Chương 3

Còn công dân hạ đẳng nghèo khổ, chỉ có thể sống trong những khu ổ chuột bẩn thỉu hỗn loạn, mỗi ngày uống được một tuýp dung dịch dinh dưỡng có vị đất cũng đã sung sướиɠ lắm rồi.

Không còn cách nào khác, sau khi nền văn minh cơ giới phát triển vượt bậc, những thảm họa kéo theo thật sự không thể tưởng tượng nổi. Không biết từ lúc nào, nước sông không còn trong, đất đai không thể trồng trọt, môi trường ô nhiễm đến mức không thể cứu vãn.

Thẩm Lộc bực bội day trán.

Cô không phải nguyên chủ, nên không thể nào làm mấy chuyện quỳ gối khóc lóc van xin tha thứ. Nhưng cô phải sống thế nào trong thế giới này đây?

Chẳng lẽ cũng giống những công dân hạ đẳng khác, sống lay lắt mỗi ngày bằng cách nhặt rác, chờ chính phủ phát hàng cứu trợ?

Ờm, hình như chỉ còn cách đó thật.

Chậc!

Nhưng có sống lay lắt thế thì cũng không cầm cự được bao lâu. Vài năm nữa là thiên tai ập tới, rồi thì cô cũng chết thôi.

Thẩm Lộc thật sự muốn thả một quả bom hạt nhân cho nổ tung cả chỗ này, tất cả cùng thành ma luôn cho rồi, đỡ phải chịu khổ thêm nữa.

[Xẹt xẹt xẹt.]

Đột nhiên trong đầu vang lên tiếng nhiễu sóng điện tử chói tai, Thẩm Lộc còn tưởng là tác dụng phụ của việc tiếp nhận ký ức, liền bực bội lắc đầu mấy cái.

[Phát hiện chủ nhân đạt điều kiện phù hợp. Xin hỏi cô có muốn tiến hành liên kết không?]

[Có] - [Không]

Thẩm Lộc trợn tròn mắt, cô hét lớn trong lòng: “Có có có! Tôi chọn có!”

Chậm một giây thôi là xúc phạm hệ thống đấy.

[Đinh! Chúc mừng chủ nhân liên kết thành công!]

[Xin chào chủ nhân thân mến, tôi là Hệ Thống Ẩm Thực Siêu Ngon, rất mong được đồng hành cùng cô trong những ngày tới!]

Nụ cười trên mặt Thẩm Lộc lập tức đông cứng.

Khoan đã khoan đã, hệ thống mà cô vừa liên kết tên là gì cơ?

Hệ Thống Ẩm Thực Siêu Ngon?

Không không không, khoan nói đến chuyện khác nhưng đây là thế giới hậu tận thế đó!

Đa số con người còn không có đồ để ăn no bụng, đừng nói đến nước sạch mà giờ bắt cô bán đồ ăn ở đây? Chẳng khác nào bán lược cho sư thầy à?

Cảm xúc của Thẩm Lộc lập tức chạm đáy, cô uể oải thở dài.

Hệ thống thì vẫn không ngừng giới thiệu về bản thân, tiếc là cô chẳng nghe lọt câu nào. Cuối cùng, hệ thống công bố nhiệm vụ đầu tiên.

[Ting! Phát nhiệm vụ: Hãy sở hữu một quầy hàng ẩm thực của riêng mình và đặt tên cho nó.]

Thẩm Lộc cạn lời: “Anh trai à, bây giờ một xu tôi cũng không có, cậu bảo tôi đi đâu mà kiếm nguyên liệu mở cửa hàng?”