Thân phận nguyên chủ đầy kịch tính: khi sinh ra bị ôm nhầm, trở thành tiểu thư nhà họ Thẩm, lại còn được đính hôn với Phục Thành cậu con trai cả nhà họ Phục.
Chỉ đợi Phục Thành tốt nghiệp Học viện Quân sự Đế quốc, có chức vị trong quân đội, là hai người có thể kết hôn và sống cuộc sống hạnh phúc viên mãn.
Nhưng mọi thứ sụp đổ khi Phục Thành đi thực tập ở tiền tuyến năm hai.
Đầu tiên là thiên kim thật của nhà họ Thẩm trở về, khiến nguyên chủ sống vô cùng lúng túng trong Thẩm gia.
Chưa hết, Phục Thành lại bị thương nặng ở tiền tuyến, gần như mất nửa cái mạng, trở thành một kẻ phế nhân đúng nghĩa.
Không lâu sau, nhà họ Phục đột ngột đưa Phục Thành đến Thẩm gia, nói rằng với tư cách vị hôn thê, nguyên chủ phải chăm sóc anh ta.
Nhìn Phục Thành mình đầy máu, tay chân cụt mất, mắt nhắm nghiền, nguyên chủ vốn không chấp nhận nổi, nhưng thân phận thấp kém nên cô ta không dám phản kháng.
Thế rồi chỉ hai ngày sau, cô ta bị vu oan là trộm vòng cổ của phu nhân Thẩm gia, cùng với Phục Thành bị đuổi ra khỏi nhà, vứt thẳng vào khu phố 17 - nơi tồi tàn và hỗn loạn nhất của Đế đô.
Thẩm Lộc liếc mắt nhìn về phía sau, quả nhiên thấy một người đàn ông bị băng gạc quấn kín mít như xác ướp. Chân trái và tay phải đều trống huơ trống hoác, trên mặt ngoại trừ mắt phải thì những chỗ khác đều bị băng bó kín mít.
Anh ta nằm bất động trên mặt đất dơ bẩn, máu thấm dần ra, ngực gần như không còn nhịp, nhìn chẳng khác gì người chết.
Thẩm Lộc liếʍ đôi môi khô nứt, cô thầm tặc lưỡi.
Không ngoài dự đoán, cái người như sống dở chết dở kia chính là vị hôn phu của nguyên chủ - đại phản diện tương lai Phục Thành.
Thật sự rất khó tưởng tượng, làm thế nào mà từ bộ dạng dở sống dở chết hiện tại anh ta biến thành đại phản diện sống dai đến tận chương cuối cùng, quả đúng là kỳ tích y học!
***
Mặt trời thế giới hậu tận thế đặc biệt gay gắt, Thẩm Lộc chỉ mới phơi nắng chưa tới mười phút mà da cô đã bắt đầu phồng rộp như bị bỏng.
Cô vội lùi vào phía sau, chui vào một góc có bóng râm để dễ thở hơn một chút.
Nếu theo đúng cốt truyện ban đầu, lúc này cô đáng lẽ phải dứt khoát vứt bỏ gánh nặng lớn Phục Thành này rồi quay lại nhà họ Thẩm cầu xin tha thứ trong nước mắt.
Làm thiên kim tiểu thư suốt mười bảy năm, nguyên chủ hoàn toàn không chịu nổi cuộc sống khổ cực của người nghèo.
Ở nơi này, chỉ công dân thượng đẳng mới xứng đáng mặc quần áo sạch sẽ, ăn thực phẩm sạch, uống nước sạch, sống trong nhà sạch sẽ.