Nàng nói ra những lời này mà mặt mày vẫn điềm nhiên, như thể đang nói chuyện thời tiết. Dứt lời, bước chân khẽ chuyển, nàng thay đổi hướng đi, men theo lối dẫn về phía viện Thanh Trúc.
Hỉ Diều luống cuống đến mồ hôi túa đầy trán, muốn ngăn mà không dám. Hạ Tồn Tương thấy vậy, thở dài một hơi, rồi nhẹ kéo tay áo Đậu Du, nhẹ giọng thuật lại: “Đại Lang nói viện Thanh Trúc vốn do hắn dày công thiết kế tu sửa, hắn muốn để ai ở thì người đó được ở. Lúc đó, Bách Nương không chịu dọn đi, lão phu nhân lại đứng ra nói đỡ, bảo là cho Lục Nương ở nhờ vài hôm cho đến khi hết bệnh. Chính Đại Lang cho gọi người tới, cưỡng ép đuổi Bách Nương ra ngoài.”
“Ngoài ra, trong phòng con có chiếc bình sơn bóng họa tiết đám mây, hôm ấy cũng bị va hỏng. Bách Nương nói với ta rằng đó là món đồ con yêu thích nhất, nàng nhờ ta tìm người sửa lại. Tiếc là rạn nứt quá nặng, dù có sửa thế nào cũng để lại dấu vết.”
Nếu không phải vì quá mức thiên vị cháu đích tôn Đậu Ích mà ra mặt nói đỡ, thì lão phu nhân đã không để Đậu Vân được như ý cướp viện của Đậu Du.
Thì ra là Đậu Ích nói thay cho Đậu Vân. Thảo nào...
Đậu Du quay đầu nhìn về phía Bách Nương. Bách Nương nhớ lại nỗi uất ức lần ấy, đôi mắt lập tức đỏ hoe. Khi đó nàng bị mấy hạ nhân thô lỗ vặn tay đến chấn thương, phải xoa thuốc hơn một tháng.
“Tứ nãi nãi...” Hỉ Diều nghẹn ngào, gần như muốn khóc. Sao Tứ nãi nãi lại thẳng thắn như vậy? Lại còn nói trắng ra với Quận chúa mà không tô vẽ che giấu gì?
Đậu Du đã sớm biết Đậu Vân để mắt tới viện của nàng. Viện Thanh Trúc có một hồ nước không lớn không nhỏ, nghe nói trước kia chỉ là ao nước tù, đen kịt một mảnh, không có chủ tử ở nên cũng chẳng ai để tâm chăm sóc. Nếu khi xưa Đậu Du không bị thất lạc, mà lớn lên trong Đậu gia, thì sẽ được sắp xếp ở đây. Bởi sân này liền kề sân của Đậu Kỳ, chị em ruột ở cạnh nhau cũng hợp lý.
Khi Đậu Kỳ còn sống, Đậu Ích mang về một bao hạt giống hoa sen, lại tốn bao công sức và tiền bạc mời người đến cải tạo ao, làm hệ thống thoát nước, dẫn dòng chảy vào, rồi trồng đầy một hồ sen.
Ban đầu, Đậu Ích vốn muốn dùng hồ sen ấy làm lễ vật mừng sinh nhật mười sáu tuổi của muội muội Đậu Kỳ. Nào ngờ sân còn chưa kịp tặng, Đậu Kỳ đã lâm bệnh qua đời. Về sau, Đậu Vân muốn dọn vào viện ấy, nhưng lại không tìm được thời cơ thích hợp để mở miệng. Kết quả, đúng lúc Đậu Du hồi phủ, nàng được sắp xếp ở đây.
Ban đầu, Đậu Ích vẫn còn tình nghĩa anh em với Đậu Du, dù sao nàng cũng đã thất lạc và xa cách gia đình từ thuở nhỏ. Ngày Đậu Du trở về Đậu gia, tuy vóc dáng có phần đầy đặn, nhưng những đường nét trên gương mặt vẫn thấp thoáng bóng dáng Đậu Kỳ. Việc tìm lại được Đậu Du cũng là tâm nguyện bao năm của Đậu Kỳ từ khi còn thơ bé. Chính vì lẽ đó, Đậu Ích đã ngầm đồng thuận để nàng chuyển vào sống trong viện Thanh Trúc, nơi hắn từng dày công tu sửa.
Thế nhưng về sau, Đậu Ích lại trở nên lạnh lùng và khắt khe với nàng. Hắn chán ghét Đậu Du, chỉ vì mọi hành động, sở thích của nàng đều khiến hắn nhớ đến Đậu Kỳ, từ việc yêu thích cưỡi ngựa con, dốc sức luyện tập bắn cung, cho đến thói quen mặc váy vàng nhạt. Thậm chí họ còn quy kết rằng nàng cố tình giành giật người mà Đậu Kỳ từng yêu tha thiết là Hồ Vương Thăng
Nhưng họ đâu biết, thuở còn ở Thông Châu, chính Hồ Vương Thăng là người nắm tay dạy nàng cưỡi ngựa, bắn cung. Con ngựa non đầu tiên nàng cưỡi cũng do chính tay hắn lựa chọn. Sau này khi trở về Phụng Đô, nàng muốn một con ngựa có dáng vóc tương tự, đơn giản chỉ để lưu giữ chút ký ức năm xưa. Nàng mặc váy vàng nhạt, cũng vì một câu nói của hắn: “Nàng mặc màu này là đẹp nhất.”
Mãi đến khi nàng vào kinh thành Phụng Đô, mới dần dần hiểu ra, bản thân mình chỉ là cái bóng thế thân cho người chị ruột đã khuất. Dù Hồ Vương Thăng mất trí nhớ, thì trong tiềm thức, người hắn thương nhớ sâu nặng nhất chỉ có Đậu Kỳ.