Năm xưa, phụ thân Đậu Yến Hằng của Đậu Du nổi danh nhờ tài văn chương xuất chúng. Đậu Nhị lang Đậu Đình, trưởng tử của Đậu Tứ gia và Hạ Tồn Tương, thuở nhỏ cũng thông minh nổi bật, vang danh trong giới thư sinh, đến nỗi bạn bè đồng lứa thường gọi hắn là “Tiểu Nhị lang.” Thế nhưng hắn càng lớn thì càng lười nhác, không lo học hành, suốt ngày rong chơi, khiến bao tiên sinh bỏ dạy vì giận. Giờ hắn đã mười tám tuổi mà vẫn không chịu đi thi khoa cử.
Đậu lão phu nhân ưu ái cháu đích tôn văn võ song toàn là Đậu Ích, nên vẫn luôn chướng mắt Đậu Đình, đứa cháu nội suốt ngày ăn chơi. Hôm nay, bà đặc biệt bất mãn với Hạ Tồn Tương nên lôi chuyện Đậu Đình ra bắt bẻ con dâu trước mặt bao người.
Khi Hạ Tồn Tương đến thăm Tạ Mẫn, biết được cuộc sống khổ sở mà cháu gái phải chịu đựng hơn một năm qua, bà không khỏi đau xót. Hai người ôm nhau khóc một hồi lâu. Cháu gái bà vừa sinh được một đứa con trai cho quan thị lang, nhưng đứa nhỏ lại bị bà mẹ chồng ngang ngược mang đi.
Giữa lúc còn đang chịu tang mẹ, Tạ Mẫn lại mất luôn đứa con đỏ hỏn, thân thể vì thế mà suy sụp, kiệt quệ. Tận mắt chứng kiến tình cảnh nàng, Hạ Tồn Tương mới thấm thía thế nào là tiều tụy, gầy yếu.
Trước kia, Tạ gia vốn là danh môn vọng tộc, Tạ Thuật nổi danh thiếu niên anh hùng, không hổ phong thái tổ tiên, được Thánh thượng hết mực coi trọng. Nhờ đó, nhà ngoại Hạ gia cũng được hưởng ké không ít vinh quang. Tuy Hạ Tồn Tương làm dâu Đậu gia không phải lúc nào cũng như ý, nhưng cuộc sống hai mươi năm qua vẫn tạm yên ổn. Nay nhà mẹ đẻ gặp biến cố, bản thân bà vốn đã mang thân phận kém thế, tất nhiên lại càng bị ghẻ lạnh.
“Con dâu sẽ nghiêm khắc dạy bảo Nhị lang.” Mũi Hạ Tồn Tương cay xè, suýt nữa không kìm được nước mắt.
Người ngồi hai bên, Đỗ Thư Lan và Lương Minh Tây liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt của Đỗ Thư Lan mang vẻ xem trò vui, còn Lương Minh Tây lại có vài phần cảm thông với Hạ Tồn Tương.
Lúc này, Bách Nương mang hộp đồ ăn bước vào. Đậu Du đứng dậy, nói với Đậu lão phu nhân: “Tổ mẫu, con xin phép lui trước.”
Rồi nàng quay sang Hạ Tồn Tương: “Tứ thẩm nương về với con nhé.”
Đậu lão phu nhân phất tay: “Đi cả đi, ta cũng mệt mỏi rồi. Ngày mai là đêm Trừ tịch, ta đã sai người may cho con mấy bộ y phục mới, đều đã đưa đến viện của con rồi.”
Nói đến đây, bà chợt nhớ ra điều gì, lại tiếp: “Lục Nương bị bệnh, đại phu nói nên ở gần sông nước để dưỡng bệnh. Trong phủ thì chỉ có viện của con là gần ao, nên ta đã chuyển nàng qua đó rồi. Con nói Hỉ Diều dẫn đường đến viện mới đi.”
Đậu phủ chỉ rộng chừng ấy, dọn đến đâu thì Đậu Du cũng đã quá quen đường. Tổ mẫu sai Hỉ Diều theo nàng, có lẽ là muốn an ủi, khuyên nhủ nàng đừng làm ầm ĩ chuyện này.
Đậu Du vừa đi ngang qua viện Thanh Trúc, nơi trước đây nàng ở, hiện giờ đã bị Lục Nương Đậu Vân chiếm dụng, không khỏi nhớ đến cảm giác khó chịu lúc phải dọn đi.
Quả nhiên, Bách Nương vừa ra khỏi sân của Đậu lão phu nhân thì sắc mặt liền thay đổi. Có điều bên cạnh còn có nha đầu Hỉ Diều đi theo, nàng không dám nói gì quá đáng, chỉ âm thầm tính toán, chờ về phòng đóng cửa rồi sẽ cùng tiểu thư nhà mình mắng chửi người nhà họ Đậu một trận cho hả giận.
Không ngoài dự đoán, Hỉ Diều vừa đi vừa nhỏ giọng khuyên nhủ, giải thích rằng Đậu Vân bệnh nặng nguy kịch, tâm tình bất ổn, lão thái thái vì lo cho cháu gái nên mới buộc lòng đồng ý cho chuyển viện. Thậm chí, ban đầu lão thái thái còn định bỏ tiền thuê người đào riêng một cái ao trong viện của Đậu Vân nữa.
“Vậy sao không đào ao nữa?” Đậu Du hỏi, không giận dữ hay bực bội, tựa như quan tâm mà hỏi. Nàng không dừng bước chân, giọng nói cũng hờ hững.
Hỉ Diều khựng lại trong thoáng chốc, lời nói cũng hơi vấp váp: “Đào ao... phải mất kha khá thời gian...”
“Đậu Vân để mắt đến hồ sen của ta chứ gì?” Đậu Du thẳng thắn vạch trần toan tính của Đậu Vân.
Hỉ Diều ngượng ngùng cười khan: “Mùa này là mùa đông, hoa sen cũng đã tàn cả rồi.”
“Cho nên nàng ta mới giả bệnh chiếm viện của ta, đến mùa sen thì tha hồ ngắm sen nở rộ. Có phải vậy không?”
“Lão thái thái cũng chỉ muốn trong nhà yên ấm mà thôi.” Hỉ Diều vốn tưởng bị cấm túc một năm, tiểu thư sẽ thu liễm đôi phần, không ngờ vừa hồi phủ đã lộ dáng vẻ kiêu ngạo, không chịu nhường nhịn. Nàng đành hạ giọng, mềm mỏng tiếp lời: “Lão thái thái còn khen ngài có tấm lòng rộng lượng, chẳng để bụng mấy chuyện này. Lục Nương đang bệnh, các chủ tử đều nhường nàng ấy vài phần.”
Đậu Du khẽ gật đầu: “Nếu nói là nhường nhịn, thì cũng là Đậu Vân lòng tham không đáy mới gây ra tranh chấp như vậy. Chẳng lẽ cứ bắt người có lòng dạ rộng lượng như ta để mặc cho kẻ tham lam bắt nạt? Làm người tốt đến mấy, bị xử ép mãi thì cũng lạnh lòng đấy.”