Chương 4.1

Đậu Du vừa mới ngồi xuống, bên ngoài có tiếng hô lanh lảnh vang lên: “Tứ nãi nãi đã về!”

Chẳng bao lâu sau, gia nhân vén rèm, Tứ thẩm nương của Đậu Du là Hạ Tồn Tương bước vào sảnh. Bà khoác một tấm áo choàng, bên trong là y phục vàng nhạt phối váy trắng, hiển nhiên đã cố ý chọn màu sắc tươi sáng để che giấu u sầu, nhưng sắc mặt lại nhợt nhạt, tiều tụy thấy rõ.

“Mẫu thân!” Bà cúi người hành lễ với Đậu lão phu nhân, rồi quay đầu bắt gặp ánh mắt Đậu Du. Ban đầu bà hơi sững lại, sau đó miễn cưỡng nở nụ cười nhạt, dịu dàng nói: “A Du cũng đã về rồi!”

Đậu Du cũng mỉm cười đáp lại bà.

Hạ Tồn Tương gả vào Đậu gia, làm vợ của Tứ gia Đậu Yến Bình đã mười chín năm, sinh được hai con, một trai một gái. Con dâu Đại phòng Lương Minh Tây tuy nhỏ hơn bà đến mười tuổi, nhưng dung mạo lại chẳng thể nào sánh được với bà.

Hạ gia thật ra cũng không phải dòng dõi thế gia ở kinh thành. Gia tộc chỉ có trưởng nữ Hạ Nhân Nguyệt nhờ tài văn chương xuất chúng mà được gả cao vào Tạ gia. Dù vậy, từ trước đến nay thiên hạ đều nói nữ nhi nhà họ Hạ được trời xanh ưu ái, ban cho vẻ đẹp xuất chúng.

“Cháu gái của con vẫn ổn chứ?” Đậu lão phu nhân liếc nhìn con dâu, thần sắc lộ rõ vẻ không vui, nhưng ngoài mặt vẫn giữ lễ nghi, quan tâm hỏi thăm theo lệ.

Cháu gái của Hạ Tồn Tương là Tạ Mẫn, phu nhân của quan thị lang. Mấy hôm trước, nàng ấy lâm bệnh nặng, mới qua một ngày đã có tin bệnh đến mức không thể xuống giường. Đậu lão phu nhân vốn không muốn con dâu đến thăm nom, nhưng Hạ Tồn Tương xưa nay hiền hòa lại kiên quyết lạ thường. Vì vậy Đậu lão phu nhân thầm oán trách, mặt nặng mày nhẹ với con dâu.

“Đại phu nói là bệnh do buồn phiền tích tụ.” Hạ Tồn Tương đáp qua loa.

Mọi người đều biết Tạ Mẫn làm dâu nhà quan nhưng cuộc sống không yên ổn. Nay Tạ gia gặp đại họa: Tạ Thuật vì thông đồng với địch mà chịu tội; mẫu thân của hắn, Hạ Nhân Nguyệt, vì phẫn uất cho con trai mà ném áo quan cùng cáo mệnh xuống đất rồi tự vẫn mà chết. Tất cả đều là tội lớn gây họa diệt tộc.

Tạ Thuật là con ruột, vậy mà gia chủ Tạ Giang Tuệ lại chọn đại nghĩa diệt thân, đích thân xử tử hắn. Đến cả chính thê Hạ Nhân Nguyệt tuy đã qua đời, cũng bị ông ta ban cho một tờ hưu thư bỏ vợ, mà đuổi ra khỏi nhà. Ông ta tự tay gϊếŧ con, bỏ vợ, chỉ để đổi lấy sự bình an cho toàn tộc Tạ thị.

Cha gϊếŧ con, chồng ruồng bỏ vợ, dù viện cớ vì đại nghĩa gia tộc nhưng cách hành xử tuyệt tình ấy vẫn khiến người người kinh sợ. Tạ Thuật là tội thần đã bị Thánh thượng định tội, ra lệnh kết án. Việc xử lý Tạ gia thế nào đã kéo dài suốt hơn một năm mà vẫn chưa định đoạt, chức quan của Tạ Giang Tuệ cũng chưa được phục hồi. Bởi vậy, danh tiếng của Tạ gia tại kinh thành Phụng Đô tụt dốc không phanh. Những ai từng thân cận với Tạ gia đều rơi vào cảnh thấp thỏm bất an.

So với Tạ gia, Hạ gia vẫn còn giữ được chút thể diện. Hạ Nhân Nguyệt có hành vi bất kính với hoàng gia, chết rồi mà vẫn bị đuổi khỏi gia phả Tạ gia, vì thế nhà mẹ đẻ Hạ gia cũng không dám đến nhận thi thể bà. May thay có Văn Nga thái phi đang thanh tu trong núi cố ý hồi cung, dâng tấu nhắc lại chuyện xưa để cầu tình cho Hạ Nhân Nguyệt. Năm xưa, khi còn trẻ, Hạ Nhân Nguyệt từng liều mình cứu Hiếu Văn Hoàng hậu tại trại ngựa, thậm chí còn suýt mất mạng.

Thánh thượng được nuôi dưỡng trong cung của Văn Nga thái phi từ nhỏ. Tình cảm mẫu tử giữa hai người gắn bó sâu nặng, thậm chí còn thân thiết hơn cả với Thái hậu, mẹ ruột của ngài. Hơn nữa, tuy Hiếu Văn Hoàng hậu đã băng hà từ nhiều năm trước, nhưng trong lòng Thánh thượng vẫn luôn khắc ghi mối tình thuở thiếu thời. Vì vậy, ngài ban chỉ tán dương hành động nghĩa hiệp năm xưa của Hạ Nhân Nguyệt, đồng thời truyền lệnh cho Hạ gia tiếp nhận quan tài của bà. Những người trong Hạ gia đang giữ chức vụ trong triều cũng nhờ có chiến tích nổi bật mà được thăng cấp, thoạt nhìn không bị vạ lây vì đại án Tạ gia.

Tạ gia và Hạ gia, xét những nữ nhân đã gả ra ngoài mà vẫn còn sống, nay chỉ còn lại hai vị cô nãi nãi: một người là Hạ Tồn Tương, em ruột của Hạ Nhân Nguyệt; người còn lại là Tạ Mẫn, trưởng nữ của Hạ Nhân Nguyệt. Vì mối quan hệ thông gia này, hai nhà Đậu gia và quan thị lang đều đứng ngồi không yên, lo sợ bị liên lụy.

Đậu gia thì vẫn may mắn hơn. Nhà họ chỉ có Tứ nãi nãi họ Hạ, tình cảnh so với nhà quan thị lang còn đỡ hơn rất nhiều. Thế nhưng, năm xưa Đậu gia lại có dự định gả đích nữ Đậu Du cho Tạ Thuật. Việc ấy từng khiến cả kinh thành Phụng Đô xôn xao một thời. May thay, mối hôn sự đó chưa được chính thức định đoạt.

Tuy Đậu Du chịu phạt cấm túc, danh tiếng cũng tổn hại ít nhiều vì chuyện của Tạ Thuật, nhưng nàng vẫn là cháu gái của Thánh thượng. Dù sau này phải hạ giá, cũng chẳng lo không có nơi gả về.

Đậu lão phu nhân thật tâm không muốn Đậu gia có liên hệ gì với Tạ gia. Ánh mắt nặng nề của bà dừng trên người Hạ Tồn Tương, bà cất giọng nhắc nhở: “Không có việc gì thì cũng đừng lui tới tiền viện, thân thể con xưa nay yếu ớt, nên tĩnh dưỡng cho tốt.”

“Dạ, mẫu thân!” Hạ Tồn Tương đáp, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Đậu lão phu nhân càng nhìn càng thấy chướng mắt, tay lần chuỗi Phật, trầm giọng nói: “Con đi cả một ngày trời, có biết Nhị lang đến giờ vẫn chưa về phủ không? Nhị lang không thích học hành, con làm mẹ mà cũng không quản được nó. Nếu con để nó tiếp tục hồ đồ như thế, vậy hãy đưa sang chỗ ta, để ta thay hai vợ chồng con dạy dỗ nó!”