Chương 3.2

Ngay cả mẫu thân ruột cũng không hề thương yêu nàng. Khi mới về nhà, nàng từng cố gắng lấy lòng bà, nhưng trong lòng mẫu thân chỉ thừa nhận một mình Đậu Kỳ là con gái. Mẫu thân còn không muốn ngó đến nàng, với lý do là mỗi lần nhìn nàng lại nhớ đến chuyện thương tâm. Về sau bà dứt khoát dọn ra khỏi Đậu gia, ở luôn trong chùa Ân Đỡ, niệm Phật ăn chay cầu phúc cho Đậu Kỳ, chỉ đến dịp lễ tết mới chịu quay về.

Sau đó, khi nghe tin nàng bày đủ cách để Thánh thượng ban hôn, mẫu thân vội vã trở về, mắng nàng không biết liêm sỉ. Bà lạnh lùng trách: “Nếu A Kỳ còn sống, nàng tuyệt đối sẽ không như ngươi. Vì sao đứa nhỏ lương thiện như A Kỳ lại phải chết?”

Hồ Vương Thăng mong nàng có thể thay tỷ tỷ tận hiếu quả là một nước cờ sai lầm. Những gì nàng mang đến cho Đậu gia, cho mẫu thân chỉ là vô tận phiền toái và mâu thuẫn mà thôi.

Khi xe ngựa đến trước cổng lớn phủ Đậu gia, trời đã hoàn toàn tối đen.

Người gác cổng cầm theo đèn l*иg ra đón, ánh sáng mờ mờ chiếu lên gương mặt trắng bệch của Đậu Du khiến hắn hoảng sợ, suýt nữa không giật mình nếu không nhờ Bách Nương theo sát bên cạnh.

Đêm đông gió lạnh cắt da, trong thoáng chốc hắn thậm chí ngỡ rằng An Ngọc quận chúa Đậu Kỳ đã quay về. Đậu Du liếc mắt nhìn người gác cổng một cái, khiến hắn dựng hết cả lông tơ sau lưng. Một luồng gió lạnh lướt qua, cả sống lưng hắn run rẩy. Ban đêm vốn dĩ khó nhìn rõ mặt người, mà ánh mắt nàng kia, thoáng nhìn qua lại giống hệt, quá đỗi giống.

Hắn lắp bắp nói: “Điện hạ... rốt cuộc ngài được trở về rồi! Các chủ tử đều đang mong chờ trong viện.”

Đậu Du không đáp lời, sải bước vào trong phủ. Ngày mai là đêm Trừ tịch, Đậu phủ đã trang hoàng từ sớm, trong màn đêm vẫn có thể nhìn thấy đèn hoa giăng mắc khắp nơi, không khí rộn ràng vui tươi. Nàng lại chẳng có lòng dạ nào để cảm nhận.

Đi ngang qua sân viện, thấy đám hạ nhân vội vã né tránh ánh mắt mình, nàng cũng chẳng lấy làm phiền muộn. Thực ra, lúc mới trở lại Đậu gia, nàng vốn rất nhạy cảm với mọi ánh nhìn đổ dồn vào mình, có xem thường, có tò mò, có thiện ý lẫn ác ý. Nàng đều cảm nhận được.

“Trở về rồi! Quận chúa điện hạ đã trở lại!”

Hỉ Diều vừa vén màn cửa vừa cao giọng báo tin trong đại sảnh. Nàng là nha hoàn theo hầu Đậu tổ mẫu từ nhỏ, tính tình lanh lợi hoạt bát, gương mặt luôn rạng rỡ, giọng nói thanh thoát dễ nghe. Hơn một năm rồi chưa từng gặp, nay nghe lại giọng nàng, Đậu Du thoáng ngẩn người, như chợt nghe vọng lại thanh âm từ thời quá khứ.

Khi bước nhanh vào đến nhà chính, hơi ấm cùng mùi đàn hương thoang thoảng ùa đến, Đậu Du như khúc gỗ đứng khựng lại bên cửa hồi lâu mới ngẩng đầu lên, nhẹ giọng hành lễ vấn an Đậu lão phu nhân đang ngồi ở vị trí chủ vị.

Các vị chú bác đều không có mặt, chỉ có Tam thẩm Đỗ Thư Lan cùng một vị phu nhân lạ mặt mặc váy tím ngồi hai bên dưới lão phu nhân.

Đỗ Thư Lan chủ động chỉ người ngồi đối diện giới thiệu với Đậu Du: “Đây là Đại bá mẫu của con.”

Nguyên phối của Đại gia nhà họ Đậu bị bệnh mất sớm, Đại bá vì tưởng niệm vong thê mà nhiều năm không tái giá. Nhưng nội viện không thể thiếu người quản lý, nên lão thái thái cẩn thận tuyển chọn con gái nhà Lương thị lang, tiểu thư Lương Minh Tây, tái giá vào làm vợ kế cho con trai cả.

Đậu Du tiến lên lần lượt hành lễ vấn an với 2 vị thẩm. Bởi nàng vẫn còn mang tước vị Quận chúa, hai người kia cũng phải đứng dậy đáp lễ.

Đậu lão phu nhân đội khăn ngạch bằng da chồn, mặc áo bông cùng váy màu nâu đỏ, vạt áo chỉnh tề, khóe miệng rũ xuống, nếp nhăn hai bên má hằn sâu, toát ra vẻ nghiêm nghị, khó gần. Ánh mắt bà lướt qua người Đậu Du một vòng, rồi từ bàn nhỏ bên cạnh nhặt lấy chuỗi Phật châu bích ngọc, chậm rãi lần trên tay, nhàn nhạt nói: “Gầy đi nhiều.”

Ngồi bên trái, Tam thẩm Đỗ Thư Lan mồm mép lanh lợi, liền cười nói: “Đúng là thêm một tuổi, người cao lên thì thân thể gầy bớt cũng đẹp. Hơn một năm không gặp, tiểu Du càng thêm xinh xắn, có thần sắc.”

Bên phải là Lương Minh Tây, người vừa gả vào Đậu gia chưa đầy ba tháng. Thấy mẹ chồng lộ vẻ nghiêm nghị, nàng không dám chen lời. Nàng vốn còn rất trẻ, so với Tam nãi nãi Đỗ Thư Lan thì chênh lệch một khoảng đáng kể. Hôm nay hai người lại tình cờ cùng mặc y phục màu tím, càng lộ rõ khoảng cách tuổi tác.

Đậu lão phu nhân nắm chuỗi Phật châu trong lòng bàn tay, ánh mắt điềm đạm, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào: “Có biết sai chưa?”

Đậu Du chậm rãi quỳ xuống, cúi đầu, nghiêm túc đáp: “Cháu gái biết sai rồi.”

Thực ra, trong lòng nàng không hề thấy mình có lỗi. Tội danh khiến nàng bị cấm túc là “bất hiếu”, một tội không hề nhẹ ở triều đại này. Mà lý do bị buộc tội là vì tất cả mọi người đều tin rằng nàng đã đốt từ đường của Đậu gia.

Nếu là thuở mới đặt chân đến Phụng Đô, nàng nhất định sẽ biện minh đến cùng, quyết không để thanh danh bị bôi nhọ. Nhưng giờ đây, hình phạt đã chịu, danh dự còn hay mất cũng chẳng còn quan trọng nữa. Dù có nói gì thì cũng không ai tin nàng vô tội. Trước kia, nàng vẫn ngỡ rằng ít nhất Hồ Vương Thăng sẽ đứng về phía mình. Vậy mà người đầu tiên dâng sớ thỉnh cầu Thánh Thượng nghiêm trị nàng lại chính là hắn.

Thấy Đậu Du chịu cúi đầu nhận lỗi, không còn bướng bỉnh như trước, lại thêm hơn một năm qua chưa từng nghe tin nàng gây chuyện ồn ào, sắc mặt Đậu lão phu nhân cũng dịu đi đôi phần.

Bà sinh được hai con trai, là Đại bá của Đậu Du, Đậu Yến Hải, và phụ thân nàng, Đậu Yến Hằng. Đáng tiếc, Đậu Yến Hằng mất sớm khi còn trẻ, để lại hai đứa con gái là Đậu Kỳ và Đậu Du. Sau khi Đậu Du thất lạc, mọi tình cảm nhớ thương của lão phu nhân dành cho người con út đều dồn cả lên Đậu Kỳ, yêu chiều đến mức nâng như trứng, hứng như hoa. Ngày Đậu Kỳ qua đời, bà đau như đứt từng khúc ruột, nhưng việc Đậu Du trở về ít nhiều cũng xoa dịu nỗi đau ấy. Dù sao thì, máu mủ của con trai cưng vẫn còn tồn tại trên đời, đối với bà, đó đã là một niềm an ủi rất lớn.

Thế nhưng, sau tang lễ của Đậu Kỳ, mẫu thân nàng, Từ Nguyệt, vì chịu cú sốc quá lớn đã lâm trọng bệnh, suýt nữa không qua khỏi. Khi ấy, chính con rể tương lai Hồ Vương Thăng đã cho người chạy đôn đáo khắp nơi tìm danh y. Nhờ vài lần thi châm cứu chữa, bà mới được kéo trở về từ cửa tử. Từ đó về sau, Từ Nguyệt không còn màng thế sự, coi như nửa đời xuất gia, ẩn mình nơi cửa Phật.

Thời gian dần trôi, nỗi thương xót trong lòng Đậu lão phu nhân cũng chuyển thành oán trách người con dâu vừa mất chồng lại mất con. Bà cho rằng, dẫu Đậu Du có phạm sai lầm thế nào, phần lớn cũng là do thuở nhỏ thất lạc, lớn lên ở nơi quê mùa, lại không được mẫu thân quan tâm sau khi trở về nhà. Giờ đây, Đậu Du cũng coi như đã nếm trải đủ mọi bài học. Với vai trò tổ mẫu, bà tự nhủ chỉ cần nghiêm khắc dạy dỗ từ nay về sau là đủ.

Nghĩ đến đây, thần sắc Đậu lão phu nhân hòa hoãn thêm, bà chậm rãi nói: “Biết hôm nay con phải vào cung tạ ơn, đoán chừng cũng không về sớm, ta đã dặn phòng bếp nhỏ chuẩn bị sẵn điểm tâm, còn hầm một nồi canh. Bảo hạ nhân bên cạnh đi theo Tô Âm mang hộp thức ăn về viện, rồi về nghỉ ngơi sớm đi.”

Tô Âm là lão ma ma theo hầu bên cạnh bà bấy lâu, nghe lệnh liền hơi cúi mình hành lễ với Đậu Du, rồi nhìn sang Bách Nương, nói: “Bách Nương, đi theo ta một chuyến.”

Lương Minh Tây đang định tìm cơ hội bắt chuyện, liền nhẹ nhàng nói với giọng ôn nhu: “Điện hạ, người cứ ngồi chờ một lát.”

Đậu Du khẽ gật đầu: “Đại bá mẫu cứ gọi con là A Du là được.” Nói xong liền ngồi xuống bên cạnh nàng.