Nhắc đến cháu đích tôn của Hồ lão phu nhân, Hồ Vương Thăng, Thái hậu bất giác liếc nhìn Đậu Du. Thấy nàng quỳ ngay ngắn, đầu hơi cúi, chiếc cổ trắng ngần khẽ cong, tư thế có phần đáng thương, Thái hậu khẽ cười rồi đáp: “Tiểu tử ấy quá có chủ kiến! Ai gia có nhìn trúng ai thì chưa chắc hắn đã thuận theo.”
Hồ lão phu nhân cười nhẹ: “Từ trước đến nay, việc hôn sự vẫn luôn do ngài định đoạt. Trai tài gái sắc, ai mà chẳng khen là xứng đôi vừa lứa?” Thấy nét mặt Thái hậu thoáng trầm xuống, tựa như hồi tưởng chuyện xưa, Hồ lão phu nhân liền chuyển chủ đề: “Nữ nhi của Thẩm thị lang, Thẩm Gia, nổi tiếng nhu mì đoan trang. Tỷ tỷ của nàng ấy là Thẩm Phong, năm ngoái vừa gả cho Trấn Viễn tướng quân Cố Hơi. Nàng ấy giỏi quản lý nội sự, lại có tiếng hiền đức. Tỷ tỷ như thế...”
Ánh mắt Hồ lão phu nhân đảo qua người Đậu Du, rồi chuyển hướng: “Tỷ muội hai người lớn lên cùng một nhà, muội muội chắc cũng không đến nỗi kém cạnh.”
Vốn dĩ bà định nói rằng: “Tỷ tỷ như thế, muội muội nhất định không thua kém,” nhưng vừa nhìn thấy Đậu Du, lại nhớ đến việc nàng từng lưu lạc bên ngoài nhiều năm, tính tình cũng bị gọt giũa gai góc, cách biệt quá xa so với tỷ tỷ Đậu Kỳ, bèn nhanh chóng sửa lời.
Thái hậu trầm ngâm nhớ lại, rồi gật đầu: “Thẩm Gia đúng là một cô nương không tồi. Có điều, chuyện nhân duyên đều có phần số của con cháu, miễn cưỡng cũng chẳng được.” Rồi người lại cười giễu: “Huống hồ, Thẩm thị lang chưa chắc đã chịu gả con gái mình vào nhà ngươi để hầu hạ một bà lão như ngươi.”
Đậu Du vẫn cúi đầu, quỳ ngay ngắn. Thái hậu thấy vậy cũng mềm lòng, dịu giọng bảo: “Con đứng dậy trước đã.”
Lúc này Đậu Du mới đứng dậy.
“Con phạm đại tội, vốn nên bị cấm túc hai năm trong hẻm Xuân Tỉnh. Nhưng huynh trưởng Đậu Ích của con lập được công lớn. Hắn đã thay con cầu xin ân điển, nhờ ai gia thả con ra. Về phần Thánh thượng, con không cần vào triều tạ ơn, dạo này quốc sự bộn bề, e rằng ngài cũng không rảnh mà để ý đến con.”
Đậu Du cúi đầu lắng nghe lời răn dạy, lúc này mới hay bản thân được thả ra sớm là nhờ Đậu Ích. Điều khiến nàng bất ngờ hơn cả chính là việc Đậu Ích xưa nay luôn ghét bỏ nàng mà lại ra mặt giúp nàng lần này. Thật vượt xa dự liệu.
“Tạ Thái hậu!” Đậu Du cúi đầu hành lễ, trán chạm mặt đất lạnh buốt khiến nàng tỉnh táo hơn.
Thái hậu nói dứt lời liền đỡ nàng đứng dậy, dù sao cũng là cháu ngoại ruột thịt, bà không khỏi cảm thấy hoài niệm. Bà chậm rãi nói: “Thánh thượng chưa thu lại phong hào của con, nên con vẫn là quận chúa. Việc cấm túc là để con tự răn, nay con được thả ra thì chuyện cũ cũng nên khép lại.”
Rồi lại nói thêm: “Xem ra con cũng đã trầm tĩnh hơn trước nhiều rồi.”
Hồ lão phu nhân không nhịn được lẩm bẩm: “Tính nết đâu dễ gì mà đổi nhanh như vậy!”
Thái hậu liếc bà một cái. Hồ lão phu nhân sắc mặt vẫn còn chưa thật hòa hoãn, nhưng cũng không nói thêm gì nữa.
“Con về đi!” Thái hậu phất tay với Đậu Du, không muốn giữ nàng ở lại, tránh để nàng phải chịu cảnh khó xử. Hồ lão phu nhân thương cháu như ngọc, khi xưa bà từng dốc lòng chọn lựa tỷ tỷ của Đậu Du là Đậu Kỳ làm cháu dâu. Đáng tiếc hai đứa trẻ hữu duyên vô phận, Đậu Kỳ mất sớm, còn Hồ Vương Thăng đến nay vẫn lận đận chuyện nhân duyên.
Trước kia, vì si mê Hồ Vương Thăng mà Đậu Du từng gây ra không ít điều tiếng, cũng vì thế mà bị Hồ lão phu nhân khinh thường. Khi nãy thấy Thái hậu ngăn không cho hai người gặp mặt, Hồ lão phu nhân liền buông lời trách móc, cho rằng làm trưởng bối mà đến lễ gặp mặt cũng không cho qua. Bất đắc dĩ, Thái hậu mới sai cung nhân gọi Đậu Du vào.
Giờ thì Hồ lão phu nhân cũng đã trút hết nỗi bực dọc trong lòng, chẳng còn lý do gì phải giữ Đậu Du ở lại, để nàng phải nghe những lời khiến lòng thêm nặng nề.
Ra khỏi cung, Đậu Du liền dặn xa phu lập tức đưa nàng đến nhà Xuân San.
Thôi Thu tuy là hạ nhân của Đậu phủ, nhưng cũng có của cải riêng. Hắn lớn lên dưới mí mắt của lão thái gia, nên được người đặc biệt coi trọng. Trước khi qua đời, lão thái gia còn chủ động trao trả khế bán thân cho hắn, lại ban thêm một gian tiểu viện. Hắn nhớ ân nghĩa nên vẫn luôn ở lại Đậu gia làm việc.
Vừa vào nhà, Thôi Thu đã cúi người hành lễ với Đậu Du, rồi lập tức bế hài tử lui ra ngoài, để lại thê tử trong phòng trò chuyện cùng Đậu Du và Bách Nương. Khi hai cha con đi ngang qua nàng, đứa nhỏ chỉ cách nàng một sải tay, tròn mắt nhìn Đậu Du. Bệnh tình nàng vẫn chưa hoàn toàn thuyên giảm, thân thể còn yếu, sợ truyền khí bệnh cho đứa nhỏ trong tã, nên chỉ đứng nhìn, không dám tiến lại gần.
Đậu Du kiềm nén nỗi xót xa, ngồi trở lại bên giường Xuân San, đưa tay lau nước mắt cho nàng, rồi dịu giọng dặn: “Ngươi đang ở cữ, không được khóc.”
Bách Nương cũng không kìm được mà rơi lệ theo.
Xuân San vừa khóc vừa cười: “Hôm nay người hãy đưa nô tỳ trở về đi, nô tỳ lại hầu hạ người như xưa.”
Đậu Du mỉm cười lắc đầu từ chối: “Vội gì chứ, chờ ngươi dưỡng sức cho thật tốt rồi hãy quay về. Giờ hài tử còn bé như thế, sao có thể rời mẫu thân được? Trong phòng ta, vị trí của ngươi vẫn giữ nguyên đó, ai cũng không cướp đi nổi.”
Rồi nàng quan tâm thăm hỏi: “Thôi Thu đối với ngươi có tốt không?”
“Dĩ nhiên là tốt.” Xuân San cười thành thật, nét mặt có phần ngượng ngùng. Thấy nàng như vậy, Đậu Du biết cuộc sống của nàng thực sự yên ổn thì trong lòng mới an tâm.
Xuân San dịch gối đầu phía sau, lấy ra một hộp gỗ đỏ dài, nói: “Nửa tháng sau khi người vào hẻm Xuân Tỉnh, lão gia từng gửi thư từ Thông Châu đến.” Chiếc hộp thư này nàng vẫn luôn giữ bên gối, lúc nào cũng nhớ phải tận tay giao lại cho chủ tử.
Đậu Du đón lấy từ tay nàng, nghe Xuân San tiếp tục kể, một năm trước, tổ phụ sai người ngày đêm phi ngựa đưa đến kinh thành. Khi mở hộp ra, mới biết bên trong là một bức cổ họa vô giá. Đậu Du lập tức nhận ra đó chính là một trong những bức tranh mà tổ phụ nàng yêu quý nhất, xưa nay coi như báu vật. Ngoài tranh cuộn ra, trong hộp chỉ có một phong thư mỏng.
Nàng mở tờ thư ra, nét chữ quen thuộc lập tức hiện rõ trước mắt, từng dòng từng chữ uyển chuyển mà khiêm nhường:
“A Du vốn là thiên kim danh giá, từ nhỏ đã thất lạc người thân, chẳng may lớn lên ở nơi thô lậu Thông Châu. Họ Tần nhà ta bao đời buôn bán, thua kém về nề nếp nên giáo dưỡng nàng sơ sài. Vì lẽ đó, ta thật lòng lấy làm hổ thẹn. Chỉ mong quý nhân thương tình mà tha cho nàng nỗi khổ giam cầm. Nếu có thể, xin để nàng quay về vùng đất nghèo nàn này mà tự gắng sống qua ngày.”Lời lẽ trong thư cẩn trọng nhún nhường, từng chữ đều mang theo sự khiêm cung của một người tự biết thân phận thấp hèn, chỉ mong bảo toàn chút bình yên cho cháu gái. Đậu Du run tay, lòng dâng lên trăm mối tạp niệm.