Thẩm Gia ngơ ngác ngẩng đầu nhìn nàng. Đậu Du nhấc một chân ra khỏi bàn đạp, đưa bàn đạp trống ra trước mặt nàng, rồi nói: “Nắm lấy tay ta.”
Lúc này Thẩm Gia mới hoàn hồn, đặt tay vào lòng bàn tay Đậu Du. Cao Tổ từng cưỡi ngựa đánh đông dẹp bắc, nên từ con cháu quý tộc cho đến kẻ sĩ thế gia đều được học cưỡi ngựa bắn cung từ nhỏ. Thẩm Gia cũng không ngoại lệ, nàng thành thạo đặt chân lên bàn đạp, mượn lực lên lưng ngựa, ngồi sát phía sau Đậu Du.
Gió lạnh thổi qua, nhưng người Đậu Du vẫn nóng bừng bừng. Nàng kẹp nhẹ bụng ngựa, cười nói: “Đi nào! Đưa người về bên kia.”
Thẩm Gia vòng tay ôm eo Đậu Du, trong lòng vẫn còn xao động bởi nụ cười rạng rỡ và dáng vẻ hào sảng phiêu dật của nàng ấy. Đậu Du của trước đây châu tròn ngọt sáng, nay lại gầy yếu đi nhiều, vòng eo mảnh khảnh như chứng minh cho những gian truân nàng ấy đã trải qua.
Lúc nãy, khi tuấn mã lao vụt qua, theo lời Đậu Du dặn từ trước, Thẩm Gia nhắm chặt mắt, chỉ cảm nhận được tiếng gió rít và bụi cát phả vào mặt, chớp mắt một cái ngựa đã vọt xa. Khi mở mắt, nàng hoài nghi Đậu Du có rút được tên hay không, nhưng nhìn vào bao tên đã thiếu mất một mũi.
Hai người cưỡi ngựa quay lại chỗ các nương tử đang vây quanh Từ Nghi. Sau khi xuống ngựa, Đậu Du dắt Kinh Tuyết đến trước mặt Từ Nghi.
Không khí xung quanh lặng hẳn đi, không ai dám lên tiếng trước, đến cả thở cũng không dám thở mạnh. Thẩm Gia cũng có chút căng thẳng, đứng sát bên cạnh Đậu Du. Đắc tội với Từ Nghi vốn không phải chuyện tốt lành, nàng theo mẫu thân vào cung dự yến tiệc mà lại gặp phiền phức này. Tuy rằng không hối hận với lựa chọn của mình, nhưng cũng không tránh khỏi cảm giác bồn chồn.
Nếu hôm nay Từ Nghi thắng, đang lúc đắc ý sẽ không ghi hận trong lòng. Nhưng lần này nàng ta lại thua quá thảm, mà còn trước mặt bao nhiêu người, có lẽ sẽ càng tức giận mà ghi thù.
Đậu Du chủ động bắc thang cho Từ Nghi: “Đạp Phong quả nhiên là tuấn mã hiếm có, khó trách đến Thánh thượng cũng không tiếc lời tán thưởng nó.”
Nàng quy công chiến thắng của mình cho chiến mã, chứ không khoe khoang bản lĩnh cưỡi ngựa hay bắn cung tài giỏi. Nếu đổi lại là lúc mới đến Phụng Đô, câu đầu tiên nàng nói hẳn sẽ là: “Giờ đã phục chưa?” Như vậy đủ thấy giờ đây nàng đã thu liễm rất nhiều.
“Không hổ là được Hồ đại nhân dạy dỗ.” Từ Nghi đáp lại với giọng đầy chua cay, không kiêng dè: “Nhưng so với tỷ tỷ Đậu Kỳ thì còn kém xa. Chỉ là bắt chước thôi. Hồ đại nhân chịu dạy muội, cũng là vì nể mặt Đậu Kỳ mà thôi.”
Từ Nghi thấy sắc mặt Đậu Du khẽ biến, biết đã chạm trúng nỗi đau trong lòng nàng, liền thừa thế nói tiếp: “Muội cứ bám riết lấy Hồ đại nhân vì muội may mắn có khuôn mặt giống Đậu Kỳ. Nếu nàng còn sống, làm sao đến lượt muội tung hoành ở Phụng Đô? Muội mãi mãi chỉ là thôn cô nhà quê không cha không mẹ ở Thông Châu mà thôi. Muội chẳng qua là cái bóng thay thế Đậu Kỳ. Mà cho dù là thế thân, Hồ đại nhân cùng cô mẫu cũng thấy muội làm mất mặt Đậu Kỳ.”
Đậu Du biết rõ nàng ta cố tình khıêυ khí©h, vẫn mỉm cười đáp: “Đậu Kỳ là tiên nữ trên chín tầng mây thì sao? Tỷ ấy không sinh ta ta, không nuôi dưỡng ta, người đã mất rồi mà còn muốn giữ mặt mũi thông qua người còn sống như ta làm gì, thật buồn cười.”
Nghe nàng phản kích, Từ Nghi đắc ý liếc về phía sau nàng, làm ra vẻ kinh ngạc, cất giọng chào: “Nhị hoàng huynh, Hồ đại nhân, sao các người lại đến đây?”
Đậu Du quay đầu lại, thấy Hồ Vương Thăng đang đứng cách đó mấy bước, nhíu mày nhìn nàng. Trương Lư ở bên cạnh làm mặt quỷ với nàng, bộ dáng có vẻ sốt ruột, như đang cố nghĩ ra lời hòa giải.
Từ Hiện và Tiêu Hạ thì đơn thuần đứng xem náo nhiệt.
Hồ Vương Thăng bước đến gần, rũ mắt nhìn nàng, nghiêm giọng: “Ăn nói bất kính với trưởng tỷ như vậy à? Đậu gia dạy dỗ ngươi thế sao?”
Lời hắn không gay gắt lạnh lùng, nhưng chính sự thờ ơ, lãnh đạm ấy từng vô số lần tổn thương nàng. Hắn không nói nhiều với nàng, nhưng mở miệng ra thì chỉ có răn dạy, nói đến mức tai nàng sắp mọc kén.
Vẫn giọng nói đó, vẫn ánh mắt ấy, trong lòng Đậu Du dâng lên muôn vàn cảm xúc. Kỳ lạ thay, nàng không còn thấy khó chịu như trước. Nàng không thèm biện bạch, chỉ rũ mắt đáp: “Hồ đại nhân dạy phải.”
Nàng không còn điêu ngoa, sinh động chống đối hắn như trước. Hồ Vương Thăng thoáng ngẩn người, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ lãnh đạm, trầm giọng: “Nếu đã được thả ra, thì phải cẩn trọng từ lời nói đến hành động.”
Đậu Du điềm nhiên nhìn thẳng vào hắn. Nàng khẽ cười, khóe mắt cong cong, nhưng đáy mắt chẳng mang ý cười: “Hồ đại nhân vẫn thích dạy đời nhỉ. Nếu thật sự thích dạy dỗ ta như vậy, chi bằng ngài xin Đậu gia nhận ta làm nghĩa nữ, còn hơn không danh không phận mà dạy bảo chỉ điểm. Làm vậy, người ta không tâm phục khẩu phục đâu.”
Trước kia, nàng không biết lượng sức mình, cứ bám riết lấy hắn, mềm có, cứng có, mọi cách đều đã thử, chỉ khiến hắn càng ngày càng chán ghét, né tránh nàng. Đắng cay nàng đã nếm, một năm bị cấm túc, cũng coi như là đoạn tuyệt chút si tâm vọng tưởng cuối cùng.
Nàng không khỏi tự giễu nghĩ thầm: “Vẫn là Hồ Vương Thăng thuở còn mất trí nhớ ở Thông Châu dễ chịu hơn, được người ta yêu thích hơn.”