Đúng lúc ấy, một hàng bốn người vừa bước vào trường đua. Thấy trên sân có người đang chuẩn bị đua ngựa, Từ Hiện lập tức nhận ra hoàng muội Từ Nghi, nhờ vào bộ kỵ trang màu tím rực rỡ, tinh xảo, nổi bật giữa đám đông.
Tổng quản trường đua nhanh chóng tiến lên nghênh đón, khom người hành lễ: “Nhị hoàng tử điện hạ! Hồ đại nhân! Trương Ngũ Lang!”
Tổng quản biết rõ thân phận những người này, nhưng không biết lai lịch người đi sau cùng. Hắn dè dặt hỏi: “Vị đại nhân này là...”
Người đứng cạnh Hồ Vương Thăng là một nam tử cao lớn, vóc dáng nổi bật nhưng dung mạo lại hết sức bình thường. Ngũ quan đều không có gì đặc biệt, không đủ lưu lại ấn tượng cho người đối diện. Hắn mặc một bộ xích y vừa vặn, bên hông thắt một dải lưng đen đơn giản, treo chiếc ngọc hoàn không rõ xuất xứ, tất cả đều toát lên vẻ mộc mạc, khiêm tốn.
Thế nhưng chính hắn lại chủ động giới thiệu bản thân: “Ta tên Tiêu Hạ, bằng hữu của Nhị điện hạ, không phải đại nhân gì cả.” Giọng hắn ôn hòa, mang ý cười nhàn nhạt, khiến người nghe có cảm giác như tắm mình trong gió xuân.
“Tiêu lang quân, nô tài không dám nhận lễ.” Tổng quản vội vàng khom lưng chắp tay, cúi người thi lễ thêm lần nữa.
Từ Hiện đưa mắt nhìn về phía xa, rồi chỉ tay vào giữa sân, hỏi: “Công chúa đang thi đấu với ai vậy?”
Trường đua được bao quanh bởi tường cao, diện tích rộng lớn, dù đứng cách khá xa, tiếng vó ngựa vẫn vang vọng rõ ràng. Hai con ngựa đen xuất phát cùng lúc, tiến lên song song. Nhưng chẳng bao lâu sau, con ngựa bên phải đã nhanh chóng vượt lên trước, tốc độ phi nước đại càng lúc càng nhanh. Con ngựa của Từ Nghi phải gắng sức đuổi theo hết mức. Từ trước đến nay, chỉ có lúc phải thi đấu với Đậu Kỳ mới khiến Từ Nghi mệt mỏi như vậy.
Đối với tình cảnh muội muội đang bị vắt sức trên trường đua, Nhị hoàng tử không tức giận, ngược lại cười tủm tỉm, xem cuộc vui với vẻ thích thú.
Tổng quản lén liếc sang Hồ Vương Thăng, rồi cung kính đáp: “Đó là Khánh Vân Quận chúa.”
“Là Đậu Ngũ Nương à?” Trương Lư, cháu nội của Trương thái phó, cùng lúc lên tiếng với tổng quản.
Ánh mắt Trương Lư đuổi theo con ngựa đang phi nước đại, chăm chú nhìn bóng dáng áo đỏ trên lưng ngựa.
Hồ Vương Thăng giật mình, cũng dõi mắt nhìn về phía đó.
“Thì ra là nàng.” Từ Hiện bỗng bật ra một tiếng “Ồ” rồi kinh ngạc nói: “Con ngựa nàng cưỡi là Đạp Phong phải không?”
Đạp Phong đúng là tuấn mã hiếm có, dáng vẻ lúc này hoàn toàn xứng với cái tên mới. Tứ chi mạnh mẽ, mỗi bước phi nước đại đều như gió cuốn mây bay, bờm tung bay theo gió, vó ngựa thoăn thoắt lao về phía trước. Từ Hiện kinh ngạc bởi con ngựa bất kham này lại chịu nghe lời một tiểu cô nương. Hắn vốn vốn chưa từng để nàng vào mắt, giờ phút này kinh hãi không thôi, bất giác quay sang nhìn Hồ Vương Thăng.
Hồ Vương Thăng đã sớm thu hồi ánh mắt, thần sắc vẫn lãnh đạm như cũ, không để lộ cảm xúc gì.
Trái lại, Trương Lư hoàn toàn nhập tâm, khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt mở to không rời. Từ Hiện một lần nữa nhìn về giữa sân, đúng lúc thấy Đậu Du cưỡi ngựa lao đến cách tấm bia chỉ mấy chục mét, rồi bất ngờ nghiêng người sang bên trái. Gần đó có một người đang giơ cao bao đựng tên.
Đậu Du nhanh tay rút một mũi tên ra, động tác dứt khoát, dựng thẳng người từ trên lưng ngựa, ổn định mũi tên trên dây cung, động tác vừa mau lẹ vừa đẹp mắt.
Ngay sau đó, nàng dứt khoát thả tay. Mũi tên phá gió bay đi, mạnh mẽ xuyên thẳng vào tấm bia.
“Hay!” Trong bốn người, chỉ có Tiêu Hạ vỗ tay tán thưởng. Những người khác hoặc ngạc nhiên, hoặc hờ hững, chỉ riêng hắn là đơn thuần thưởng thức một màn cưỡi ngựa bắn cung xuất sắc, không xen lẫn tâm tư nào khác.
Từ Nghi cưỡi ngựa chạy ra xa một đoạn rồi xoay người xuống ngựa, sắc mặt cực kỳ khó coi. Các vị nương tử xung quanh đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều e dè, không dám lại gần nàng.
Đậu Du dừng ngựa phía sau Từ Nghi. Dù là người thắng cuộc, nàng không lộ vẻ tự mãn hay khoe khoang. Nàng cúi đầu, chuyên tâm vuốt ve phần đầu của Kinh Tuyết. Sau chặng đường vừa rồi, sợ dây gắn kết giữa người và ngựa như thêm phần bền chặt.
Trên khoảng sân vắng người, nàng thấp giọng, khẽ hỏi: “Ngươi ngoan ngoãn phối hợp như vậy... là vì muốn ta dẫn ngươi đi tìm người đó đúng không?”
Kinh Tuyết khẽ hí lên một tiếng, rồi nhẹ nhàng giơ chân trước, như đáp lời.
Đậu Du thu lại cảm xúc trong lòng, siết dây cương rồi xoay người điều khiển ngựa trở lại. Nàng cưỡi Kinh Tuyết chạy về phía Thẩm Gia, mỉm cười, đưa tay về phía nàng ấy. Thẩm Gia vẫn còn đứng sững, chưa kịp hoàn hồn vì kinh sợ.
Tóc hơi rối vì gió thổi, trán lấm tấm mồ hôi, nhưng nụ cười trên môi Đậu Du lại rạng rỡ như ánh nắng đầu ngày. Kinh Tuyết cũng thay đổi tính khí, ngoan ngoãn nghe lời, thậm chí còn phì nhẹ về phía Thẩm Gia, như thể đang trêu chọc muốn làm thân.