Một phía của sườn điện cũng đã đông đủ các phu nhân, tiểu thư nhà khác. Trong số đó, không ít tiểu thư nhìn về phía Thẩm Gia với ánh mắt hâm mộ. Với các nàng, việc được Hồ lão phu nhân xem trọng là chuyện vinh hạnh đến nhường nào. Hiện giờ Hồ đại nhân chưa thành hôn, mọi việc tuyển chọn hôn phối đều do một tay Hồ lão phu nhân lo liệu cho cháu trai.
Thẩm Gia mặc váy lụa màu ngọc bích, khuôn mặt luôn nở nụ cười dịu dàng. ngoan hiền. Khi được Thái hậu hỏi chuyện, nàng đối đáp đâu ra đó, lại được mấy lời tán thưởng.
Chờ Từ Nguyệt dẫn Đậu Du tiến lên thỉnh an Thái hậu xong, trong điện liền vang lên những tiếng xì xào khe khẽ.
Thẩm Gia cũng ngoảnh lại nhìn Đậu Du.
Nàng lớn hơn Đậu Du nửa tuổi, vốn cũng nên bàn chuyện hôn nhân rồi, chỉ là lâu nay vẫn bị người đời âm thầm so sánh cùng Đậu Kỳ. Đậu Kỳ có vị hôn phu Hồ Vương Thăng nổi bật như thế làm đối trọng, bao nhiêu người theo đuổi nàng đều lu mờ, khiến nàng lưỡng lự mãi chưa đưa ra quyết định.
Hồ lão phu nhân niềm nở với Thẩm Gia như vậy, một phần là do hài lòng với nàng, nhưng phần khác cũng là cố ý để Đậu Du chứng kiến. Không phải bởi Thẩm Gia có thân phận cao quý, mà bởi Hồ lão phu nhân vốn là người thẳng tính, yêu ghét rõ ràng. Hễ Thái hậu vừa mở lời khen Thẩm Gia một câu, bà liền liếc sang Đậu Du với ánh mắt không giấu giếm sự châm biếm. Vì thế, bầu không khí trong điện dần chuyển, ánh mắt mọi người từ chỗ xem náo nhiệt liền đổ dồn về phía Đậu Du.
Thế nhưng Đậu Du lại không tỏ ra lúng túng. Ngược lại, chính những ánh mắt soi mói ấy lại khiến tâm trí nàng thêm phần thanh tĩnh. Có chăng, chỉ là một chút hối hận thoáng qua. Nếu sớm biết Thẩm Gia sẽ có mặt trong cung yến hôm nay, nàng đã mang theo món đồ mà Nhị ca gửi nhờ để chuyển cho nàng ấy, khỏi phải đợi đến dịp khác. Nghe nói năm ngoái Thẩm Gia không tham dự cung yến, nên nàng đã không tính đến chuyện này từ trước.
Ngược lại, Thẩm Gia lại thoáng cảm thấy khó xử. Năm xưa nàng từng âm thầm so đo cao thấp với Đậu Kỳ, song chưa từng thực lòng chán ghét hai tỷ muội Đậu gia. Không được Văn Nga thái phi chọn làm đệ tử, nàng cũng buồn bã mấy ngày. Thế nhưng, thời gian trôi qua, nỗi bận lòng cũng dần nhạt phai theo năm tháng.
Sau khi mọi người yên vị trong Chương Di cung một lúc, Thái hậu thấy cháu gái Từ Nghi ngồi bên cạnh cứ nhấp nhổm không yên. Bà liền vỗ nhẹ tay nàng, hòa nhã dặn dò: “Con dẫn các tiểu thư ra ngoài dạo chơi một lát, đừng ở đây cùng mấy lão bà chúng ta.”
Từ Nghi vốn đang nghe Hồ lão phu nhân thao thao bất tuyệt đến nhức đầu, vừa nghe Thái hậu mở lời liền như được đại xá. Nàng lập tức vui vẻ nhận lời, hào hứng hứa sẽ dẫn các tiểu thư đi cưỡi ngựa, bắn tên giải khuây.
Đậu Du ban đầu cứ ngỡ Từ Nghi sẽ cố ý bỏ qua mình. Năm xưa, chính Từ Nghi là người đầu tiên buông lời chê bai giọng Thông Châu của nàng, khiến bao người cười cợt. Từ đó về sau, cả hai chưa bao giờ nhìn nhau thuận mắt, cũng chẳng có mấy lần trò chuyện hòa nhã.
Không ngờ Từ Nghi lại liếc nhìn nàng, rồi tỏ vẻ nhiệt tình mời gọi: “A Du, muội cùng đi với chúng ta nhé?”
Vừa chạm mắt, Đậu Du đã nhận ra đối phương không hề có thiện ý. Nhưng giữa bao ánh mắt đang đổ dồn trong điện, nàng không thể làm gì khác ngoài đứng dậy ứng đối. Từ Nghi cười đắc ý, sải bước tới gần, ra vẻ thân mật nắm lấy tay nàng, giọng nửa như quan tâm nửa như châm chọc: “Cả năm bị cấm túc, chắc muội khổ sở lắm nhỉ? Không được ra ngoài, trông muội gầy rộc cả đi. Nếu là ta, chắc đã nghẹn đến phát điên rồi! Nào, hôm nay để ta đưa muội đi cưỡi ngựa giải sầu, chúng ta chơi cho thỏa một ngày.”
Đậu Du nhếch môi, nụ cười ung dung, ánh mắt trong trẻo không gợn sóng, giọng đáp nhẹ nhàng mà không kém phần sắc bén: “Tạ ơn tỷ tỷ đã quan tâm.”
Nàng không tức giận để cho đối phương mất hứng mà chùn tay. Từ Nghi thoáng sững người trước sự trầm tĩnh khác hẳn thường ngày của Đậu Du. Vừa xoa nhẹ tay nàng, nàng ta vừa bật cười khẽ, giọng nói đầy ẩn ý: “Lát nữa, ta sẽ để dành cho muội con ngựa tốt nhất.”
Ngữ điệu âm dương quái khí như thể đã dàn sẵn một màn hại người tinh vi.
Trên mặt Đậu Du vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt, song trong lòng đã sớm thầm mắng chửi đối phương không biết bao nhiêu lần.
Quả nhiên, khi cả đoàn thay y phục xong và cùng đến trường đua trong cung, Từ Nghi lập tức buông tay nàng, liếc nhìn nàng một cái đầy giảo hoạt rồi ra lệnh cho cung nhân dắt đến con ngựa tên Đạp Phong.
Một tiểu thái giám mặc áo lam bên cạnh thoáng lúng túng, bước tới khẽ nhắc: “Công chúa điện hạ, Đạp Phong vẫn chưa được thuần phục hoàn toàn.”
Từ Nghi làm như không nghe thấy, vẻ mặt vẫn rạng rỡ, tay kéo lấy Đậu Du, giọng phấn khích như đang nói đến bảo vật hiếm có: “Đạp Phong là bảo mã người ta tặng cho Nhị hoàng huynh. Nhị hoàng huynh lại dâng tiến vào cung, ngay cả phụ hoàng cũng phải khen là ngựa quý hiếm có!”
Nàng ta dùng sức bóp tay Đậu Du đến đau rát, Đậu Du nhíu mày, quay sang nhìn nàng.
Từ Nghi nghiêng đầu, để lộ hàm răng trắng đều, nụ cười xinh đẹp đầy ác ý: “Trước kia chẳng phải muội từng khoe mình cưỡi ngựa bắn cung rất giỏi sao? Còn nói là được Hồ đại nhân dạy nữa, chẳng lẽ đều là gạt bọn ta?”
Giọng điệu đầy khıêυ khí©h, kích động. Vừa dứt lời, ánh mắt nàng ta quét một vòng về phía các tiểu thư đang vây quanh. Vì e ngại thân phận công chúa của Từ Nghi, những người này chỉ đành gượng gạo phụ họa.
Duy chỉ có Thẩm Gia nhíu mày, lên tiếng khuyên can: “Công chúa điện hạ, vừa rồi cung nhân đã nói con ngựa này còn chưa thuần phục, nếu chẳng may gây thương tích thì không hay đâu.”
Đậu Du thầm than, cứ ngỡ Từ Nghi sẽ giở chiêu trò cao minh nào, hóa ra cũng chỉ muốn làm nàng bẽ mặt bằng một con ngựa chưa thuần. Dù nàng không sợ chiêu trò đó, nhưng vẫn rất cảm kích Thẩm Gia đã đứng ra bênh vực.
Thẩm Gia nhận ra ánh mắt cảm kích của Đậu Du, lại càng thẳng lưng hơn. Ngay đến tráng hán cũng không dễ dàng thuần phục loại liệt mã thế này, huống gì là một nữ tử mảnh mai như Đậu Du.
Từ Nghi liếc Thẩm Gia, hậm hực: “Nhiều chuyện! Ngươi sợ thì mặc ngươi, A Du đâu có sợ!” Nói rồi nàng ta lắc lắc tay Đậu Du: “Phải không?”
Đậu Du vẫn giữ nụ cười trên môi, đáp: “Ta thật sự có chút sợ.”
Từ Nghi khẽ nhướng mày: “Vậy lúc trước muội...”
“Chỉ là ta sĩ diện, khoe khoang đôi chút thôi.” Đậu Du chủ động khai thật.
Lúc này, con ngựa Đạp Phong cũng được dắt tới. Nó có tứ chi rắn chắc, thân hình cao lớn dị thường, đến nỗi cung nhân phải dốc toàn lực mới có thể khống chế nổi.