Thấy Từ Nguyệt không màng đến tâm trạng của Đậu Du, cứ thế thẳng thừng nói chuyện nhận nghĩa nữ, lão phu nhân không kịp ngăn cản nên đành phải vội vàng lái sang chuyện khác: “Ngày mai, con còn phải đưa Ngũ Nương tiến cung đấy.”
Trong sảnh phút chốc trở nên tĩnh lặng, không ai lên tiếng. Lão phu nhân đưa mắt nhìn Đậu Du vẫn ngồi yên một chỗ, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, trong lòng bà không khỏi dâng lên nỗi xót xa.
Trước đây, bà quả thực đã quá khắt khe với đứa cháu gái lưu lạc nhiều năm này. Bà trách Tần gia lơi lỏng trong việc dạy dỗ, không nghiêm khắc thúc ép Ngũ Nương học hành. Thành ra giờ đây, giữa đám con cháu Đậu gia, nàng như đứa trẻ lạc lõng. Ngay cả Thất Nương mới sáu tuổi còn chín chắn hơn nàng đôi phần.
Lão phu nhân vốn là người nghiêm nghị, dẫu có thương yêu Đậu Kỳ đến mấy thì Đậu Kỳ cũng phải giữ ý tứ trước mặt bà. Duy chỉ có Đậu Du là chẳng hề biết sợ. Năm ngoái, nàng còn thường xuyên tranh cãi với bà. Có khi tâm trạng vui vẻ, nàng lại làm nũng, cười đùa đôi ba câu với bà. Nhìn dáng vẻ Đậu Du cúi đầu nhẫn nhịn lúc này, bà không khỏi cảm thấy lưu luyến nét ngây thơ, vô tư lự của nàng ngày trước.
Đậu lão phu nhân quyết định: “Nếu con thật sự muốn nhận nàng ta làm nghĩa nữ, hãy để sang năm rồi tính.”
Tuy không cam tâm, nhưng Từ Nguyệt cũng không tiện công khai phản bác mẹ chồng, dẫu sao cũng phải giữ thể diện cho trưởng bối. Bà theo thói quen đưa tay định lần chuỗi Phật châu vẫn luôn mang bên người, lại chợt phát hiện tay mình trống không. Trong khoảnh khắc ấy, tâm trí cũng dần bình ổn lại. Bà cúi đầu, điềm đạm nói: “Vậy tức phụ xin phép lui trước.”
Đậu lão phu nhân mím môi, gật đầu không nói gì.
Từ Nguyệt thướt tha đứng dậy, vung tay áo nhẹ lướt qua đầu gối Đậu Du. Bà nghiêng đầu nhìn về phía con gái rồi cất lời: “A Du, con đi theo ta.”
Đậu Du hơi sững người, rồi mới đứng dậy cáo biệt tổ mẫu, theo mẫu thân ra ngoài.
Hai mẹ con sóng bước đi dọc hành lang. Đợi đến khi xung quanh không còn ai, thị nữ Thu Chi bên cạnh Từ Nguyệt cố ý lùi lại mấy bước. Lúc này Từ Nguyện mới lên tiếng với Đậu Du: “Con có trách ta vẫn luôn thờ ơ, lạnh nhạt với con không? Trước kia ta thường hà khắc, răn dạy con quá mức?”
Đậu Du ngắm khuôn mặt đoan trang, mỹ lệ của mẫu thân, rồi chợt nhớ đến nụ cười hiền từ đầy yêu thương của dưỡng mẫu, nàng bình tĩnh đáp: “Con có trách!”
Thật ra, suốt quãng đường trở về Phụng Đô, nàng vẫn không ngừng mường tượng dung mạo của mẹ ruột. Khi ấy, Tạ Thuật đích thân mang binh hộ tống, ban ngày lên đường, đêm đến nếu không kịp tới trạm dịch thì hạ trại nghỉ ngay ven đường. Nàng vốn không e dè người lạ, bèn tìm đến Tạ Thuật hỏi thăm xem người nhà bên ngoại là những ai, tính tình thế nào. Trong mắt Tạ Thuật, người Đậu gia đều là bậc lễ nghĩa, ôn hòa, mà Trưởng công chúa lại càng là người thấu tình đạt lý, phân biệt phải trái.
Từ Nguyệt nghe vậy thì bật cười: “Tính con không giống ta.”
Bà sinh ra trong nhung lụa, có phẩm vị cao quý khắc sâu vào tận cốt tủy, sự kiêu ngạo cũng theo đó mà ăn sâu bén rễ. Ngoại trừ mẫu hậu, hoàng đệ và mẹ chồng Đậu gia, bà hiếm khi chịu hạ mình trước người khác.
Đậu Kỳ là do bà một tay nuôi dạy, đích thân chăm sóc từng li từng tí, dốc hết tâm huyết để bồi dưỡng. Quả thực, nàng là bản sao phản chiếu chính bà. Còn Đậu Du, càng nhìn, bà càng không hài lòng.
Trong lòng Đậu Du dâng lên một cơn giận âm ỉ. Nàng nghiêng mặt nhìn sang chỗ khác, giọng đầy ý phản kháng: “Tổ mẫu từng nói là con giống phụ thân.”
Từ Nguyệt nhếch môi cười khẩy, không phủ nhận, cũng chẳng đáp lại, chỉ lạnh nhạt chuyển sang đề tài khác: “Thiện Lan Quỳnh có tính cách ôn hòa, sẽ là một tỷ tỷ hiền thục như Đậu Kỳ. Mẫu thân mong rằng từ nay về sau, tỷ muội các con có thể sống với nhau thuận hòa, chớ để người ngoài chê cười.”
Dừng một nhịp, bà chủ động nhắc đến một người mà ai cũng ngầm tránh né: “Còn về Phàn Ngọc... Ngày mai ta cùng con tiến cung, chắc chắn sẽ gặp hắn. Con đừng u mê nữa.”
Đậu Du vẫn im lặng.
Từ Nguyệt cũng không trông mong nàng trả lời. Trong lòng bà, chuyện đó đã sớm kết thúc. Bà tin rằng nữ nhi không đến mức cố chấp đâm đầu vào ngõ cụt. Ai mà không thấy Hồ Vương Thăng chưa từng có tình cảm gì với Đậu Du. Mối duyên đó chẳng qua chỉ là một sai lầm tuổi trẻ. Nàng đã nếm đủ mùi vị chua xót, hẳn cũng nên biết quay đầu.
Ngày mùng Hai tiến cung chúc Tết vốn là lễ nghi thường niên trong cung. Năm nào cũng vậy, Hoàng hậu sẽ chủ trì cung yến. Ngay cả Văn Nga thái phi cũng sẽ hồi cung, lưu lại vài ngày. Các phu nhân được phong cáo mệnh đều phải có mặt đông đủ.
Hôm nay, Đậu Du mặc bộ y sam tay áo màu trắng phối cùng giày lụa, trên váy thêu hình chim hạc cuốn mây, cả người thanh nhã, tú lệ. Bách Nương vốn định chải cho nàng kiểu búi mây cao, nhưng nàng từ chối, chỉ để búi tóc đơn giản nhất. Trước kia nàng luôn cố gắng ăn mặc theo sở thích của mẫu thân, giờ thì không cần nữa.
Hai mẹ con đi cùng xe vào cung. Trên xe, Từ Nguyệt không nhắm mắt dưỡng thần như thường lệ, mà vén màn xe nhìn ra ngoài. Ngoài cửa thành đã có rất nhiều xe ngựa tụ tập, nhưng lại không thấy xa giá nổi bật, xa hoa thường thấy của Tạ gia.
Bà không khỏi thở dài với Đậu Du: “Tuy ta chưa nói, nhưng trong lòng rất vừa ý Thuật Nhi, không ngờ lại nhìn nhầm người. Con đừng nôn nóng, trong kinh thành này, nhân tài xuất chúng không thiếu. Nay các cô nương Tạ gia muốn gả ra ngoài thật không dễ.” Giọng nói của bà có phần lạnh lẽo.
Trước kia, khi còn mang Phật bài, bà vẫn thường tự nhắc mình phải cẩn thận trong lời nói, lại thêm thân thể uể oải, mệt mỏi nên không mấy bận tâm đến việc đời. Khoảng thời gian trước, tinh thần bà bỗng khá hơn, lời nói lại mạnh mẽ, không khoan nhượng nữa.
Trước đây, Đậu Du khá thân thiết với thứ muội Tạ Diệu Nhi của Tạ Thuật. Tạ Diệu Nhi vốn được nuôi dưới danh nghĩa mẫu thân Tạ Thuật, được yêu thương và đãi ngộ hậu hĩnh. Trong những dịp như hôm nay, nàng ấy cũng thường được đưa vào cung. Lần này, e là không thể gặp mặt.
Ba hôm trước, Đậu Du vừa mới đến nơi này tạ ơn Thái hậu. Khi theo mẫu thân bước vào Chương Di cung, một thoáng bàng hoàng khiến nàng ngỡ như quay về hôm ấy. Hồ lão phu nhân vẫn ngồi ở chỗ cũ, chỉ thay đổi xiêm y, bên cạnh bà còn có hai mẹ con nhà họ Thẩm. Người có thể vào cung hôm nay đều không phải hạng tầm thường, Thẩm gia cũng có mối giao tình cũ với mẫu thân, nay lại gặp nhau ở đây.