Chương 11.2

Năm xưa, sau khi Văn Nga thái phi xuất cung, bà có ý muốn thu nhận một nữ đệ tử để truyền dạy cầm nghệ. Bởi vậy, bà cố ý mở một tiệc cầm yến, chọn lựa đệ tử từ con cháu các thế gia. Trong số đó, trưởng nữ Thẩm Phong của Thẩm gia và Đậu Kỳ là hai người cạnh tranh quyết liệt nhất.

Lúc đó, ai ai cũng nghĩ rằng, vì suýt nữa trở thành Thái hậu, lại từng có hiềm khích với đương kim Thái hậu, Văn Nga thái phi ắt sẽ không thu nhận Đậu Kỳ, vốn là cháu ngoại của Thái hậu. Nào ngờ, người thất bại lại là Thẩm Phong. Nàng ấy đành phải tìm danh sư nơi khác để học đàn.

Sau khi Đậu Kỳ qua đời, Thẩm gia định đưa thứ nữ đến bái sư Văn Nga thái phi, mong thay thế vị trí đồ đệ. Nào ngờ, Đậu gia đã nhanh chân hơn, đưa về một nữ nhi thất lạc nhiều năm, chính là Đậu Du. Có lẽ niệm tình cũ, Văn Nga thái phi cũng thuận lòng nhận nàng làm đồ đệ.

Đáng tiếc, nàng là gỗ mục không thể đẽo. Đậu Du vốn không yêu thích cầm nghệ, chỉ gượng ép theo học. Mọi người đều tưởng Văn Nga thái phi sau khi “thưởng thức” tiếng đàn như ma rót tai của nàng sẽ lập tức đuổi nàng về phủ, ai ngờ người vẫn giữ nàng lại.

Thực chất, những lần nàng đến hành cung cũng không phải để luyện đàn, mà là du ngoạn. Các hành cung lớn nhỏ đều bị nàng tham quan một lượt, thả diều, bắt thỏ, có lúc còn đua ngựa với thái phi. Văn Nga thái phi lại càng yêu mến Đậu Du bởi chính sự chân thật, phóng khoáng, không gượng ép ấy.

Khi nghe tên Thẩm Gia, trong lòng Đậu Du không khỏi nhớ lại lần ở chỗ Thái hậu, Hồ lão phu nhân nói rằng Thẩm Gia chính là người được chọn làm cháu dâu. Dù nàng đã sớm dứt bỏ tâm tư với Hồ Vương Thăng, nhưng nhìn bộ dáng Đậu Đình lúng túng vì chuyện tình cảm, nếu đồng ý giúp huynh ấy, trong lòng nàng cũng cảm thấy chột dạ, như thể đang cạy góc tường nhà người ta.

Triều đại này vốn cởi mở, chuyện nam nữ tặng ngọc bội, trao hoa cũng không hiếm. Đậu Đình vốn phóng khoáng, hành sự không câu nệ, vậy mà hôm nay lại xấu hổ đến mức phải nhờ nàng làm người chuyển thư, quả thật là chuyện hiếm gặp.

Đến buổi chiều, khi cả nhà lại quây quần dùng bữa tối, Lương Minh Tây không kìm được mà cứ liếc nhìn về phía Từ Nguyệt. Đại bá Đậu gia ngồi bên thấy vậy, khẽ ho nhẹ một tiếng nhắc nhở bà ta.

Từ Nguyệt vốn lâu nay ở chùa Ân Đỡ, người Đậu gia đều ngầm hiểu rằng qua Tết bà sẽ tiếp tục rời nhà. Nào ngờ trước bữa cơm chiều, thị vệ và các hạ nhân đã đem toàn bộ rương hòm của bà trở về phủ, trong viện vì thế cũng náo nhiệt một phen. Xem ra, bà sẽ lưu lại trong phủ một khoảng thời gian.

Lão phu nhân vì tò mò mà hỏi, Từ Nguyệt thản nhiên đáp rằng bà chuẩn bị hồi phủ thường trú. Từ Nguyệt đưa ánh mắt nhìn Đậu Du đang cúi đầu tập trung ăn cơm, ánh mắt dừng lại một lúc như đang trăn trở điều gì. Đậu Du cảm nhận được sự chú ý của mẫu thân, trong lòng không khỏi lấy làm lạ.

Nàng nhạy bén nhận ra mẫu thân sắp có chuyện muốn nói.

Quả nhiên, sau bữa ăn, Từ Nguyệt không vội rời đi mà thẳng thắn đi vào vấn đề: “Sau khi A Kỳ qua đời, ta đau lòng đến mức không thể sống nổi, mãi không cách nào vượt qua được nỗi đau mất mát. Trước kia ta vốn có hai nữ nhi, nay thiếu đi một đứa khiến lòng luôn trống trải. Ta mới nghĩ đến chuyện nhận nữ nhi nhà họ Thiện, là Lan Quỳnh, làm nghĩa nữ, để nàng và A Du có thể làm tỷ muội. Ngày mai ta sẽ đưa nàng vào phủ, đến bái kiến lão thái thái, cũng là để ra mắt các vị chú bác, thím mợ.”

Đậu Du vẫn luôn quan sát mẫu thân nên nhận ra thần sắc dịu dàng của bà khi nhắc đến Thiện Lan Quỳnh. Từ khi nàng về Đậu gia, chưa từng thấy nét mặt ấy từ mẫu thân. Những lời của Từ Nguyệt vang lên giữa thính đường, như dấy lên ngàn tầng sóng, ngay cả Đậu Ích cũng vô cùng kinh ngạc. Mỗi người trong Đậu gia đều có tâm tư riêng, ánh mắt thi thoảng lại liếc nhìn Đậu Du, đến cả Quách Tố cũng quay đầu nhìn về phía nàng.

Trước khi trọng sinh, Quách Tố đã biết Đậu Du sống không yên ổn ở Đậu gia. Trên đường hộ tống nàng về Phụng Đô, hắn dễ dàng nhận ra Đậu Du là một cô nương hiền lương, tử tế. Bởi vậy, sau này khi thấy nàng lâm vào cảnh khó xử, Quách Tố thường hay đứng ra bênh vực.

Khi ấy hắn còn mang thân phận Tạ Thuật, lui tới với nàng không nhiều, cơ hội gặp gỡ cũng ít ỏi. Có thể giúp nàng vài lần lúc gặp khó đã là điều may mắn. Mãi đến khi trời xui đất khiến, hắn trọng sinh trở thành Quách Tố, mới thật sự hiểu rõ cuộc sống thực của Đậu Du.

Chuyện khiến lòng người chấn động đầu năm mới lại đến từ chính mẫu thân ruột của nàng.

Ngay cả Đậu Vân đang uể oải cũng biến sắc, lập tức dựng thẳng tai nghiêm túc lắng nghe. Đỗ Thư Lan, vốn đang ngồi yên, kinh ngạc đến mức thất thanh: “Thiện Lan Quỳnh?” Rồi thấy Từ Nguyệt quay đầu nhìn sang, bà vội thu lại âm lượng, thấp giọng nói: “Nghe nói nàng vừa về từ Lĩnh Sơn, vẫn luôn ở tạm nhà ngoại đợi xuất giá. Liệu nhà họ Tiền có đồng ý không?”

Nếu chỉ là đơn giản tặng một ít hậu lễ, thu nhận trên danh nghĩa, thì Từ Nguyệt nào cần phải làm rình rang đến thế. Ngay cả người bình thường như Đỗ Thư Lan cũng nhìn ra được, Từ Nguyệt lần này nghiêm túc đến mức thái quá, còn muốn đưa Thiện Lan Quỳnh về phủ bái kiến lão thái thái, ra mắt trưởng bối, rõ ràng đã xem nàng như người một nhà. Dù cha mẹ Thiện Lan Quỳnh đều không còn, thì bên nhà họ Tiền, vốn đã định hôn với nàng, sao có thể dễ dàng đồng thuận?

Đỗ Thư Lan xưa nay hiểu biết khá rõ về tình hình Thiện gia, trong lòng lúc này không khỏi dâng lên nhiều hoài nghi.

Thiện Lan Quỳnh đã sớm định thân với Lưu Trọng Sơn, con một của Lưu gia. Lưu Trọng Sơn cùng người mẫu thân quả phụ sống nương tựa lẫn nhau. Hắn có diện mạo thường thường, học hành cũng không nổi bật, nhưng được cái chăm chỉ, chịu khó học hành. Hắn và Đậu Miễn, nhi tử của Đỗ Thư Lan, từng nhập học cùng năm, quan hệ khá thân thiết. Lúc Lưu gia khó khăn nhất, Đậu Miễn thậm chí còn bàn bạc với mẫu thân giúp đỡ bạn mình ít nhiều.

Sau đó, khi Đậu Miễn thi trượt, Lưu Trọng Sơn lại đỗ tiến sĩ. Tuy chức quan được phân chỉ là một chức nhỏ, cửu phẩm Phụng Lễ Lang, nhưng cũng đủ để giúp sinh hoạt của Lưu gia dần khấm khá. Đặc biệt, Lưu Trọng Sơn đối với Thiện Lan Quỳnh lại hết sức kiên định, luôn giữ thái độ “không phải nàng không cưới”. Dù phụ thân nàng từng bị Thánh thượng trách phạt, gia cảnh sa cơ thất thế, hắn chưa từng nhắc đến chuyện từ hôn.

Một mối nhân duyên chân thành như thế, lại gặp phải chuyện Từ Nguyệt muốn thu làm nghĩa nữ, nếu không khéo xử lý, sợ rằng sẽ là một phen sóng gió.