Chương 11.1

Đợi tiễn được Mã Hạ thị đi rồi, Lương Minh Tây và Hạ Tồn Tương mới liếc mắt nhìn nhau, từ ánh mắt đối phương đều thấy rõ sự bất đắc dĩ khó nói nên lời.

“Chuyện này có nên nói với Tam tẩu không?” Hạ Tồn Tương mở lời trước.

Lương Minh Tây ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Để ta đến bẩm với lão thái thái trước đã.”

Quả nhiên, sau khi nghe xong màn kịch nực cười của Mã Hạ thị, lão phu nhân cũng cảm thấy nên sớm định đoạt chuyện nhân duyên cho Đậu Du và Đậu Vân. Tam phòng đã nhiều lần khéo léo đề cập, phu thê lão Tam lại hết mực thương yêu nữ nhi, tất nhiên sẽ chú tâm lo liệu, không cần bà phải sốt ruột thay.

Còn Đậu Du lại khiến lão phu nhân đau đầu. Những mối duyên cũ tuy tốt đẹp nhưng không kết thành quả ngọt. Sau chuyện Tạ Thuật, nàng như thể củ khoai bỏng tay, người tìm đến đều là kẻ chẳng ra gì. Tuy bà rất vừa lòng Tứ Nương nhà Lương gia, nhưng không mấy thiện cảm với Tam Lang nhà đấy.

Khi Lương Tam Lang làm loạn, đòi từ hôn với Diêm gia, nghe nói hắn đã bị phụ thân là Lương Khuê đánh một trận thừa sống thiếu chết. Vết thương vừa lành, hắn lại chủ động quỳ trước từ đường, kiên quyết không thay đổi ý định từ hôn. Mẫu thân hắn đích thân mang lễ vật đến Đậu phủ tạ lỗi, nhận trách nhiệm không giáo dưỡng tốt nhi tử, làm tổn hại thanh danh của nương tử Đậu gia.

Tuy nhiên, sau đó Đậu Du bị cấm túc nên chuyện đành phải gác lại, liên hôn giữa Lương gia và Diêm gia vẫn được giữ nguyên. Quan hệ giữa Lương gia và Đậu gia cũng không vì thế mà rạn nứt, hai nhà vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết như trước.

Lão phu nhân trầm ngâm rồi nói: “Sang năm phải bắt đầu lưu tâm rồi.”

Dù chuyện hôn sự của Đậu Du chưa gấp đến mức Thái hậu hay Thánh thượng phải đích thân can thiệp, nhưng nếu gả vào nhà thấp kém, thanh danh Đậu gia cũng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Con gái Trưởng công chúa không nhất thiết phải gả vào dòng dõi quý tộc, nhưng chí ít cũng phải đảm bảo môn đăng hộ đối. Vấn đề này cần phải được Từ Nguyệt, mẹ ruột của Đậu Du, để tâm lo toan.

Nghĩ đến Từ Nguyệt, lão phu nhân lại cảm thấy đau đầu thêm, bèn quay sang hỏi Lương Minh Tây: “Con từng gặp nữ nhi nhà Thiện gia, Thiện Lan Quỳnh chưa?”

Lương Minh Tây không suy nghĩ lâu, chỉ nghe đến tên đã mỉm cười: “Đương nhiên con dâu đã gặp rồi. Nàng là một tiểu nương tử rất xinh đẹp, có tính tình dịu dàng, ôn hòa.” Rồi lại thở dài: “Chỉ tiếc số phận nàng có phần truân chuyên.”

Lão phu nhân cũng từng nghe qua ít nhiều. Phụ thân của Thiện Lan Quỳnh là Thiện Nguyên Cảnh, từng làm quan trong triều. Ông vốn giữ chức Quang Lộc đại phu nhị phẩm, nhưng chỉ trong nửa năm bị giáng xuống làm Hạ thừa nghị lang lục phẩm. Sau đó lại bị đày khỏi Phụng Đô, xa đến tận Lĩnh Sơn, Kiến Châu làm huyện lệnh. Một năm trước khi lâm chung, ông dâng một phong thư trần tình, ai ngờ lại khiến Thánh thượng nổi giận, tiếp tục bị biếm chức, giáng xuống làm Đăng sĩ lang ngay trước khi ông nhắm mắt lìa đời.

Từ đó, con gái duy nhất của Thiện gia là Thiện Lan Quỳnh trở thành mỹ nhân nghèo túng. May mà nàng đã sớm đính hôn với một lang quân họ Lưu, tuy gia thế không lớn nhưng có khí phách, không vì Thiện gia suy bại mà lấy cớ từ hôn. Sau thời gian giữ đạo hiếu ở Lĩnh Sơn, nàng mới xin phép trở lại đô thành, tạm trú nhà ngoại để chờ ngày xuất giá.

“Nhị đệ muội của con từng gặp Lan Quỳnh cô nương này khi ở trong chùa. Nàng nói rằng cô nương này hợp ý nên muốn nhận Lan Quỳnh cô nương làm nghĩa nữ.” Lão phu nhân vừa lần chuỗi Phật châu trong tay, vừa cất giọng có phần bất đắc dĩ.

“Chuyện này...” Lương Minh Tây không khỏi kinh ngạc.

Xét về tình lý, dù Đậu Du thất lạc nhiều năm, nhưng nhờ công của Hồ Vương Thăng tìm được về. Từ Nguyệt vốn đau đớn vì mất con gái yêu Đậu Kỳ, nay lại được đoàn tụ con gái út, lẽ ra đây phải là niềm hạnh phúc lớn trong nỗi bất hạnh. Dùkhông thể toàn tâm toàn ý yêu thương nàng, bà cũng không nên thờ ơ đến mức xem như người xa lạ bấy lâu nay. Thế mà giờ lại muốn nhận một cô gái khác làm nghĩa nữ, quả thật chẳng khác nào xát muối vào vết thương lòng của Đậu Du.

“Tính tình nàng cố chấp, chuyện này chắc con cũng hiểu rõ. Ta không lay chuyển được nàng. Ngũ Nương mà biết, chỉ sợ sẽ rất thương tâm.” Lão phu nhân thở dài.

Lương Minh Tây âm thầm than thở trong lòng.

Đậu Du đang đọc sách trong phòng thì nha hoàn bước vào báo rằng Nhị Lang đã tới, hiện đang chờ trong sân.

Nàng khoác thêm xiêm y, theo Bách Nương ra cửa, thì thấy Đậu Đình đang ngồi xổm giữa sân, quay lưng về phía nàng, mày mò chơi đùa thứ gì đó. Thân hình hắn cao lớn, ngồi xổm xuống che khuất cả một góc, nhất thời không nhìn rõ đang làm gì.

“Nhị ca, sao huynh lại tới đây?” Đậu Du đứng trên hành lang, gọi.

Nghe thấy giọng nàng, Đậu Đình mới đứng dậy. Khi hắn xoay người lại, Đậu Du mới thấy trong lòng hắn đang ôm một con cún con nhỏ xíu, lông đen tuyền. Tiểu cẩu có vẻ sợ người lạ, run rẩy rúc đầu trốn vào khuỷu tay Đậu Đình.

“Đây là...” Đậu Du khẽ thốt. Trước kia, khi còn ở Thông Châu, nàng từng nuôi một chú chó con rất cẩn thận, do chính Hồ Vương Thăng chọn cho nàng, đặt tên là Thập Thất. Hằng ngày, chú chó chủ yếu được Hồ Vương Thăng chăm sóc nên gắn bó thân thiết với hắn hơn. Sau khi hồi kinh, hắn cũng mang Thập Thất theo, chắc giờ vẫn được nuôi ở Hồ phủ, có lẽ sau này nàng không còn dịp gặp nó nữa.

Đậu Đình vốn hào sảng phóng khoáng, vậy mà lúc này lại tỏ vẻ do dự, ngập ngừng một lúc mới nói: “Ta có chuyện muốn nhờ.” Rồi hắn giơ con chó con trong tay lên: “Đây là tặng cho muội!”

Cún con được hắn nuôi mấy ngày, bụng tròn vo vì ăn no, nằm trong lòng hắn khe khẽ rêи ɾỉ. Đậu Du thoáng ngẩn người, nhất thời nhớ về chuyện cũ, trong lòng chợt thấy bồi hồi.

Sau khi cẩn thận hỏi han mới hay, thì ra hôm nay Đậu Đình bất ngờ đến viện của nàng là để nhờ nàng, sắp tới có dịp đến Diêm gia dự tiệc thì thay hắn chuyển một quyển sách đến tay Thẩm Gia, Nhị nương của Thẩm phủ. Hai người vốn quen biết từ nhỏ, dạo gần đây chẳng rõ vì sao lại xảy ra mâu thuẫn, khiến Thẩm Gia không chịu gặp mặt hắn.

Quả thật Đậu Du đã nhận được thiệp mời từ Diêm gia, nhưng nàng không có hứng thú tham dự náo nhiệt. Nàng và Thẩm Nhị nương cũng chẳng thân thiết gì, thậm chí từng là đối thủ cạnh tranh khi Văn Nga thái phi lựa chọn đệ tử.

Năm Thánh thượng đăng cơ, ngài từng định để cả hai vị Thái hậu cùng ở nội cung, đồng ngự thiện yến. Nhưng Văn Nga thái phi tự xin thoái vị, cầu xuất cung để thanh tu. Khi còn khuê các, bà nổi danh tài học, cầm nghệ cao siêu không ai sánh kịp. Tỷ tỷ Đậu Kỳ của Đậu Du từng là học trò đắc ý của bà.