Dù sao cũng là tôn tử ruột thịt, lão phu nhân cũng không muốn trách mắng con cháu vào ngày đầu năm.
Tam phòng đến muộn nhất, Đậu Vân được mẫu thân Đỗ Thư Lan dắt vào phòng, tinh thần nàng ta vẫn chưa hồi phục, vành mắt còn sưng đỏ. Lão phu nhân tội nghiệp cho nàng, bèn ôm nàng vào lòng an ủi một hồi. Trái lại, dù hôm qua cũng từng bị kinh hoảng, Đậu Anh sau một giấc ngủ ngon lại quên hết mọi chuyện, không còn bị ám ảnh nữa.
Lúc mới hồi phủ, Đậu Anh cũng khóc lóc dữ dội, thường xuyên giật mình tỉnh dậy giữa đêm. Hạ Tồn Tương phải bế dỗ cả đêm. Cuối cùng vẫn là Đậu Đình lấy ra một chiếc mặt nạ dữ tợn, dùng chiêu “lấy độc trị độc” dọa nàng một phen. Sau đó còn cõng nàng chơi trò “cưỡi ngựa lớn” quanh sân, dụ nàng sờ vào chiếc mặt nạ đáng sợ ấy. Nhờ vậy nàng mới dần dần bình ổn.
Còn Đậu Vân bị dung dịch sắt nung tạt trúng làm cháy một phần tóc. Sau khi tỉa sửa, mái tóc trở nên lộn xộn không đều. Sáng nay soi gương, nàng ta lại khóc ròng một trận, suýt nữa không chịu ra khỏi phòng. Thị nữ khéo tay tạm thời giấu phần tóc hỏng vào búi tóc, mới có thể trấn an nàng được phần nào.
Vì vậy hôm nay Đậu Vân không còn tâm trạng chọc ghẹo Đậu Du nữa. Bộ y sam màu đỏ thạch lựu vốn định diện trong ngày đầu năm đành cất lại vào rương. Thấy trên bàn bày bánh điểm tâm có khắc chữ “Phúc” đỏ thắm, nàng cũng thấy ngán đến buồn nôn, uể oải ngồi phịch trên ghế, vẻ mặt mỏi mệt.
Sau khi cả nhà dùng xong bữa sáng, hạ nhân nhanh chóng thu dọn khách đường. Lúc này, các vị khách lần lượt tới nhà chúc Tết. Những người thân quen, thường xuyên qua lại, đều được lão phu nhân đích thân tiếp đón.
Gần đến trưa, một hạ nhân vào bẩm báo rằng Mã Hạ thị đem theo lễ vật đến chúc Tết. Lão phu nhân vốn không ưa gì bà ta, liền đuổi đám trẻ con về viện chơi, sai các con dâu ra ứng phó, còn bản thân thì viện cớ mệt mỏi do vừa tiếp nhiều người, giờ phải về nghỉ. Từ khi Đậu gia đứng vững ở đất Phụng Đô, những người họ hàng nghèo khổ đều lần lượt tìm đến mong được dựa dẫm. Đậu lão thái gia nhân hậu lương thiện, trước kia chỉ cần có thể giúp là không từ chối. Nhưng lão phu nhân thì không phải người dễ nói chuyện như thế.
Đỗ Thư Lan cũng không muốn giao tiếp với lão phụ nhân Mã Hạ thị ấy, bèn lấy cớ phải chăm sóc Đậu Vân để tránh mặt.
Mã Hạ thị ăn nói thô lỗ, đến nhà ai cũng sờ tay bắt chuyện khắp lượt, còn dùng ánh mắt lựa chọn con dâu soi mói từ trên xuống dưới, nói người này hợp với Đại Lang, người kia hợp với Ngũ Lang nhà mình. Ba câu bốn lời đã tự mình sắp đặt hôn sự cho cả đám con cháu nhà người ta, thật sự không biết giữ mặt mũi cho ai. Nhưng dù gì cũng là người đồng tông với lão phu nhân, lại mang lễ vật tới chúc Tết, nên Đậu gia không tiện đuổi thẳng ra khỏi cửa.
Mã Hạ thị nói giọng the thé, lại không ý tứ dè dặt, mới đến chưa đầy nửa canh giờ mà cả viện đều đã rõ: bà ta chỉ mượn cớ tới chúc Tết, mục đích chính là làm mối cho tiểu nhi tử nhà mình. Tuy vậy, bà cũng không dám động đến Đậu Du. Dù Đậu Du mang tiếng xấu, nhưng cũng không phải người mà bà có thể vọng tưởng đến. Lần này, bà ta để mắt tới Đậu Vân.
Nghe đồn khi Đậu Vân chào đời, từng có một lão hòa thượng xem mệnh, nói nàng ta mang "mệnh phượng", trời sinh quý khí. Không biết ai thổi gió vào tai Mã Hạ thị, khiến bà tin thật, đêm ngủ còn mơ thấy phượng hoàng bằng vàng bay vào sân nhà mình, con trai Mã Du đỗ Trạng Nguyên, bản thân bà thì thành mẫu thân của Trạng Nguyên.
Đậu Vân cũng đã đến tuổi nghị thân, nhưng vì hôn sự của tỷ tỷ Đậu Du vẫn dang dở nên việc này tạm thời trì hoãn. Đỗ Thư Lan vốn luôn lo nghĩ cho con gái, suốt ngày trăn trở chuyện này. Trong số những nhà từng dò hỏi, bà có phần ưng ý Tiêu gia hơn cả, cũng từng bóng gió đề cập qua với lão phu nhân.
Chỉ vì Đậu Vân không ưa Tiêu Thông, Đỗ Thư Lan lại thương con nên cũng đành kiên nhẫn, định chờ thêm một thời gian nữa rồi xem xét lại. Còn chuyện "mệnh phượng" thì bà chẳng mảy may quan tâm. Hoàng đế hiện thời đã hơn năm mươi tuổi, Nhị hoàng tử thì đã có chính thê con cái đầy đủ, trắc phi thị thϊếp cũng chẳng thiếu. Tam hoàng tử đã cưới vợ, tính tình rụt rè, không được thánh sủng, mẫu phi còn bị đày vào lãnh cung, tương lai u ám. Còn lại mấy vị hoàng tử thì tuổi còn nhỏ, chưa đến lúc luận hôn. Chẳng lẽ chỉ vì một câu mệnh cách hư vô mờ mịt mà làm lỡ mất thời điểm tốt nhất của một đời con gái?
Không có lão thái thái ở đó trấn áp, Lương Minh Tây quả nhiên phát huy phong độ của Đại phu nhân. Bà vừa nghe ra ý đồ của Mã Hạ thị, liền nâng chén trà, nhẹ nhàng buông một câu: “Không phải Mã gia các người đã có ý định kết thân với Đồng gia sao?” Mắt khẽ rũ, nhè nhẹ thổi lớp trà mỏng, bà điềm đạm tiếp lời: “Bên ngoài người ta đều nói vậy cả đấy.”
Mã Hạ thị cười toe, đôi mắt nheo lại, miệng lưỡi lanh lợi, không chút ngượng ngùng: “Đồng gia là bà con bên ngoại của ta, nên mới thường xuyên qua lại. Đồng A Văn với A Du nhà ta từ nhỏ đã chơi chung, thân thiết như huynh muội. Không ngờ lại có người hiểu lầm, đồn ra mấy chuyện chẳng đâu vào đâu như vậy.”
Lương Minh Tây và Hạ Tồn Tương đều không khỏi thầm kinh ngạc, da mặt Mã Hạ thị quả nhiên dày không tưởng.
Thực tế, quan hệ giữa Mã Hạ thị và Đồng gia không chỉ dừng ở mức họ hàng. Đồng lão phu nhân chính là dì ruột của bà ta. Khi nhà họ Hạ lâm vào tình cảnh khó khăn nhất, Đồng lão phu nhân đã đưa Mã Hạ thị về nhà, nuôi nấng như con gái ruột. Sau này, anh trai của Mã Hạ thị thi đỗ tiến sĩ, được bổ nhiệm làm Thiếu khanh, nhà họ Hạ sợ bị miệng đời dị nghị mới đón con gái nhỏ về.
Nhi tử của Mã Hạ thị, Mã Du, là thanh mai trúc mã với tiểu nữ nhi Đồng gia là Đồng Văn. Hai nhà từ lâu đã ngầm thuận tình chuyện hôn sự này. Mã Hạ thị sớm coi Đồng Văn như con dâu tương lai nên thường dẫn theo bên người. Khi Lương Minh Tây còn chưa xuất giá cũng đã không ít lần gặp mặt bọn họ.
May mắn hôm nay không có Đỗ Thư Lan ở đây, nếu không, với tính khí của bà ấy, thể nào cũng đập chung trà vào mặt Mã Hạ thị rồi mắng một trận cho bỏ tức. Hai vị chị em dâu không hẹn mà cùng có chung một suy nghĩ trong lòng.