Ngày đêm luân chuyển, đến sáng sớm mùng Một, hạ nhân Đậu phủ thắt vải đỏ ngang hông, tay cầm gậy trúc dài treo một tràng pháo lớn, châm lửa đốt trước bậc cửa. Trong ngày đầu năm mới, cả kinh thành đều được tiếng pháo tưng bừng đánh thức.
Khắp nơi trong Đậu phủ giăng đèn kết hoa, hạ nhân được nhận tiền lì xì đầu năm, mặt mày rạng rỡ mừng năm mới. Đậu Du cũng phát thưởng cho người hầu trong viện mình. Nàng vừa nhiều tiền vừa hào phóng, nên hạ nhân các viện khác đều âm thầm ngưỡng mộ.
Ngay cả Trưởng công chúa cũng không phát thưởng rộng tay như Quận chúa Khánh Vân. Trước kia mọi người đều nghĩ nàng là thôn nữ nhà quê Thông Châu vụt bay lên cành cao hóa thành phượng hoàng. Không ngờ vào mỗi dịp lễ tết, “thôn nữ” lại vung tay rộng rãi như thế, chỉ tiếc thân phận năm xưa có phần thấp kém.
Trước khi Đậu Du ra khỏi phòng, Bách Nương đã cẩn thận treo túi tiền mới lên hông nàng, trên nền vải màu đỏ rực rỡ là đóa mẫu đơn tinh xảo. Bách Nương vừa sửa sang y phục cho Đậu Du, vừa nhỏ nhẹ chúc: “Mẫu đơn là loài hoa tượng trưng phú quý, cát tường, viên mãn. Từ bỏ cái cũ chào đón điều mới, nguyện nương tử mọi việc hanh thông, thân thể khỏe mạnh.”
Đậu Du nở nụ cười tươi tắn, nâng niu ngắm nghía túi tiền, dịu giọng nói: “Tay nghề thật khéo! Cảm ơn ngươi, Bách Nương!” Rồi lại nghiêm trang chắp tay: “Cũng chúc ngươi mạnh khỏe bình an, mọi việc đều hanh thông như ý.”
“Nô tỳ đã thêu cái túi này từ lâu rồi, chỉ chờ đến hôm nay để trao cho người. Xuân San cũng mới thay dây đeo, sai nô tỳ sáng nay mang đến cho người.” Bách Nương dịu dàng tiếp lời: “Hôm qua trở về từ phủ Xuân San, nô tỳ bảo phu xe đánh xe tới chùa Văn Cùng, cầu một lá bùa bình an cho nương tử, cũng đặt trong túi tiền này. Những chuyện cũ xui xẻo của năm trước cũng đã trôi qua, mọi việc nên nhìn về phía trước.”
Đậu Du hiểu Bách Nương vẫn đang lo lắng chuyện mình bị bóng đè đêm qua. Nàng vỗ nhẹ tay nàng ấy rồi trấn an: “Ta hiểu rồi. Bách Nương đừng bận tâm.”
Hôm qua lên phố, Đậu Du không dẫn Bách Nương theo, mà phân phó nàng đến phủ Xuân San gửi lễ mừng năm mới cho mẹ con Xuân San. Lễ vật gồm năm phần lễ, kèm theo phong bao đỏ, hạt dưa vàng, lại còn tặng cho tiểu hài tử chiếc khóa trường mệnh và vòng tay bằng vàng, mong mẹ con họ hưởng trọn không khí vui tươi đầu xuân.
Khi Đậu Du đến thỉnh an tổ mẫu, vừa vặn gặp Quách Tố. Thấy hắn mặc trường bào màu nâu đỏ, khoác áo choàng đen thêu chỉ bạc, càng tôn lên sắc mặt như ngọc. Nàng nhớ đến cuộc trò chuyện tình cờ đêm qua giữa hai người, liền mỉm cười với hắn. Thấy hắn định hành lễ chào hỏi, Đậu Du vội ngăn lại: “Biểu ca không cần khách sáo như thế, sau này cứ gọi tên ta là được rồi.”
Với nàng, thân phận quận chúa chỉ là hư danh. Mỗi khi được gọi là “Điện hạ”, nàng lại thấy ngượng ngùng.
Nàng chưa có dịp nhắc đến điều này với Quách Tố, bởi trước đây hắn luôn im lặng, kiệm lời, lại không thích giao du qua lại. Những lúc nàng tiện tay giúp đỡ, hắn cũng không nói cảm tạ, chỉ lướt nhìn rồi vội vàng rời đi. Nàng cũng chưa từng mong đợi lời tri ân, bởi hiểu đó vốn là tính cách của hắn.
Nghe Đậu Du nói vậy, Quách Tố gật đầu tỏ ý đã rõ. Lại nhớ nàng vừa rồi còn mỉm cười với mình, hắn cũng đáp lại một nụ cười nhạt. Lúc làm lễ tế bái đêm qua, nghĩ đến mẫu thân chết thảm, thuộc hạ bị xử tử, lại thêm lão sư vì mình mà mất mạng trong ngục, bao uất ức chất chứa trong lòng hắn không sao nguôi được. May nhờ có chút an ủi dịu dàng từ Đậu Du, một đêm trằn trọc của hắn cũng tạm gọi là yên ổn.
Sáng sớm lại được thấy nụ cười tươi tắn của nàng, lòng hắn càng thêm an tĩnh, nhẹ nhõm.
Hai người cùng nhau bước vào khách đường, hành lễ chúc Tết lão phu nhân. Đậu Du trông thấy mẫu thân đang ngồi bên trái lão phu nhân, nghe nói người đã hồi phủ từ hôm qua, nhưng đến hôm nay nàng mới có dịp diện kiến.
Từ Nguyệt giương mắt nhìn con gái, vẫn là ánh mắt lạnh nhạt, không cảm xúc.
Bà mặc áo tay rộng màu xanh biếc, trên vạt áo là họa tiết như ý và hoa văn to bản, mái tóc đen mượt được chải chuốt cẩn thận. Toàn thân bà toát lên khí chất cao quý, đoan trang. Từ khi Đậu Kỳ qua đời, bà thường mất ngủ, mộng mị, tỉnh giấc nửa đêm, nên hôm nay dậy sớm đến viện lão phu nhân từ tinh mơ.
Đậu Du nâng vạt áo, bước lên một bước về phía mẫu thân. Nghĩ đến sự lãnh đạm của bà, nàng hơi khựng lại trong giây lát, lòng trĩu nặng. Nhưng rồi nàng vẫn giả như không để tâm, chậm rãi bước tiếp, ngồi xuống bên chiếc ghế cạnh mẫu thân.
Hôm nay, Từ Nguyệt lại không cầm theo chuỗi Phật châu quen thuộc. Đôi tay trắng muốt buông nhẹ trên tay vịn ghế. Trên cổ bà cũng không còn dây chuyền mặt Phật như mọi khi, thay vào đó là một chuỗi ngọc thanh nhã. Đậu Du nhạy bén nhận ra những thay đổi này, nhưng giữa hai mẹ con xưa nay lạnh nhạt, nàng không có cơ hội để hỏi chuyện.
Lão phu nhân lại tỏ ra ôn hòa hiếm thấy với Quách Tố, nghe hắn chúc Tết xong còn khen ngợi biểu hiện của hắn trong quân ngũ.
“Chức vụ tuy nhỏ, nhưng người trong quân phần lớn đều là từng bước từng bước thăng tiến như vậy. Đừng nóng vội, cứ làm tròn bổn phận là được.”
“Lão phu nhân dạy rất phải.” Quách Tố rũ mắt đáp lời, cung kính trầm ổn.
Thấy hắn khiêm tốn, chín chắn như vậy, lão phu nhân thay đổi hẳn thái độ đối đãi. Trước kia, bà ít khi chú ý đến đứa trẻ này, nhưng giờ đây, khi hắn đã trưởng thành và có thể vững vàng lập thân, bà không khỏi cảm thấy khác biệt. Dù thân thế của hắn vẫn là cái gai trong lòng bà, song hắn chưa từng gây tổn hại đến danh tiếng của Đậu gia, bà cũng nghĩ thông suốt và không còn bận lòng vì thân phận hắn.
Chưa đến nửa tuần trà, cả nhà Tứ phòng cũng tề tựu đông đủ. Lão phu nhân vừa thấy Nhị lang Đậu Đình bước vào liền nhướng mày, giọng không vui: “Đêm Trừ tịch con chỉ ghé thỉnh an một lần rồi biệt tăm biệt tích, quả là người bận rộn! Bên ngoài rốt cuộc có việc gì mà mỗi ngày đều chạy ngược chạy xuôi?”
Phu thê Tứ phòng Đậu Yến Bình và Hạ Tồn Tương lộ rõ nét mặt áy náy. Còn Đậu Đình thì vừa buông tay muội muội Đậu Anh, vừa dịu dàng xoa đầu nàng.
Đậu Anh lập tức chạy nhào vào lòng lão phu nhân, ngoan ngoãn gọi tổ mẫu, khuôn mặt nhỏ như nụ hoa tươi tắn, líu lo chúc Tết bằng mấy lời chúc tốt lành và cát tường.
Thấy lão phu nhân đã nguôi giận, Đậu Đình mới cười hì hì ôm quyền hành lễ, rồi quỳ xuống dập đầu: “Tổ mẫu năm mới an khang! Kính chúc tổ mẫu phúc thọ lâu dài, thêm tuổi thêm sức khỏe, vạn sự như ý!”
Lão phu nhân trừng mắt: “Những lời này đều do Thất Nương dạy con, ngay cả muội muội còn khéo ăn khéo nói hơn con đó!”
Đậu Đình bông đùa đáp: “Thất Nương được nuôi bên tổ mẫu mấy năm, tất nhiên thông tuệ khác thường, tôn nhi thật không bì được.”