Trước kia Quách Tố không tin thần Phật, nhưng từ sau khi trọng sinh, hắn bắt đầu tin rằng thế gian thật có quỷ thần.
Thấy Đậu Du cứ lặng thinh nhìn chậu đồng, hắn đưa mắt nhìn quanh, quả nhiên không thấy nha hoàn nào đi theo nàng. Hắn bèn hỏi: “Muội có sợ chuyện xảy ra sáng nay không?”
Sau khi Lục nương Đậu Vân trở về thì bị sốt cao, khiến cả viện rối loạn. Vậy mà lúc này, Đậu Du không dẫn theo người hầu nào, chỉ cầm đèn l*иg, một mình đi lại trong phủ giữa đêm.
Đậu Du lắc đầu, dừng một chút rồi lại gật đầu: “Hai người sống sờ sờ ngay trước mắt trong tích tắc đã mất mạng, sinh mệnh mỏng manh như thế, sao ta lại không sợ chứ? Nhưng...” Giọng nàng chùng xuống, gió đêm lùa qua, cuốn theo tro giấy trong chậu.
Nàng tiếp tục, giọng càng lúc càng trầm: “Bọn họ chỉ muốn đòi lại chút công đạo cho Tạ tướng quân. Vì thân phận thấp hèn mà lấy mạng phản kháng. Hai người tuyệt vọng như vậy, ta lại thấy không còn gì đáng sợ nữa.”
Dứt lời, nàng rơi vào trầm mặc. So với nỗi sợ, điều nàng canh cánh trong lòng là nỗi xót xa. Tạ Thuật là tướng quân, không chết trên sa trường mà lại vùi mạng bởi một âm mưu đê hèn. Còn nàng, giống như hai đào hát trên sân khấu hôm nay, không thể làm gì để kêu oan cho Tạ Thuật. Ân nghĩa cứu mạng ngày xưa, e là kiếp sau nàng mới hoàn trả được.
Quách Tố cũng im lặng không nói.
Tâm tình của Đậu Du sa sút thấy rõ. Nếu hỏi ở Phụng Đô nàng có bằng hữu nào, thì chỉ có Tạ Thuật là người mà nàng xem như tri kỷ. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ một phía từ nàng. Xét từ góc độ của Tạ Thuật, việc hắn nhiều lần ra tay giúp đỡ nàng có lẽ xuất phát từ trách nhiệm, bởi chính hắn là người đưa nàng về Phụng Đô.
Đậu Du thấy vẫn còn ít giấy tiền vàng, không nhịn được hỏi: “Quách biểu ca, huynh có thể cho ta xin mấy tờ giấy được không?”
Quách Tố nghiêng đầu nhìn nàng, không biết nên cười hay nên buồn với lời thỉnh cầu này, song vẫn gật đầu: “Được!”
Đậu Du chọn bốn tờ giấy tiền vàng, rồi hai tay nâng lên thành kính bỏ vào thau đồng. Hai tờ là đốt cho dưỡng phụ, dưỡng mẫu, hai tờ còn lại là cho phụ thân ruột của nàng và cho Tạ Thuật. Dù giấy tiền chỉ là mượn, nhưng lòng nàng thành tâm, mong họ có thể nhận được chút ấm áp dưới suối vàng.
Nàng nghĩ nghĩ, rồi ngượng ngùng nói: “Ta còn muốn xin thêm một tờ nữa. Lúc nãy quên mất một người.”
“Cho muội cả đấy.”
Đậu Du chỉ chọn thêm một tờ vì nàng còn muốn đốt cho tỷ tỷ Đậu Kỳ. Tuy rằng giữa nàng và Đậu Kỳ không có nhiều tình cảm thân thiết, nhưng Hồ Vương Thăng từng nói với nàng, sinh thời Đậu Kỳ vẫn luôn mong mỏi được tìm thấy muội muội. Cũng chính vì di nguyện này mà nàng mới có duyên gặp gỡ Hồ Vương Thăng. Nếu Đậu Kỳ còn sống, hẳn sẽ là một người tỷ tỷ rất thương yêu nàng.
Nhìn tờ giấy cháy dần trong chậu, nàng đột nhiên rất muốn tâm sự với ai đó. Nàng quay sang Quách Tố: “Quách biểu ca, huynh có tò mò chuyện xảy ra trên phố hôm nay không? Nhất là hai đào hát nhắc đến Tạ Thuật rồi tự vẫn kia.”
Nàng không đợi Quách Tố trả lời, liền nói tiếp: “Chắc huynh không quen Tạ Thuật đâu. Thật ra huynh ấy là một người rất tốt, rất rất tốt. Huynh ấy đánh trận rất giỏi, có thể xông pha lấy đầu tướng địch giữa muôn quân, lại còn tiêu diệt được bảy ngàn binh tướng của Triệu Dã. Trong quân ai nấy đều khâm phục huynh ấy.”
Lông mày Quách Tố khẽ động, hắn không nhịn được hỏi: “Những chuyện như vậy... muội nghe từ đâu ra? Có vẻ hơi quá rồi.”
“Quá sao?” Đậu Du không am hiểu binh pháp bèn đáp lời: “Ta đều là đọc được từ thoại bản đấy.”
Các hiệu sách lớn nhỏ ở Phụng Đô từng lưu truyền rất nhiều thoại bản truyền kỳ viết về Tạ Thuật. Đáng tiếc, từ sau khi hắn bị định tội, mọi sách vở liên quan đều bị thiêu hủy. Đậu Du cũng không dám cất giữ, tuy trong lòng luôn tin Tạ Thuật vô tội, nhưng nàng không dám làm gì ảnh hưởng tới Đậu gia.
“Không hẳn là giữa vạn quân lấy đầu tướng địch, cũng không phải chỉ một ngàn người vây diệt bảy ngàn.” Quách Tố thấy nàng nhìn mình ngờ vực bèn bổ sung: “Ta từng biết một chút chiến tích của Tạ... Tướng quân.”
Ánh mắt Đậu Du sáng lên, nàng nhìn hắn đầy hứng khởi.
Hắn dường như hiểu rõ ý tứ trong mắt nàng: “Nhưng phải công nhận, ngài ấy thật sự rất giỏi.”
Đậu Du cười rạng rỡ, mắt cong như vầng trăng non: “Đúng không? Huynh ấy thật sự rất lợi hại.”
Nỗi buồn vừa rồi như bị gió đêm thổi tan. Quách Tố cũng cảm thấy nhẹ lòng, dù trên mặt có chút nóng lên vì bị nàng tán dương gián tiếp.
Đậu Du ngẩng mặt, bất chợt chuyển đề tài về phía hắn: “Biểu ca, bây giờ huynh không còn giống như trước nữa.”
“Vậy sao?”
“Trước kia huynh chỉ thích đọc sách, ta chưa từng nghĩ huynh sẽ chọn con đường tòng quân. Lần này trở về, cả người huynh trầm ổn hơn rất nhiều, ánh mắt cũng kiên định, sáng rỡ hơn.”
“Ai mà mắt chẳng sáng?” Quách Tố hỏi lại một câu.
“Huynh trước kia đấy.” Đậu Du đáp ngay: “Huynh trước kia rất ít khi nhìn thẳng người khác. Người ta mới trông thấy huynh, huynh đã lảng đi mất rồi.”