Chương 9.1

Tiếng tuyết rơi rào rạt bên tai, bốn phía chỉ một màu trắng xóa, vậy mà Đậu Du không thấy lạnh chút nào.

Nàng cầm chiếc ô bằng da dê, bước từng bước xuống bậc thềm. Đến bậc thang cuối cùng, nàng chợt trông thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đó mặc y phục đơn bạc màu xanh nhạt, không biết đã đứng trong tuyết lạnh bao lâu. Nàng bước đến gần hắn, tò mò hỏi: “Tuyết lớn thế này, sao ngươi không dùng ô?”

Người đó quay đầu lại, lộ ra gương mặt tuấn tú thanh nhã, hóa ra là Quách Tố. Hắn vẫn đang ôm một quyển sách trong lòng, mỉm cười ôn hòa với nàng: “Ta quên mang ô. Vì sợ tuyết làm ướt sách nên đành ôm vào người.”

“Có phải Đậu Vân lại sai huynh đi làm việc vặt không?” Đậu Du thấy vậy muốn lên tiếng bênh vực hắn.

Chưa kịp nghe Quách Tố trả lời, nàng bỗng nghe tiếng tiếng tổ phụ vang lên từ sau lưng: “Châu Châu!”

Nàng ngước mắt nhìn sang thì thấy tổ phụ chỉ khoác một chiếc áo đơn trong đêm tuyết lạnh lẽo. Đậu Du không nhịn được trách: “Sao người lại ăn mặc phong phanh như vậy? Nhỡ cảm lạnh thì sao!” Vừa nói nàng vừa bước nhanh tới, tổ phụ nhìn nàng với ánh mắt đầy yêu thương, rồi mỉm cười, xoay người bước đi.

“Nương tử! Nương tử!”

Đậu Du bỗng bị lay tỉnh khỏi giấc mộng. Bên tai nàng vẫn còn ướt lạnh, đưa tay lên mới phát hiện mình đã khóc trong mơ, gối nằm cũng bị thấm ướt một mảng nhỏ. Nhưng nàng lại quên sạch những gì xảy ra trong mộng, không nhớ vì sao mình lại khóc.

Bách Nương thu tay, nhẹ nhàng che ánh sáng đèn dầu, dịu dàng nói: “Thấy người nằm mộng bất an, nô tỳ sợ là người bị bóng đè.”

Đậu Du khàn giọng đáp: “Bách Nương à, ta không sao!” Nàng ôm chăn ngồi dậy, lẩm bẩm: “Còn chưa tới giao thừa, vậy mà ta đã ngủ mất.”

Bách Nương rót cho nàng một chén nước ấm, rồi vỗ về sau lưng nàng: “Đêm giao thừa, để nô tỳ canh là được rồi. Điện hạ cứ nghỉ ngơi, nô tỳ sẽ trông chừng ngoài trướng.”

Nhưng Đậu Du không còn buồn ngủ, cũng chẳng bị bóng đè làm mệt mỏi nữa. Nàng lập tức vén chăn muốn xuống giường. Từ lúc tỉnh dậy, trong lòng nàng vẫn mơ hồ hoảng hốt: “Ta không muốn ngủ nữa, để ta ra ngoài hít thở chút khí trời.” Vừa nói, nàng vừa xỏ giày, rời khỏi trướng.

Bách Nương ngẩn ra một thoáng, rồi vội hầu hạ nàng ăn mặc chỉnh tề, dịu giọng khuyên: “Đêm khuya gió lạnh, nương tử chỉ nên dạo một vòng trong viện thôi, đừng để nhiễm lạnh mà sinh bệnh.”

Đậu Du đáp một tiếng, rồi lại nói: “Không cần theo ta ra ngoài, ta muốn đi dạo một mình thôi.”

Nàng cầm đèn l*иg, dạo bước một mình trong sân viện. Nhưng cũng chỉ quanh quẩn trong sân được một lúc, lại nhớ tới khoảng sân nhỏ ở hẻm Xuân Tỉnh nơi nàng cũng thường đi lòng vòng như vậy. Lúc đó đã thấy lòng phiền muộn, giờ đây càng thêm nặng nề tù túng, nàng dứt khoát đẩy cổng viện bước ra ngoài.

Bầu trời không trăng không sao, lối đi tối mịt. Đèn l*иg trong tay nàng bị gió đêm lay nhẹ, ánh sáng lờ mờ hòa lẫn với bóng nàng lay động dưới chân. Ở Phụng Đô, đêm giao thừa thường có tục lệ đốt nến cúng tế người thân đã khuất. Vì vậy, theo lệ, lão phu nhân cho phép những hạ nhân có nhu cầu được phân ca trực, để đêm nay họ có thể ra ngoài viếng mộ tổ tiên.

Còn những hạ nhân không có thân nhân để tế bái, phần lớn đều đang cùng chủ tử đón giao thừa trong phòng. Vì vậy trong viện rất yên tĩnh, không thấy một bóng người. Đậu Du cũng không vì thế mà sợ hãi. Ở hẻm Xuân Tỉnh lâu ngày, tính tình nàng cũng mạnh mẽ hơn trước.

Nàng cứ thế đi thẳng đến hoa viên trong phủ. Hoa viên vào mùa đông không hoa không lá, chỉ toàn cây khô và núi giả đá tảng. Đá lởm chởm trong bóng tối trông có phần dữ tợn. Vừa bước vào cửa, nàng đã trông thấy một người đang ngồi dưới chân núi giả.

Nàng nâng cao đèn l*иg, theo ánh sáng nhìn qua, thì ra người ngồi trên mặt đất là biểu ca Quách Tố. Hắn vẫn mặc bộ y phục buổi sáng, trên áo còn vương vết máu.

Đậu Du bước lại gần hắn. Hắn nghe tiếng bước chân thì chỉ ngẩng đầu liếc nhìn một cái, không nói lời nào.

Hắn co một chân lại, tựa lưng vào núi đá, dáng ngồi có phần tùy ý. Trước mặt hắn là một chậu đồng đang bập bùng ánh lửa, bên trong có những tờ giấy tiền vàng mã đang được đốt.

Đậu Du ngồi xổm xuống bên cạnh hắn rồi đặt đèn l*иg sang một bên, nhẹ giọng hỏi: “Biểu ca, huynh đang tế bái cô cô à?” Nghe nói mẫu thân hắn, Đậu Yến Ninh, đã mất từ lâu. Quách Tố đến ở nhờ trong Đậu phủ năm mười sáu tuổi, nghiêm túc mà nói, trong phủ này hắn chỉ còn một thân nhân cùng huyết thống là Hà di nương. Hà di nương cũng đang lâm bệnh, hắn chỉ có thể lẻ loi một mình ra ngoài đốt giấy tiền cúng tế.

Quách Tố không trả lời. Đậu Du cũng không vì bị phớt lờ mà lấy làm phiền lòng. Nàng vẫn lặng lẽ ngồi cạnh hắn, nhìn ngọn lửa bập bùng. Mãi đến khi đống giấy trong chậu cháy hết, Quách Tố mới ngẩng đầu, khẽ nói: “Tế bái thân nhân.”

Nghe như không phủ nhận câu hỏi của Đậu Du, nhưng kỳ thực, chỉ có chính hắn mới biết mình đang tế bái ai.

Hắn chưa từng gặp cô cô Đậu Yến Ninh của Đậu Du, tức là mẫu thân trên danh nghĩa của hắn, và cũng chưa từng thấy mặt Quách Tố thật.

Sau khi bị trúng gió, tinh thần Hà di nương ngày càng trở nên hồ đồ, lúc nhớ lúc quên. Bà thường lẩm bẩm một mình, lặp đi lặp lại vài chuyện cũ, nhờ đó mà Quách Tố dần xâu chuỗi được thân thế và lai lịch thật sự của thân thể này. Đậu lão phu nhân đã an bài để hắn thế thân cho Quách Tố thật, lại còn ém nhẹm mọi thông tin liên quan. Bởi vậy, cả Đậu Du và phần lớn người trong Đậu gia đều cho rằng hắn thật sự là con trai Đậu Yến Ninh.

Câu hỏi của Đậu Du làm hắn bừng tỉnh. Hắn lại bỏ thêm mấy tờ giấy tiền vàng vào chậu đồng, lần này là để đốt cho Đậu Yến Ninh, và cũng cho nguyên chủ của thân thể này cùng cha mẹ ruột của người đó.

Hắn đốt rất nhiều giấy tiền, cho mẫu thân, cho ân sư, cho những tâm phúc từng đi theo mình, còn có cả hai cha con đào hát ban sáng.