Ngay sau đó, cả hai người cùng tự sát trên sân khấu chật hẹp, máu bắn tung tóe, văng cả vào người Đậu Vân đang đứng gần nhất. Nhìn thấy người chết tại chỗ, dưới đài lập tức vỡ òa trong hỗn loạn.
Lúc này đang là mùa đông, sương mù dày đặc, máu nóng từ xác hai người bốc hơi giữa không khí lạnh khiến mùi tanh nồng nặc lan nhanh. Đậu Vân bị dọa choáng váng, nửa bên mặt nhuộm đầy máu, y phục mới cũng lấm tấm vết máu. Cả người nàng cứng đờ, đến cả run rẩy cũng không nổi.
Đậu Ích vội vàng kéo nàng sát vào người mình, vì trong lòng còn ôm Đậu Anh nên đành dùng một tay che mắt nàng, nhẹ giọng trấn an: “Lục Nương đừng sợ!”
Lương Vi Bình chưa từng chứng kiến cảnh tượng như thế, nhất thời cũng sững sờ tại chỗ. Nhưng khi liếc thấy động tác của Đậu Ích, hắn cũng nổi máu anh hùng, đưa tay che chắn cho Đậu Du khỏi cảnh tượng thảm thiết trước mặt. Nào ngờ vừa định động tay, đã phát hiện mình chậm một bước.
Biểu thiếu gia Quách Tố không biết từ đâu lại tới nhanh đến vậy. Lúc này hắn nghiêng người chắn trước mặt Đậu Du. Áo choàng màu xanh trên người Quách Tố bị máu từ sân khấu bắn lên, tựa như điểm xuyết cánh mai đỏ thẫm giữa nền trời lạnh lẽo.
Đậu Du ngẩng mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Quách Tố. Nhưng tình thế hỗn loạn, nàng không kịp nhận ra cảm giác quen thuộc thoáng lướt qua lòng mình.
Trong lòng Đậu Ích, Đậu Anh sợ hãi khóc òa không ngớt, Đậu Vân vẫn như người gỗ, không nhúc nhích. Đậu Ích không thể phân thân trông coi cả hai, cuối cùng vẫn là Quách Tố chủ động bế lấy Đậu Anh, quấn chặt nàng trong áo choàng của mình lấy nàng.
Lúc ấy, Đậu Anh cũng đã quên mất người đang ôm mình chính là vị biểu ca nàng từng không ưa. Nàng dùng hết sức ôm cổ Quách Tố, khóc nấc không ngừng.
Hỗn loạn trong đám đông nhanh chóng dẫn đến một trận giẫm đạp nhỏ, rồi chẳng mấy chốc lan rộng. Trên phố lúc này, người quá đông, hàng rong buôn bán cũng nhiều, người và vật chen lấn vào nhau hỗn độn, rất nhiều người bị xô ngã xuống sông Tứ Thủy gần đó, mặt nước lập tức nổi lên vô số đóa thủy hoa.
Quách Tố đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi che chắn cho Đậu Du và Đậu Anh, dẫn họ đến trú dưới mái hiên một ngôi nhà gần đó. Lương Vi Bình như cái đuôi theo sát phía sau, không rời nửa bước.
Chỉ là, hắn vẫn chú ý đến tay của Quách Tố vẫn đang nắm chặt cổ tay Đậu Du tuy đã cách lớp áo dày. Hắn lập tức chen vào giữa hai người, chủ động kéo Đậu Du ra, ân cần nói: “Ngũ Nương, đừng sợ! Ta sẽ bảo vệ muội!”
Mặt Quách Tố vô cảm, lặng nhìn Lương Vi Bình, không nói lời nào.
Đậu Du thì không có tâm trí để ý gì nữa, chỉ gắng sức giằng tay mình, dán chặt ánh mắt về phía xa, nơi Đậu Ích cùng Đậu Vân đang bị dòng người cuốn đi. Dù sao đó cũng là ca ca và muội muội của nàng, nàng lo lắng cho sự an nguy của họ.
Đậu Ích tay nắm tay kéo theo Đậu Vân vẫn đang ngơ ngẩn. Giữa đám đông hỗn loạn, hai người di chuyển vô cùng khó khăn, chẳng mấy chốc đã bị tách khỏi nhóm Đậu Du. Người bị thương ngày một nhiều, càng khiến đám đông thêm hỗn loạn, không ai có thể giữ bình tĩnh.
Thảm họa lớn hơn nữa xảy ra khi bục biểu diễn “Đèn đuốc rực rỡ” cao mấy mét không rõ vì lý do gì mà đột nhiên sụp đổ. Đèn lửa đổ nghiêng, tia lửa và sắt nóng đỏ rơi xuống giữa đám người đang hoảng loạn bỏ chạy.
Lửa nhẹ thì rơi vào áo ngoài, nặng thì trực tiếp bắn vào da thịt. Trên đường vang lên tiếng la hét, kêu đau chói tai không ngớt, âm thanh bén nhọn hỗn tạp khiến khung cảnh chẳng khác gì địa ngục trần gian.
Đậu Vân cũng bị nước sắt bắn trúng tóc, làm cháy xem mái tóc dài đen bóng được chăm chút kỹ càng. Mùi cháy khét ấy giúp nàng choàng tỉnh khỏi cơn hoảng loạn tột độ, nàng sợ quá hét lên thất thanh. Đậu Ích vội vã dập lửa cho nàng, gian nan che chở muội muội giữa biển người hỗn loạn.
Cuối cùng, quan phủ phải điều động toàn bộ lực lượng mới miễn cưỡng áp chế được sự náo loạn trên phố. Chỉ trong thời gian mấy khắc ngắn ngủi, con phố Trường Nhai náo nhiệt phồn hoa đã trở nên hỗn độn, tan tác khắp nơi.
Kinh Triệu Phủ Doãn vì việc này mà thấp thỏm không yên. Thứ nhất là số lượng thương vong quá lớn; thứ hai là bọn họ lo ngại nguồn cơn sự việc sẽ lọt đến tai Thánh thượng. Chuyện Tạ tướng mưu nghịch là chính Thánh thượng đích thân định tội hắn “kể công sinh kiêu, ngang ngược lộng quyền, lòng phản loạn ngày càng rõ.”
Vậy mà hôm nay lại có người giữa phố kêu oan cho hắn, thậm chí còn dám mắng Thánh thượng là hôn quân. Nếu để Thánh thượng hay tin, e rằng cơn thịnh nộ của người sẽ giáng xuống cả Kinh Triệu Phủ.
Đậu Vân trở về phủ bình an, khóc lóc dữ dội. Tuy có Đậu Ích hết lòng che chở, nàng chỉ bị trầy xước nhẹ, nhưng vì kinh sợ quá độ nên phản ứng vô cùng kịch liệt. Đỗ Thư Lan nghe tin con gái thoát chết trong gang tấc, lòng đau như cắt, đêm đó liền dọn vào viện của nàng để thức trọn đêm trấn an.
Canh an thần cũng được đưa tới viện của Đậu Du, tổ mẫu còn đích thân tới thăm nàng.
“May mà có Quách biểu ca bảo vệ.” Đậu Du nhắc đến Quách Tố khi trò chuyện cùng tổ mẫu. Trước nay, cả nàng và Quách Tố đều là những người ở thế khó xử trong Đậu gia, nhưng nàng còn có thân phận cao quý, không chịu nhiều uất ức. Còn Quách Tố thì ngày tháng ở Đậu gia thực sự chẳng dễ dàng gì, nên nàng vẫn thường ngấm ngầm giúp đỡ hắn một chút. Giờ đây, có lẽ Quách Tố đã không cần nàng hỗ trợ nữa, nhưng nàng vẫn theo thói quen mà nói vài lời tốt đẹp thay hắn.
Lão phu nhân vỗ nhẹ tay nàng, ôn hòa nói: “Quách Tố là đứa trẻ ngoan. Những tên nô tài hỗn xược từng buông lời xằng bậy trong phủ đã bị đuổi sạch cả rồi.”
Thấy cháu gái bình an vô sự, lông tóc chẳng hao tổn, lão phu nhân cũng yên lòng, dặn nàng nghỉ ngơi cho tốt.
Buổi chiều, Từ Nguyệt mới từ chùa Ân Đỡ trở về Đậu phủ đón tết. Bà có thị vệ riêng đi theo nên lên đường bình an. Ngày hôm đó, khí sắc của bà hiếm khi tốt như vậy, sau khi thỉnh an còn ngồi xuống hỏi han lão phu nhân về tình hình sức khỏe gần đây. Thái độ này quả là hiếm thấy, đến cả lão phu nhân cũng có chút cảm giác được quan tâm mà lo sợ.
Là con gái của Thái hậu, em gái của đương kim Hoàng đế, Từ Nguyệt sở hữu thân phận tôn quý, trên vạn người. Ngay cả lão phu nhân cũng khó lòng thể hiện uy quyền của mẹ chồng trước mặt bà ta. Suốt hơn mười năm qua, quan hệ mẹ chồng nàng dâu giữa hai người chỉ dừng lại ở vẻ ngoài cung kính, nhún nhường; mọi bất mãn, oán hờn đều âm thầm giấu kín trong lòng.
Lão phu nhân thấy bà hôm nay khác hẳn mọi khi, không còn vẻ âm trầm tăm tối thường thấy, tâm tình cũng theo đó nhẹ nhõm phần nào. Nhưng chẳng bao lâu, sắc mặt bà lại trở nên nặng nề, nói với con dâu: “Vừa rồi trên phố xảy ra náo loạn lớn như vậy, Ngũ Nương, Lục Nương đều bị kinh hãi. Con làm mẫu thân, cũng nên đi thăm Ngũ Nương một chút.”
“Mẫu thân!” Từ Nguyệt đặt tay lên đầu gối, cả người mang theo cảm xúc xúc động và nôn nóng khó diễn tả thành lời, nhưng lại cố giữ bình tĩnh: “Con có chuyện muốn thưa với người.”
Lời của lão phu nhân hầu như không lọt được vào tai bà, bà vẫn chìm trong dòng cảm xúc của chính mình.
Lão phu nhân khẽ nhấc mí mắt liếc bà ta, thở dài một hơi, rồi bất đắc dĩ hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Ở trong chùa, con vô tình gặp được một vị tiểu nương tử, rất hợp ý con, nên muốn thu nàng làm nghĩa nữ.” Từ Nguyệt mỉm cười dịu dàng, giọng nói cũng đặc biệt ôn hòa.
Lão phu nhân nghe vậy liền cau mày, không tán thành mà nói: “Ngũ Nương còn đang ở nhà, con thu nghĩa nữ để làm gì cơ chứ?”