Đậu Vân nắm tay Đậu Anh chen chúc giữa dòng người đông đúc. Hai tỷ muội vừa đi dạo một vòng đã mua được không ít đồ, đến cả Đậu Anh cũng ôm đầy một tay. Mãi một lúc sau, bọn họ mới gặp Đậu Du và những người khác trước một gian hàng giải câu đố.
Tết Trừ tịch tuy không long trọng như Tết Nguyên tiêu, nhưng vẫn có những quầy l*иg đèn đoán chữ được văn nhân nhã khách ưa chuộng. Chủ quán cố ý dựng một gian hàng lớn, treo la liệt những quả tú cầu màu hồng lớn nhỏ đan xen nhau, mỗi quả cầu đều giấu một câu đố. Ai bắn trúng cầu mới có cơ hội giải đố.
Nhớ lại năm xưa khi mới đến Phụng Đô, lần đầu tiên được nhìn thấy trò chơi này, Đậu Du chỉ đứng một bên quan sát. Sức tay Đậu Vân yếu nên không thể bắn xa, mãi không bắn rớt quả cầu nào. Nàng ta sốt ruột đến mức phải quay sang nhờ Đậu Du giúp một tay.
Khi ấy, Đậu Du đang nỗ lực vun đắp tình cảm với các ca ca muội muội trong nhà nên vui vẻ nhận lời giúp. Quả nhiên, mũi tên trúng đích. Nào ngờ đến bước giải đố thì nàng phải đích thân làm mà không được nhờ ai. Chính vì chuyện rắc rối này mà nàng kết oán với Lương Vi Bình.
Đậu Du thiệt thòi vì học hành không tới nơi tới chốn. Do đó, gặp phải những câu đố dựa trên thơ từ ẩn dụ thì nàng chỉ biết ngơ ngác. Lương Vi Bình dễ dàng giải loại câu đố quen thuộc này, lại còn tiện miệng mỉa nàng là "đồ óc heo". Ban đầu, Đậu Du không để tâm đến hắn. Nhưng tên kia không muốn bỏ qua cho nàng. Mỗi lần đoán đúng một câu, hắn lại lớn tiếng đọc vang, kèm theo ánh mắt đắc ý khinh thường, khiến nàng không khỏi bực bội. Để trả đũa, lượt tiếp theo, nàng giả vờ bắn tú cầu, rồi trực tiếp bắn rơi phát quan của Lương Vi Bình, khiến tóc tai hắn xõa tung trước mặt bao người giữa phố.
Lương Vi Bình lại là bạn thân của Đậu Ích, thường xuyên lui tới Đậu phủ. Từ lần trả đũa đó về sau, lời nói và hành động của Lương Vi Bình với Đậu Du ngày càng kỳ quặc. Nếu đôi bên đều có tình cảm với nhau thì có thể xem là một mối duyên giai ngẫu. Nhưng mỗi lần Đậu Du nhìn thấy hắn đều cảm thấy toàn thân khó chịu, có thể tránh thì tránh, không tránh được thì tỏ thái độ chanh chua đáp trả hắn.
Khổ nỗi, Lương Vi Bình đã đính hôn với Nhị nương Diêm Ngân Mộng của Diêm gia. Xét về tình lẫn lý thì thái độ và cách hành xử của hắn hoàn toàn không phù hợp. Trước khi Đậu Du bị cấm túc, Lương Vi Bình từng hồ đồ tuyên bố rằng nếu không cưới A Du của Đậu gia thì hắn quyết không thành thân. Không những thế, hắn còn ầm ĩ đòi từ hôn với Diêm gia, khiến mọi chuyện càng rối ren. Người đời lại không chỉ trích kẻ sáng Tần chiều Sở như hắn, mà trách cứ, đổ lỗi cho Đậu Du. Vì chuyện này mà Diêm Nhị nương sinh lòng oán hận nàng, lôi kéo cả Đậu Vân đối địch với nàng.
Bên cạnh gian hàng đố chữ có một sân khấu mới vừa dựng lên. Sân khấu đang nổi trống mở màn vở diễn “Chinh Tây Nam.” Có vị khách hào hứng tung tiền xu lên sân khấu. Trống nhịp vang lên, màn sân khấu vén sang hai bên, hai đào hát bước lên đài từ sau hậu trường. Cả hai đều đeo kiếm bên hông, mặc hai bộ y phục khác biệt nhau, một mặc giáp bạc, một vận quan bào đỏ thẫm. Phục sức này khác hắn các đào hát thường diễn vở “Chinh Tây Nam”, song không ai chú ý đến sự khác biệt này vì cải biên tuồng diễn không phải là chuyện hiếm.
Đào hát mặc giáp bạc còn trẻ, có dáng người phi phàm, dung mạo tuấn tú. Hắn vừa lên đài đã rút kiếm múa một đoạn ngắn, làm phía dưới trầm trồ khen ngợi, người vây quanh xem ngày một đông. Đậu Vân bị tiếng reo hò thu hút, bèn kéo Đậu Ích chen vào trong đám người xem tuồng. Đậu Ích dang tay bế bổng Đậu Anh lên, rồi giục Quách Tố cùng đi xem.
Quách Tố vẫn không nhúc nhích, luôn kín đáo dõi theo Đậu Du đang cách đó mấy bước.
Đậu Du nhìn sang bên cạnh thấy một sạp hàng bán kẹo tò he. Lúc ở Thông Châu, nàng rất thích loại kẹo này. Nàng liền bước tới chọn hai cây kẹo: một là “Vân thượng du long”, một là “Thiên cẩu thực nguyệt”. Nào ngờ khi nàng đang lúi húi lấy tiền trong túi, Lương Vi Bình từ đâu đến vươn tay giật lấy một cây.
Lương Vi Bình sợ Đậu Du giành lại, lập tức liếʍ cây kẹo vừa cướp được, còn không quên buông lời châm chọc: “Thật là khó ăn!”
Hắn giơ lên nhìn kỹ rồi bình phẩm: “Cái này là cái gì thế? Nhìn như một con rắn nhỏ.”
Đậu Du liếc hắn một cái, sau đó quay sang chủ quán đang trợn mắt nhìn Lương Vi Bình. Nàng chọn một cây kẹo khác, thanh toán phần mình xong rồi chỉ tay về phía Lương Vi Bình, nói với chủ quán: “Ai ăn thì người đó trả tiền.”
Nói xong, nàng nhấc chân rời đi.
“Ê ê ê!” Lương Vi Bình định đuổi theo nhưng bị chủ quán kéo tay áo giữ lại. Thấy Đậu Du đi xa, hắn vội vàng nói: “Ta trả! Ta trả! Ngươi buông tay trước đã!”
Đợi hắn trả tiền xong rồi đuổi theo, Đậu Du đã đứng cạnh Quách Tố, còn khách sáo chia cho Quách Tố một cây kẹo. Dựa vào đâu mà hắn phải giành giựt, còn người khác chỉ cần đứng yên là có thể hưởng tiện nghi? Nghĩ đến đây, Lương Vi Bình càng chướng mắt Quách Tố. Hắn chỉ tay về phía sân khấu, nói: “Chúng ta cũng đi xem tuồng đi!”
Đậu Du không muốn đi cùng hắn, nhưng nghĩ thà xem diễn còn hơn đau đầu nghĩ cách đối phó với tên này. Nàng liếc sang Quách Tố rồi miễn cưỡng gật đầu.
Bọn họ đã đến khá gần sân khấu, nhưng chẳng bao lâu bị dòng người phía sau chen lấn xô đẩy, dần dần tiến về phía trước, rồi chạm mặt nhóm Đậu Ích. Khoảng cách từ chỗ họ đứng đến sân khấu chỉ trong tầm tay, Đậu Du có thể nhìn rõ toàn cảnh trên đài.
Bất chợt, một khúc nhạc bi ai vang lên, tiếng đàn thập lục réo rắt dẫn dắt không khí. Trống giữ nhịp, đàn tỳ bà hòa tấu ngân vang, từng lớp âm thanh cuốn người nghe vào vở diễn như thể đang thưởng thức một món mỹ vị.
Trên đài, đào hát lớn tuổi mặc quan bào màu đỏ tía đứng dậy, rút bảo kiếm bên hông, đặt lên cổ đào hát khác mặc giáp bạc. Hai người bắt đầu xướng lên một trích đoạn kịch nam đối xướng, với từng lời đối thoại sắc bén, căng thẳng.
Đậu Du không thích xem tuồng, ánh mắt vẫn mơ màng lơ đãng. Tiếng tỳ bà dồn dập khiến đầu nàng choáng váng, chỉ miễn cưỡng nhận ra đây là một màn tranh cãi giữa hai cha con. Nhưng càng nghe, nàng càng cảm thấy lạ lùng. Dù không chăm chú theo dõi, Đậu Du vẫn nhận ra hai đào hát trên sân khấu đang tái hiện cảnh một vị tướng quân bị chính cha mình gϊếŧ chết sau khi chinh chiến trở về.
Cảnh tượng này, chẳng phải phỏng theo chuyện Tạ Giang Tuệ sát hại Tạ Thuật đó sao!
Đây chính là đại án chấn động kinh thành hơn một năm trước, ai ở Phụng Đô mà không biết? Khán giả như có cùng suy đoán với nàng, dưới đài bắt đầu có tiếng xôn xao.
Đào hát mặc giáp bạc cũng rút kiếm ra, khiến những người đang đứng đầu hàng không hẹn mà cùng lùi về sau một bước. Nhưng hai vị đào hát chỉ quỳ gối xuống đất, đặt kiếm lên cổ mình. Người lớn tuổi hơn không dùng giọng xướng hí mà cất tiếng phổ thông khàn khàn nhưng rõ ràng: “Hôn quân vô đạo! Vua gϊếŧ trung thần! Phụ thân gϊếŧ hiếu tử! Tạ tướng quân chết oan! Phụ tử chúng ta từng chịu đại ân của Tạ tướng quân, nay không có sức lật lại bản án, chỉ nguyện lấy mạng mình để kêu oan cho ngài!”