Đậu Ích vốn không ham công danh, nên mới tạo điều kiện để Quách Tố có cơ hội nổi lên. Nhưng dẫu có lập công thế nào, hắn cũng chỉ được phong thưởng như bao binh sĩ khác trong quân, từ chức Ngũ trưởng leo dần lên chức Giáo úy nho nhỏ mà thôi.
Tính theo tuổi thật, Đậu Ích và Quách Tố đáng ra không chênh lệch là mấy, thế nhưng nhìn bề ngoài, Quách Tố lại trông như người hơn hai mươi tuổi. Tuy Đậu Ích đã rất cường tráng, nhưng Quách Tố còn nhỉnh hơn hắn nửa cái đầu. Nhìn từ phía sau, hắn có vai rộng lưng thẳng, dáng người khỏe khoắn, đường nét rắn rỏi rõ ràng.
Đậu Du nhớ đến dáng vẻ hắn trong nhóm con cháu Đậu gia trước kia. Lúc ấy hắn luôn trầm mặc, rụt rè ít nói. Nghĩ lại, quả thực việc tòng quân có thể rèn giũa con người, giờ đây cả khí thế trên người hắn cũng khác xưa.
Đậu Anh lạch bạch bước qua ngạch cửa cao, lớn tiếng gọi: “Đại ca ca!”
Đậu Ích nghe tiếng phía sau, liền ngưng trò chuyện với Quách Tố. Hai người đồng thời quay lại, vừa trông thấy Đậu Du, sắc mặt Đậu Ích sa sầm như thường lệ.
Đậu Ích vốn có dung mạo thanh tú, hôm nay hắn mặc áo choàng tím pha xám, bên hông thắt đai lưng đen tuyền, càng tôn lên dáng vẻ cao ráo tuấn tú. Đối diện ánh mắt chán ghét của hắn, nếu là trước khi bị cấm túc, ắt hẳn Đậu Du đã chua chát nói mát vài câu. Nhưng lúc này, nàng lại hiếm khi tỏ ra nhu thuận, giữ khoảng cách vài bước chân, hành lễ với hắn, thấp giọng nói: “Tạ ơn huynh trưởng đã vào cung cầu tình thay ta.”
Vốn dĩ lời tạ ơn không nên nói ở nơi này, nhưng nếu là lúc khác, có lẽ Đậu Ích cũng sẽ chẳng buồn dừng bước đợi nàng nói hết lời.
Đậu Anh hớn hở nhào vào lòng Đậu Ích. Hắn đưa tay đỡ lấy tiểu muội, bảo vệ nàng cẩn thận, rồi liếc mắt nhìn Quách Tố một cái, sau đó mới quay sang Đậu Du, lạnh nhạt nói: “Không cần muội phải cảm ơn.”
Giọng hắn vẫn gắt gỏng thiếu thiện chí như vậy, nhưng Đậu Du cũng không để bụng, chỉ coi như cảm tạ một người xa lạ đã ra tay giúp đỡ. Nàng điềm đạm đáp: “Dù thế nào, lời cảm tạ này ta nhất định phải nói.”
Đậu Du hành lễ với Quách Tố: “Biểu ca!”
Quách Tố mặc trường bào cổ tròn màu xanh lơ, khoác thêm áo choàng mỏng nhẹ, đầu đội mũ lông thỏ lộ khuôn mặt thanh tú thon gầy. Hắn chắp tay đáp lễ nàng: “Điện hạ.” Giọng nói mang theo vẻ trầm tĩnh khác thường, khiến Đậu Du nhất thời không phân rõ là do bản thân bị giam lâu không gặp người hay vì Quách Tố thật sự đã thay đổi. Hắn rõ ràng khác biệt hẳn so với trước kia.
Đậu gia chỉ chuẩn bị hai chiếc xe ngựa, hai vị lang quân và ba vị nương tử chia nhau ngồi. Khi Đậu Du tiến về phía xe ngựa, thấy Đậu Vân đã ngồi sẵn trong xe, tròn mắt nhìn nàng như gặp quỷ.
“Không phải tỷ nói sẽ không đi sao?”
“Ai nói ta không đi?” Đậu Du đứng bên xe ngựa, ngẩng đầu nhìn nàng ta. Đợi nhũ mẫu của Đậu Anh bế tiểu cô nương lên trước, nàng mới đặt chân lên chiếc ghế nhỏ, leo lên xe rồi chui vào khoang.
Biết mình lỡ lời, Đậu Vân đợi Đậu Du ngồi ổn định rồi mới vội vàng giải thích: “Tỷ... không phải là đêm qua tỷ không khỏe sao? Viện của tỷ còn ồn ào như vậy, tiếng vang truyền cả đến viện của ta.”
“Vậy sao?” Đậu Du mỉm cười: “Ta lại không ngờ viện của chúng ta lại gần nhau đến thế, âm thanh nhỏ thế mà cũng truyền qua được. Quả thật ta nên xin lỗi muội một tiếng, khiến muội ngủ không ngon.”
Nàng nói bằng giọng ẩn ý châm chọc, khiến mặt Đậu Vân đỏ bừng. Nàng ta hừ nhẹ một tiếng, rồi đưa tay kéo Đậu Anh về phía mình, không cho thương lượng mà ra lệnh: “Muội ngồi bên kia!”
Nếu Đậu Vân giải thích là nàng ta nghe chuyện của Đậu Du khi thỉnh an buổi sáng, thì chẳng ai bắt bẻ được. Chỉ tiếc, trong lòng nàng ta đang chột dạ vì lén dò hỏi chuyện trong Hà Chi Viện, nên lúc mở miệng mới lộ vẻ lúng túng.
Xe ngựa khẽ nghiêng, rồi bắt đầu lăn bánh lên đường.
“Sao tỷ không mặc bộ xiêm y màu vàng?” Đậu Vân đưa mắt nhìn từ trên xuống dưới, ánh mắt quét qua màu xiêm y bên trong của Đậu Du, cố tình dùng lời lẽ khıêυ khí©h chọc tức nàng.
Đậu Du làm như không hiểu hàm ý trong lời nói ấy, điềm nhiên đáp: “Dù có thích đến đâu cũng không thể ngày nào cũng ăn một món, ăn mãi cũng ngán. Xiêm y cũng thế thôi.”
“Mạnh miệng thật!” Đậu Vân mím môi, cười giễu một tiếng.
Mới gần trưa, trên phố đã náo nhiệt tiếng người. Dọc đường đi, tiếng rao hàng của các gánh hàng rong vang vọng phố phường, nhưng rồi bị tiếng trầm trồ khen ngợi của người trên đường át đi. Mọi người bị gánh xiếc ảo thuật thu hút, kéo nhau tụ tập lại ngày một đông. Đậu Anh còn chưa xuống xe cũng đã bị hấp dẫn, kêu la đòi đi xem cho bằng được.
Xa phu cho xe ngựa dừng bên một gốc cây sát bờ sông Tứ Thủy. Nơi này đã đậu sẵn rất nhiều cỗ xe ngựa. Tam Lang của Lương gia, Lương Vi Bình, đang đứng nghiêm chỉnh bên cạnh xe ngựa nhà mình. Mũ lông cáo màu đỏ phủ lên gương mặt tuấn tú đang đỏ ửng vì lạnh, hắn giơ tay chào, cười tươi nói với nhóm Đậu Du: “Các người để ta chờ lâu quá!”
Khi nói câu ấy, ánh mắt hắn vẫn luôn nhìn Đậu Du.
Đậu Du lập tức né tránh đôi mắt của hắn, không muốn để tâm đến con người này.
Thấy bằng hữu như vậy, Đậu Ích không nói gì, tiến lên kéo hắn rời đi. Nhưng mới dắt được vài bước, đã phát hiện tên kia vẫn còn ngoái đầu nhìn lại.
Không nhịn được nữa, Đậu Ích giơ tay tát nhẹ lên đầu Lương Vi Bình, quát khẽ: “Nhìn ngươi kìa, đúng là không có tiền đồ gì!”
Lương Vi Bình vẫn cười hì hì, né tay Đậu Ích, xoay người bước ngang qua Quách Tố rồi tiến đến gần Đậu Du. Hắn nhận ra Quách Tố nhưng không buồn chào, vì biết đó chỉ là vị biểu thiếu gia ở nhờ Đậu gia. Với thân phận hiện tại, Lương Vi Bình chưa từng để Quách Tố vào mắt.
Chẳng may cho hắn, vừa rồi Quách Tố bước chậm hai nhịp, vô tình che khuất quá nửa thân hình Đậu Du phía sau lưng. Nhìn từ xa, chẳng khác nào nàng đang nép sau Quách Tố, khiến Lương Vi Bình cực kỳ chướng mắt.
“Ngũ Nương!” Lương Vi Bình cất giọng thân mật, đưa lò sưởi tay của mình ra trước mặt nàng: “Hôm nay lạnh thật, muội dùng lò sưởi của ta để sưởi ấm nhé.”
“Ta không cần! Cảm tạ hảo ý của Tam Lang.” Đậu Du đáp lại bằng giọng điệu phẳng lặng, xa cách, rồi nàng lập tức bước vòng qua phía bên kia của Quách Tố.
Nàng đổi chỗ đứng rồi, cảm thấy tình huống này có chút quen thuộc, không nhịn được ngẩng đầu lên, cũng chỉ nhìn thấy được bờ vai của Quách Tố. Trước kia Tạ Thuật... cũng từng đứng như vậy, giúp nàng thoát khỏi sự dây dưa của Lương Vi Bình.