Sau khi Đậu Du tỉnh giấc, nàng chuẩn bị y phục đến thỉnh an tổ mẫu. Nàng vừa trải qua một giấc ngủ thật sâu, đến nỗi Bách Nương đợi mãi không thấy nàng tỉnh phải vén màng kiểm tra mấy lần.
Hôm nay là lễ Trừ tịch, trong viện, bọn hạ nhân đều đã thay xiêm y mới. Nàng chọn một bộ váy áo màu hồng đào, tay sam phối cùng quần lụa xanh ngọc, mang đôi hài lụa màu đỏ, trông vừa nhẹ nhàng vừa yêu kiều.
Khi nàng đến nơi, Đậu lão phu nhân thấy sáng bừng trước mắt, không kiềm được phải buông một câu khen ngợi hiếm hoi: “Màu sắc này rất hợp với con. Trước kia cách ăn mặc của con quá nhạt nhòa.”
Đại bá mẫu Lương Minh Tây ở bên cạnh lên tiếng phụ họa: “A Du sinh ra đã xinh đẹp, màu sắc nào cũng không át được vẻ đẹp ấy.”
Ở Thông Châu, Đậu Du từng rất thích mặc trang phục màu hồng. Tần gia là thương hộ, nên gia sản tích lũy mấy đời, quả thật giàu có đến mức dư dả. Những thứ tốt nhất chỉ có ở kinh thành đều được đưa đến tay nàng. Đôi hoa tai đông chân nàng đang đeo là món quà sinh nhật năm mười hai tuổi, do tổ phụ bỏ giá cao mua được. Khi ấy, nàng vẫn mang tên Tần Châu, hàm ý như viên ngọc quý trong tay. Từ nhỏ đến lớn, tổ phụ không tiếc công sức và tiền bạc để tìm những viên trân châu có phẩm chất tốt để chế thành trang sức, chất đầy trên bàn trang điểm của nàng.
Hạt châu tròn trịa óng ánh, rực rỡ lung linh dưới ánh mặt trời, phối cùng trang phục lại càng làm tăng vẻ kiều diễm của Đậu Du. Trông nàng hiện giờ càng giống mẫu thân Từ Nguyệt năm xưa.
Tam nãi nãi Đỗ Thư Lan không có mặt ở phòng khách. Bà ấy vốn không thích ở gần lão thái thái, sợ bị lão thái thái bắt bẻ thói ăn nói thiếu duyên của bà ta. Sáng sớm thỉnh an xong là đã chạy mất, không còn thấy bóng dáng. Năm ấy khi nghị thân cho Tam gia Đậu Yến Chương, lão thái thái vốn không ưng bà. Nhưng Tam gia đã có tình cảm với Đỗ Thư Lan và Đậu gia cũng không tương đối cởi mở, nên hôn sự mới được định.
Lúc này, trong phòng chỉ còn Lương Minh Tây, bà ta mặc váy hoa sắc tím, áo khoác màu vỏ quýt, búi tóc chỉnh tề, cài mấy cây trâm vàng hình ve sầu. Cả người trang điểm kỹ càng, dung mạo được chăm chút tỉ mỉ. Trên tay Lương Minh Tây là chén trà đã uống quá nửa. Đậu Du đến đúng lúc họ đang bàn chuyện hôn sự của Đậu Ích.
Sau khi cùng Đường lão tướng quan Đường Thiên Phong đánh trận lập công, Đậu Ích được ban thưởng, trở thành lang quân xuất sắc nhất nhì trong hàng con cháu nhà quyền quý ở kinh thành. Người cầu thân cũng tấp nập đến gõ cửa xin kết giao. Mẹ kế Lương Minh Tây sớm đã âm thầm sắp đặt chọn lựa vị hôn thê tương lai cho con chồng.
Đậu lão phu nhân vốn yêu thương cháu đích tôn, nên bà muốn đích thân nhúng ta vào chuyện hôn sự này. Mẹ chồng nàng dâu đã bàn bạc khá lâu, cuối cùng đều nghiêng về phía Lương Tứ Nương Lương Trân Hợp. Lão phu nhân không phải không quan tâm những nhà khác. Chỉ vì tôn tử bảo bối của bà là thanh mai trúc mã với Lương Tứ Nương, đôi bên nảy sinh tình cảm từ thuở thiếu thời, lão phu nhân không nỡ để hắn thất vọng.
Lương Minh Tây còn đích thân đến Lương gia một chuyến, trò chuyện cùng mẫu thân của Lương Tứ Nương. Hôm nay bà đến bẩm báo lại thái độ bên Lương gia với lão phu nhân.
Dù thông gia tương lai cũng mang họ Lương, nhưng hai đại gia tộc này không có quan hệ thân thích gì. Chỉ do cùng họ nên đôi bên cũng thường xuyên qua lại.
Đậu Du chưa xuất giá, nên lão phu nhân cũng không tiện tiếp tục bàn chuyện hôn sự của cháu đích tôn trước mặt nàng. Bà liền chuyển sang hỏi thăm sức khỏe của cháu gái.
Đậu Du cảm thấy có lẽ căn bệnh nàng mắc lúc bị cấm túc vẫn chưa hoàn toàn bình phục nên mới gây ra cơn đau bụng tối qua . Tuy vậy, sau một giấc ngủ sâu, tinh thần đã khá hơn nhiều, nàng cũng không giấu giếm mà thành thật thưa: “Con ngủ rất ngon, từ lúc thức dậy đến giờ không thấy khó chịu gì cả.”
Lão phu nhân gật đầu: “Vậy thì tốt! Trước đây ở Thông Châu, con phải chịu nhiều khổ cực, nên không được dưỡng thân đến nơi đến chốn. Con nên tẩm bổ nhiều hơn mới được.”
Lưng Đậu Du khẽ cứng lại, rồi lập tức thả lỏng. Nếu là một năm trước, hẳn nàng đã lập tức phản bác: “Ở Thông Châu, con được chăm sóc rất tốt nên sức khỏe vẫn ổn.” Nhưng khi ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt quan tâm của tổ mẫu, nàng bỗng không muốn phản bác gì nữa. Trong lòng nàng tự hiểu là đủ rồi.
Trước kia, nàng lúc nào cũng nóng lòng muốn người nhà Đậu gia yên tâm về quá khứ của mình, nên cứ nhắc đi nhắc lại về cuộc sống ở Thông Châu, cũng không oán trách ai chuyện nàng bị thất lạc. Thế nhưng, chính sự phân bua ấy lại khiến Đậu gia cảm thấy nàng xa cách, lòng dạ nghiêng về Tần gia ở Thông Châu nhiều hơn.
Ngồi thêm một lúc, Tô Âm bước ra từ trong sương phòng, dắt theo Thất Nương Đậu Anh vừa mới ngủ dậy.
Đậu Anh sáu tuổi mặc áo khoác màu phấn trắng, càng làm nổi bật làn da trắng trẻo, dáng người tròn trịa đáng yêu. Nàng dụi dụi mắt rồi buông tay Tô Âm, nhào vào lòng Đậu lão phu nhân, giọng nũng nịu gọi: “Tổ mẫu!”
Đậu lão phu nhân bật cười, quay sang nói với Đậu Du: “Sáng nay Thất Nương theo mẫu thân đến thỉnh an, cứ quấn lấy ta không chịu ngồi yên, ta phải sai người bế nàng ra sau nghỉ một lát.” Rồi bà xoa xoa gương mặt nhỏ nhắn của cháu gái, âu yếm hỏi: “Sao không ngủ thêm chút nữa?”
Tô Âm vội giải thích: “Thất Nương nói muốn cùng các ca ca, tỷ tỷ lên phố dạo chơi, dặn nô tỳ canh giờ đánh thức nàng. Nô tỳ vừa mới ra phủ xem, xe ngựa đều đã chuẩn bị xong cả rồi.”
Lão phu nhân vuốt nhẹ mái tóc Đậu Anh, quay sang nhìn Đậu Du, nói: “Nếu đã sẵn sàng, con đi cùng đi, ngày Tết vui vẻ, đừng mãi ở trong phủ mà buồn bực.”
Đậu Du vâng lời đáp một tiếng.
Khi Đậu Du dắt Đậu Anh đến gần cổng lớn, nàng trông thấy đại ca Đậu Ích và biểu ca Quách Tố đang đứng quay lưng về phía cửa phủ, thấp giọng trò chuyện. Nàng chỉ nghe loáng thoáng vài từ.
“Biểu ca, huynh đừng để trong lòng những lời phụ thân ta nói. Người chỉ là không vừa mắt với Trịnh Thiên Tuế.” Ban đầu, bọn họ còn đang bàn chuyện chiến sự rất vui vẻ, nhưng khi lễ vật của Trịnh Thế Phương được đưa đến phủ, sắc mặt Đại gia Đậu Yến Hải lập tức sa sầm, khiến không khí đổi khác.
Tam gia Đậu Yến Chương không ngừng lẩm bẩm chê trách vị Trịnh Thiên Tuế kia. Đậu Yến Hải lại là người ngay thẳng, nghiêm nghị, không ngại va chạm với Trịnh Thiên Tuế. Vì thế ông cũng mất thiện cảm với Quách Tố vì cho rằng hắn là kẻ ham công, xu nịnh quyền quý.
Quách Tố chỉ cười, dáng vẻ như không để tâm: “Không sao cả. Đại bá phụ thẳng thắn, phận vãn bối nào dám không nghe lời dạy của trưởng bối.”
Hắn vốn là người có tính tình ôn hòa, không so đo. Khi còn trong quân, biết rõ thân phận thấp kém của mình, hắn chủ động trình bày mưu kế cho Đậu Ích thực thi, giúp giải quyết thế giằng co giữa hai phe lâm trận. Trước đây, tuy Đậu Ích đã biết hắn tự nguyện gia nhập quân doanh, nhưng vẫn cố tình tỏ ra xa lạ, vì lo hắn núp danh nghĩa Đậu gia để hành sự. Mãi sau chiến thắng lần này, Đậu Ích mới thực sự nhìn nhận lại, thậm chí còn cực kỳ khâm phục hắn.
Trong quân, hai người có thân phận khác biệt rõ ràng. Tuy Đậu gia không thuộc hàng đại thế tộc, nhưng có quan hệ thông gia với hoàng thất, Đậu lão thái gia lúc sinh thời cũng rất có danh vọng. Vì vậy, Đậu Ích khi vào quân đã có xuất phát điểm cao, lại từng hai lần ra trận tích lũy chiến công hiển hách. Còn Quách Tố chỉ là dòng xa, lại xuất thân nghèo khó, vào quân phải bắt đầu từ tầng thấp nhất. Chỉ vì hắn biết nắm bắt cơ hội, hiến kế đúng lúc và tình cờ cứu mạng Trịnh Thiên Tuế.