Chương 6.2

Sau này, khi đại quân khải hoàn trở về, chỉ ngay ngày hôm sau, đám quan viên do ngự sử An Giang đứng đầu đã dâng sớ tố cáo Trịnh Thế Phương. Họ nói khi tùy quân xuất chinh thì hắn lợi dụng việc công làm việc tư, chiếm đoạt vô số trân bảo, tùy tiện dừng tiến quân khiến hành trình bị trì trệ, lại còn thẳng tay chém gϊếŧ những ai bất mãn, thậm chí phao tin thắng trận giả. Khi đi qua Lãnh Ngõa thành, vì đêm khuya buồn ngủ, hắn ra lệnh phá cửa tiến vào chỉ vì lính trấn thủ không kịp mở cửa đúng lúc.

Thánh Thượng từng ban cho Trịnh Thế Phương chiếc khăn vàng, nên hắn tự cho là có tài, lấy khăn vàng khoác lên người làm chiến bào, tay cầm trượng xông pha trận mạc, chạy trốn còn nhanh hơn người khác. Đỗ Thư Lan nghe chuyện thì kinh ngạc không thôi, không ngờ vị Trịnh Thiên Tuế này lại ngạo mạn đến thế. Trong trận chiến ở Hà Bối, Trịnh Thiên Tuế suýt nữa không toàn mạng trở về, may nhờ có biểu ca Quách Tố mà Đậu Miễn vừa nhắc đến cứu cho một mạng. Có lẽ vì để tạ ơn cứu mạng, hắn mới cố ý sai người dâng tạ lễ.

Quách Tố ở Đậu gia có thân phận vô cùng lúng túng. Lão phu nhân Đậu gia thậm chí từng định đuổi hắn ra khỏi phủ, bởi lai lịch của hắn không rõ ràng, lại là người nhút nhát, ít nói.

Lão phu nhân Đậu gia xuất thân từ Mã gia ở đất Tương Châu. Bà là thanh mai trúc mã với lão thái gia, nên hai người kết tóc thành thân từ sớm. Về sau, lão thái gia đỗ đạt làm quan ở Phụng Đô thì đón cả nhà về kinh thành an cư. Phu thê hai người luôn kính trọng nhau như khách, trong phủ chỉ có một thông phòng theo hầu lão thái gia từ nhỏ, chuyên chăm lo hầu hạ người đọc sách viết chữ. Về sau, quan trên lại ban tặng thêm một thị thϊếp, lão phu nhân bèn đứng ra làm chủ, nâng hai người thông phòng đó thành di nương.

Thông phòng kia cẩn trọng, chu đáo, đợi đến khi lão phu nhân Đậu gia sinh hạ hai nhi tử rồi mới dám mang thai. Bà ấy cũng thuận lợi sinh hạ hai đứa con trai là Đậu Yến Chương và Đậu Yến Bình. Đáng tiếc, khi hai hài tử còn chưa biết nói, di nương lại qua đời vì bệnh nặng. Hai đứa trẻ mất mẹ được ghi tên dưới danh nghĩa lão phu nhân và được nuôi dạy như con vợ cả.

Còn người thϊếp được ban tặng kia tên là Hà Phân, có dung mạo tinh tế yếu mềm. Khi bà sinh con đầu lòng là một bé gái, thì khó sinh, suýt nữa mất mạng. Vì thế bà bị tổn thương thân thể, từ đó về sau không thể mang thai được. Người con gái được đặt tên là Đậu Yến Ninh, nhút nhát như mẹ, gặp ai cũng cúi đầu rũ mắt, khiến lão phu nhân vô cùng xem thường. Về sau, cháu ngoại bên nhà mẹ đẻ của lão phu nhân là Quách Hưng đi buôn đến Phụng Đô, tiện đường ghé thăm chúc Tết, không ngờ lại trúng tiếng sét ái tình với Đậu Yến Ninh.

Đậu Yến Ninh sống cúi đầu mười mấy năm, lần đầu tiên vì tình mà cứng cỏi đòi gả cho Quách Hưng và nguyện ý cùng hắn phiêu bạt khắp nơi. Đối phương là cháu nhà mẹ đẻ có miệng lưỡi trơn tru, lại chẳng đáng tin. Lão phu nhân vừa giận vừa thẹn, cuối cùng đành phải chu cấp thêm chút hồi môn để di nương gả thứ nữ Đậu Yến Ninh đi.

Mấy năm sau, Quách Hưng dẫn Quách Tố khi ấy mới năm tuổi đến Phụng Đô, khóc lóc kể rằng Đậu Yến Ninh đã bệnh mất, được chôn cất nơi tha hương. Ông ta vừa than khóc vừa vòi tiền, ăn vạ rồi ở lại Đậu gia suốt một tháng mới chịu rời đi.

Đậu gia trên dưới chẳng ai ngờ rằng, mười một năm sau, Quách Hưng lại dẫn theo Quách Tố, khi ấy đã mười sáu tuổi, đến cửa cầu xin tiếp tế. Hà di nương dâng số bạc tích góp bao năm, cầu xin lão phu nhân đuổi Quách Hưng đi thật xa, chỉ giữ cháu trai Quách Tố lại. Bà nhận sẽ bán đồ thêu để lo chi phí ăn mặc của đứa nhỏ sau này.

Lão phu nhân Đậu gia tuy miệng lưỡi cay độc, song cũng không nỡ lòng từ chối, cuối cùng đành đáp ứng tâm nguyện của Hà di nương. Bà sai người trói Quách Hưng lại rồi đánh cho một trận nên thân, ép hắn cầm bạc rời khỏi Phụng Đô, bằng không sẽ đánh gãy tay chân, cắt lưỡi ném vào chuồng heo. Nhờ vậy, Quách Tố mới được lưu lại Đậu gia, trở thành biểu lang quân.

Nhưng mùa đông năm ấy, Quách Tố lại lâm bệnh nặng. Tô Âm, người hầu thân cận bên cạnh lão phu nhân, kín đáo hỏi đại phu, mới hay đứa nhỏ này tuyệt đối không phải mười sáu tuổi như lời Quách Hưng nói, mà chỉ chừng mười hai, mười ba. Chẳng qua hắn có vóc dáng cao lớn hơn bạn đồng trang lứa nên Quách Hưng mới có thể lừa người.

Người hầu được sai đi tìm hài cốt của Đậu Yến Ninh cũng bẩm báo rằng Quách Tố thật đã chết yểu từ lâu, đứa bé này là hài tử mà Quách Hưng nhặt được, còn từng bị hắn dùng để biểu diễn trò lừa bịp kiếm tiền khắp nơi.

Sau khi biết được chân tướng, Hà di nương quỳ xuống cầu xin lão phu nhân giữ đứa trẻ lại cho bà làm chỗ gửi gắm tình thương, bố thí cho nó một bữa cơm, dù chỉ là ở trong nhà làm hạ nhân cũng được. Lão phu nhân thương xót di nương sớm phải chịu cảnh mất con, đành nhắm một mắt mở một mắt, để đứa nhỏ ấy tiếp tục ở lại với thân phận thế thân của Quách Tố mười sáu tuổi. Sau này hắn có thể làm chỗ dựa dưỡng lão cho Hà di nương về sau.

Hơn một năm trước, Quách Tố bất ngờ bày tỏ ý muốn tòng quân với Hà di nương. Hà di nương không đồng ý, nhờ người tìm cho hắn một công việc chăn ngựa. Quách Tố ban đầu có vẻ không tình nguyện nhận việc, nhưng hôm sau lại vui vẻ đi làm.

Dù mang danh biểu thiếu gia ở Đậu gia, Quách Tố lại do Hà di nương chu cấp, nuôi nấng như cháu ngoại ruột. Đến cả quà nhập học, bà cũng phải dè xẻn từng đồng mới lo đủ cho hắn đi học. Lão phu nhân Đậu gia không muốn Hà di nương quá vất vả, nên mỗi khi cả nhà tụ họp đều không thiếu phần hắn. Thế nhưng, sau một thời gian làm việc chăn ngựa, trong một buổi tiệc, Thất Nương sáu tuổi bịt mũi chê mùi phân ngựa trên người biểu ca. Từ đó, Hà di nương không cho Quách Tố lên sảnh đường dùng cơm cùng mọi người.

Tháng Chín năm ngoái, Hà di nương bất ngờ bị trúng gió, không thể nói năng rõ lời, nhưng vẫn gật đầu đồng ý cho Quách Tố tòng quân. Hôm sau, hắn đến doanh trại đăng ký. Người trong phủ bắt đầu nói ra nói vào rằng hắn bạc tình cạn nghĩa, Hà di nương nuôi nâng hắn bao lâu nay mà bà vừa ngã bệnh thì hắn liền bỏ đi. Không may là sau cơn trúng gió, Hà di nương càng lúc càng mê man, không thể nói năng trọn câu, càng không thể mở miệng biện giải thay hắn.

Lão phu nhân nghe được vài lời đàm tiếu, chỉ nói: “Nếu nó còn sống trở về, thì cứ đuổi khỏi nhà. Phủ ta không giữ hạng người lòng lang dạ sói như vậy.”

Thế nhưng, trong trận chiến Hà Bối, nghe nói hắn từng hiến kế lập công khi ra trận, lại còn cứu mạng Trịnh Thiên Tuế, người mà cả triều đình đang tôn như tổ tông, thì Đậu gia không còn dám khinh thường hắn, càng không dám nhắc đến chuyện đuổi hắn ra khỏi phủ nữa.