Đậu Vân vốn chưa bao giờ giấu giếm mẫu thân nàng điều gì. Đôi má nàng ửng hồng, thật thà nói: “Con muốn gặp Hồ Vương Thăng.”
“Hồ Vương Thăng?” Đỗ Thư Lan đột nhiên cao giọng, cau mày tỏ rõ không tán đồng: “Thành Phụng Đô này thiếu gì công tử tốt, sao con lại để ý hắn?”
Nhớ lại chuyện trước đây, bà vẫn còn thấy sợ hãi: “Lần đó Nhị bá mẫu con nổi cơn điên, con không tận mắt thấy đâu! Ngay cả con gái ruột thịt cũng bị bà ấy mắng thẳng vào mặt. Con mà dám dây vào Hồ Vương Thăng sao?”
Nếu dùng ánh mắt chọn rể thì Đỗ Thư Lan không thể bắt bẻ được gì với Hồ Vương Thăng. Nhưng dù bà có cưng chiều nữ nhi đến mấy, cũng không thể không thừa nhận rằng thân phận của Đậu Vân gả vào Hồ phủ chẳng khác gì gả cao.
Tuy rằng Hồ Vương Thăng còn có một vị huynh trưởng, nếu không có gì bất trắc thì sau này người ấy sẽ kế thừa Hầu vị. Tổ phụ của hắn, lão Võ Công Hầu, từng theo Cao Tổ chinh chiến lập nên thiên hạ. Dưới trướng ông có một đội thân vệ, về sau phát triển thành cấm quân cửa Bắc. Cấm quân này được tuyển chọn từ con cháu võ tướng, phụ trách canh giữ cổng thành và bảo vệ xa giá khi Thánh Thượng du hành.
Hồ Vương Thăng đã rèn luyện trong cấm quân của tổ phụ từ sớm. Thánh thượng chứng kiến sự trưởng thành của hắn nên ngài rất tán thưởng và tin dùng. Nhờ đó mà hắn được giao thống lĩnh toàn bộ đội ngũ cấm quân. Không chừng sau này hắn có thể dựa vào bản lĩnh của mình mà giành lấy tước hầu riêng, tự lập môn hộ.
Trước đây, Đỗ Thư Lan từng đỏ mắt ghen tị khi Nhị phòng định được hôn sự cho Đậu Kỳ và Hồ Vương Thăng. Nhưng bà ta cũng tự hiểu Đậu Vân chung quy vẫn kém hơn Đậu Kỳ một bậc. Chỉ riêng thân phận, Đậu Kỳ là Quận chúa vì có mẹ ruột là Trưởng công chúa, bà ngoại là Thái hậu, cậu ruột lại là đương kim Thánh thượng.
Đỗ Thư Lan buông khung thêu, nắm lấy tay con gái, nhìn nàng chăm chú mà nghiêm giọng nói: “Hồ Vương Thăng từng được định hôn với Đậu Kỳ, suýt nữa thì thành tỷ phu của con! Chưa kể năm ngoái Đậu Du còn gây ra bao nhiêu chuyện nực cười với hắn. Hắn mà lấy con, thì cả thành Phụng Đô đều chờ xem trò cười. Mau dẹp tâm tư này đi cho ta!”
Đậu Vân bĩu môi, không cho là đúng: “Mẫu thân hãy quên chuyện cũ đi. Hôn sự của bọn họ cũng không thành. Lúc trước, Đậu Du còn mặt dày xin Hoàng thượng ban hôn. Tuy không được, nhưng có mấy ai cười chê nàng ta.”
“Chê cười nàng ư?” Đỗ Thư Lan hừ lạnh: “Trước kia Đậu Du là nữ bá vương của cả Phụng Đô, tính tình nó tùy hứng, điêu ngoa như thế, lại có Văn Nga thái phi làm chỗ dựa. Ai dám cười chê nó? Nó đã phạm sai lầm lớn như vậy mà cấm túc có hơn một năm là được thả. Thậm chí, danh phận Quận chúa vẫn vững như núi. Nếu con phạm phải những sai lầm của nó, thì lão thái thái đã sớm đuổi con ra khỏi nhà rồi!”
Đậu Vân bĩu môi: “Con mới không mặt dày như nàng.”
Năm xưa, cho dù nàng thích Tạ Thuật nhiều như thế nhưng chưa từng làm chuyện gì vượt khuôn phép, vì nàng hiểu mỗi hành động của mình đều đại diện cho mặt mũi Đậu gia. Đâu giống như Đậu Du, một nha đầu sinh ra từ nơi thôn dã, không được dạy dỗ tử tế, vừa đanh đá vừa thiếu lễ nghi.
Đỗ Thư Lan nhẹ nhàng chọc vào trán nữ nhi, dặn dò: “Con đừng mơ tưởng chuyện viễn vông nữa! Nương thấy Tiêu Thông là mối tốt. Mẫu thân hắn hiền hậu chân thành, hai nhà chúng ta lại vốn là thế giao, xét về vai vế thì còn là họ hàng bên ngoại tổ con. Con gả sang nhà ấy thì tốt biết bao, thân càng thêm thân.”
“Tiêu Thông ấy à! Đôi tai còn to hơn cả quạt hương bồ! Ai thèm gả cho hắn!” Đậu Vân tức giận, lấy kéo cắt ngang bức thêu dang dở của mẫu thân, phá hỏng cả phần thêu tinh xảo.
“Con đúng là nha đầu hư hỏng!” Đỗ Thư Lan giơ tay định đánh, nhưng cũng không nỡ, chỉ đành véo nhẹ tai con gái.
Hai mẹ con vừa nói vừa cãi. Đậu Vân tức tối vùng vằng, đúng lúc ấy huynh trưởng Đậu Miễn bước vào cửa, vừa đi vừa xoa lỗ tai cho ấm vì gió lạnh bên ngoài.
Đỗ Thư Lan xót con, bèn giục hắn đến gần lò sưởi cho ấm tay: “Sao giờ này mới về, lại để thân thể đông lạnh đến thế này!”
Đậu Miễn cười cười, đáp: “Phụ thân và các thúc bá kéo Đại ca với biểu ca lại để nghe họ kể chuyện trận chiến ở Hà Bối, con cũng ở lại nghe. Nói một hồi thì Đại bá bảo biểu ca vẽ sơ đồ giảng giải. Ở đại sảnh lại không có bút mực, nên mọi người kéo nhau ra sân xem biểu ca dùng nhánh cây vẽ trên tuyết.”
Nhắc đến đây, mắt hắn sáng rỡ, rõ ràng trong lòng rất bội phục vị biểu ca kia.
Đậu Vân chu miệng lầm bầm: “Huynh thì có biểu ca gì chứ!”
Đỗ Thư Lan liếc con gái một cái, rồi quay sang nói với nhi tử: “Con nghe những chuyện ấy làm gì! Con đâu có ra trận đánh giặc.” Trong lòng bà không mong con trai mình phải liều mạng nơi sa trường, mà chỉ hy vọng hắn thi đậu tiến sĩ, vào triều làm quan văn. Đại lang Đậu Ích từng ra trận, nghe nói bị địch quân đâm một thương vào cổ, lưu lại một vết sẹo dài, nếu lệch thêm chút nữa là mất mạng rồi.
Đậu Miễn vốn rất hứng thú với những chuyện hành binh đánh giặc, hắn gãi gãi đầu rồi nói tiếp: “Đang trò chuyện thì Trịnh Thiên Tuế đột nhiên phái người mang lễ vật đến phủ, phụ thân mới bảo con về trước.”
“Trịnh Thiên Tuế?” Đậu Vân vừa nghe đến cái tên uy danh này liền hưng phấn hẳn lên, vội hỏi: “Ngài ấy mang hạ lễ đến cho Đại ca sao?”
Đậu Miễn lắc đầu: “Tiểu thái giám đi theo nói là đưa tạ lễ cho biểu ca.”
Sắc mặt Đậu Vân lập tức trầm xuống: “Sao lại đưa tạ lễ cho hắn? Trận chiến này là Đại ca lập đại công mà?”
Trong lòng Đậu Vân, công trạng của Đậu Ích là vinh dự của cả nhà. Còn cái gã “biểu ca” kia chỉ là kẻ ngoại lai ăn bám, xếp ngang hàng với hạ nhân trong phủ. Tự dưng hắn lại được nhận tạ lễ, chẳng khác nào tu hú chiếm tổ.
Đậu Vân tuy không nắm rõ tình hình triều chính, nhưng Đỗ Thư Lan thì biết được ít nhiều nội tình. Trong lúc chuyện trò hàng ngày, Tam gia Đậu Yến Chương từng nhiều lần nhắc đến chuyện trong triều, oán giận hoạn quan Trịnh Thế Phương mê hoặc Thánh thượng bắng bí phương "trường sinh chi thuật". Nhờ đó mà hắn được sủng ái và tín nhiệm vô cùng. Không chỉ làm quan trong triều, mà hắn còn được duyệt qua tấu sớ của quan viên trước khi dâng lên Thánh thượng.
Lần này Đại lang Đậu Ích mang binh ra Hà Bối nghênh chiến đại quân của Triệu Dã, Thánh thượng còn đặc phái Trịnh Thế Phương làm giám quân đi theo.
Đậu Yến Chương và nhóm văn thần học sĩ như Trường Lương Khuê vô cùng chán ghét Trịnh Thế Phương, bởi hắn xuất thân hoạn quan. Khi hay tin Thánh thượng muốn cử Trịnh Thế Phương làm giám quân, văn võ bá quan đồng loạt phản đối. Có người mắng: “Một tên thái giám thì lấy tư cách gì mà ra chiến trường?”