Tin chiến thắng truyền về Phụng Đô, văn thần cùng bách tính đều cho rằng, dẫu không còn Tạ Thuật, quân đội Đại Chu vẫn đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi. Người đọc sách thi nhau làm phú, làm thơ ca ngợi Thánh thượng là chân long thiên tử, tán tụng Đại Chu được thần minh phù hộ. Cảnh ca vũ thái bình tràn khắp Phụng Đô, phồn hoa hơn cả thuở trước.
“Ta cứ cảm thấy bất an...” Đậu Du vừa viết thư vừa nói: “Phải nghĩ cách mau chóng đưa tổ phụ đến Phụng Đô mới được.”
Từ sáng sớm, tuyết đã bắt đầu rơi mãi không dứt, trong viện vang tiếng chổi quét tuyết sàn sạt. Một tiểu nha đầu sau khi dò la tin tức trở về, liền đến bẩm báo với Đậu Vân rằng bên viện Hà Chi vẫn chưa ai ra khỏi cửa.
Hôm qua, sau khi mang canh từ chỗ lão phu nhân về, Đậu Du uống xong thì đến đêm nôn mửa dữ dội, lăn lộn suốt nửa đêm. Tô Âm là người thân cận bên lão phu nhân, có hiểu biết về y thuật. Bà vội đến xem bệnh cho nàng và nói rằng trong thời gian bị cấm túc ở ngoại viện, thân thể vốn đã suy nhược, nay lại đột ngột ăn món bổ khó tiêu nên mới phát bệnh. Vì vậy, sáng sớm ngày hôm sau nàng cũng chưa kịp đến thỉnh an lão phu nhân như thường lệ.
Nghe tiểu nha đầu kể lại, Đỗ Thư Lan khựng tay, dừng lại mũi kim đang thêu hoa, khó hiểu hỏi nữ nhi: “Con dò hỏi tin tức bên đó làm gì vậy?”
“Nàng không ra ngoài thì càng hay.” Đậu Vân lẩm bẩm: “Nếu cùng ra cửa, thể nào cũng lại cãi nhau với Đại ca, không chừng còn quay sang chọc con, gây náo loạn khiến ai nấy đều bực bội. Tết nhất rồi, con chẳng muốn thấy nàng chút nào!”
Mỗi năm vào đêm Trừ tịch, phố phường đều náo nhiệt vô cùng. Các gia đình lang quân nương tử đều lên phố ngắm đèn, xem diễn, du thuyền dạo cảnh. Bọn tiểu bối nhà họ Đậu cũng được ngồi xe ra ngoài du ngoạn. Vốn dĩ giờ này đã nên ra cửa, nhưng sáng sớm cả nhà còn phải đến chỗ lão thái thái thỉnh an, ba vị chú bác trong nhà vừa tụ lại liền tranh nhau bàn chuyện trong triều, lời qua tiếng lại khiến cả lão thái thái cũng đau đầu. Đỗ Thư Lan bèn đưa nữ nhi trở về viện trước, còn nhi tử thì không chịu đi cùng.
Đậu Vân nóng lòng sốt ruột, cứ ngóng mãi, mong mọi người tan chuyện cho sớm, ca ca nàng có thể dẫn nàng ra ngoài chơi một trận thỏa thích. Chưa kịp thấy ca ca, đã thấy tỳ nữ bên người Đỗ Thư Lan là Tú Mầm đem một tấm thϊếp bước vào nhà, nói: “Là nhà họ Diêm gửi thϊếp tới, còn kèm theo một hộp trân châu. Bên đó nói là Diêm Nhị nương đã thua cược Lục Nương nhà chúng ta.”
Đậu Vân đắc ý đứng dậy, nhận lấy thϊếp mời, lại cầm chiếc hộp nhỏ đen bóng trong tay Tú Mầm, mở ra rồi khảy nhẹ đám trân châu lớn bằng đầu ngón tay cái bên trong, cười hì hì nói: “Nhị nương đã dám đánh cược thì phải chịu thua, trân châu quả thật cũng gửi tới rồi!”
Đỗ Thư Lan nghe xong thì có phần khó hiểu: “Mỗi lần Diêm gia gửi thϊếp mời con, con cứ giả bệnh không chịu đi. Diêm lão Thái sư từng là lão sư của tiên thái tử, ở Phụng Đô ai chẳng nể mặt vài phần? Vốn dĩ con còn có thể gặp được nhiều nhân vật quan trọng. Nghe nói năm nay Tiêu Thông cũng sẽ đến. Mẫu thân hắn từ xưa vẫn quý mến con, vậy mà con cứ để ánh mắt bay tận trời xanh.”
Hiện giờ ngôi vị trữ quân còn chưa định, Nhị hoàng tử lại nhiều lần được Thánh thượng ngợi khen, là người có hy vọng lớn nhất cho vị trí Đông Cung. Diêm Thái sư Diêm Bỉnh Văn cùng một phe với Nhị hoàng tử, lại là sư huynh muội đồng môn với Văn Nga thái phi nên địa vị ngày một vững vàng. Người muốn nịnh bợ ông ta đông không kể xiết. Nếu không nhờ Đậu gia có con dâu là Trưởng công chúa Từ Nguyệt, thì e cũng khó chen chân nổi vào vòng quan hệ đó.
Đậu Vân đặt tráp trân châu sang một bên, kiêu hãnh nhấc cằm: “Ai nói lần này con không đi?”
Đỗ Thư Lan ngẩn người, rồi bật cười chế giễu: “Gần đây con làm sao thế? Cứ như chẳng còn là con của trước kia nữa!”
Trước đây, Đậu Vân vốn muốn gả cho Tạ Thuật nên cố tình giữ khoảng cách với người nhà Diêm gia. Nhưng nàng cũng không muốn đắc tội với các lang quân nương tử nhà họ Diêm, đành phải viện cớ rằng mỗi khi thời tiết đổi mùa thì bản thân thường thấy không khoẻ.
Tôn tử của Diêm lão thái sư, Diêm Định Trạch, từ nhỏ đã không ưa Tạ Thuật. Khi còn là thiếu niên, hai người từng đánh nhau một trận trời long đất lở. Diêm Định Trạch bị Tạ Thuật đánh đến nước mắt nước mũi tèm nhem, tay trái cũng bị gãy, phải nằm dưỡng mấy tháng. Người nhà họ Diêm vẫn ghi hận trong lòng, mỗi năm tổ chức tiệc đều không thèm gửi thϊếp mời đến Tạ gia.
Hiện giờ Tạ gia đã suy sút, nhà họ Diêm không khỏi âm thầm hả hê.
Tạ Thuật đã chết, lại mang danh tội thần, không còn là vị tiểu tướng quân vang danh khắp Phụng Đô năm nào. Đậu Vân cảm thấy nhẹ nhõm, trở lại vẻ bình thường như thuở trước. Mỗi khi nghĩ đến hắn, toàn là những điều không tốt, nào là lãnh đạm, không hiểu phong tình. Dù sao thì Tạ Thuật chưa từng cho nàng sắc mặt dễ chịu, nàng sao phải vì một kẻ đã chết mà treo cổ trên một cành cây khô?
Khi Diêm Nhị nương kéo nàng đi xem trò vui, nàng không chỉ không thương cảm Tạ gia, thậm chí còn âm thầm thấy hả hê, như thể nuốt trôi được ngụm khí uất bấy lâu.