Chương 5.2

Lần đầu gặp mặt, bà đã tỏ ra hết sức thân thiết, còn kể rằng lúc Đậu Du còn bé, mới biết nói, mỗi khi phạm lỗi đều ôm lấy bà nức nở, không chịu buông tay. Chuyện ấy khiến bà tin rằng giữa hai người vốn đã có duyên phận mẹ con từ kiếp trước.

Về sau, chính bà từng đích thân đến Đậu gia, bàn bạc chuyện hôn sự với Đậu lão phu nhân.

Dù vậy, Đậu Du hiểu rõ thanh danh của mình ở Phụng Đô chẳng tốt đẹp gì. Nàng vẫn luôn chờ đợi Tạ Thuật chủ động từ chối mối hôn sự này. Nếu bị hắn cự tuyệt, nàng cũng không thấy mất mặt. Hắn từng cứu mạng nàng, cũng không ít lần giúp nàng thoát khỏi cảnh khó xử. Một người chính trực, độ lượng như vậy đương nhiên xứng đáng cưới một thê tử mà hắn thật lòng yêu thương. Như thế mới là điều đúng đắn.

Tạ bá mẫu từng kể, từ khi Tạ Thuật mười bảy tuổi, bà đã bắt đầu lo chuyện chọn dâu cho hắn. Chọn mãi đến tận khi hắn hai mươi mốt, hắn vẫn khăng khăng nói không muốn thành thân. Thế nhưng, mỗi khi nhắc đến nàng, hắn lại do dự một lúc rồi mới từ chối. Chỉ một thoáng chần chừ ấy thôi, cũng đủ thấy trong lòng hắn có để tâm.

“Nhưng cuối cùng huynh ấy vẫn cự tuyệt.” Đậu Du lấy lý do đó để khéo léo từ chối sự “nhiệt tình” của Tạ bá mẫu.

“Tiểu tử thúi đó chỉ là thẹn thùng thôi!” Tạ bá mẫu cười, không giấu vẻ cưng chiều: “Nếu con không từ chối, đợi nó thắng trận trở về, nhất định sẽ cho kiệu tám người khiêng tới rước con đấy.”

Trò chuyện một hồi với Hạ Tồn Tương, Đậu Du đã mỏi mệt cả thể xác lẫn tinh thần. Nói xong mấy câu cùng nhau, hai người ai về sân nấy.

Nàng được dời vào viện Hà Chi. Nơi này còn rộng rãi hơn cả viện Thanh Trúc, trong ngoài đều được quét dọn sạch sẽ. Từ ngoại viện đem về hai chiếc rương, đặt ở góc tường. Hộp thư từ Thông Châu chuyển tới vẫn luôn được Bách Nương ôm giữ cẩn thận. Đám hạ nhân từng hầu hạ nàng trước kia cũng đều quay về, lần lượt vào viện giúp nàng kiểm kê, sắp xếp mọi thứ.

Gã sai vặt mang từng thùng nước ấm đã đun sẵn đổ đầy thau tắm, để nàng rửa mặt cho tiện. Trong rương ngoài mấy quyển thoại bản, còn lại chỉ là giấy Tuyên Thành, bút mực đã qua sử dụng. Vài nha đầu liếc nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều thầm thương cảm cho cuộc sống kham khổ mà Đậu Du đã trải qua suốt một năm qua.

Đồ đạc chẳng mấy chốc đã được thu xếp ổn thỏa. Bách Nương hầu hạ Đậu Du tắm rửa sạch sẽ, chải gỡ mái tóc dài, thay cho nàng một bộ áσ ɭóŧ thoải mái. Sau đó, nàng chuẩn bị giấy bút thật tốt, bởi vì Đậu Du cần nhanh chóng viết một phong thư báo bình an gửi về cho tổ phụ ở Thông Châu.

Vừa nghiền mực, Bách Nương vừa nói: “Bên Thông Châu cứ mấy tháng lại gửi thư một lần. So với năm ngoái mà nói, từ lúc tiểu thư bị cấm túc đến nay, ít nhất cũng phải nhận được bốn phong thư mới đúng. Thế nhưng đến tháng này, chỉ mới nhận được hai phong.”

“Làm sao lại như vậy?” Đậu Du nhíu mày, thần sắc lộ rõ lo lắng.

Bách Nương lại nói tiếp: “Nghe nói do thế sự rối loạn, thư tín khó lòng truyền đi xa được. Khi Tạ tướng quân còn tại thế, đám tộc Ba Thư phương Bắc không dám làm càn. Lần trước bị Đường lão tướng quân đánh lui, nguyên khí của bọn chúng đã tổn hại nặng nề. Nhưng mấy tháng gần đây, nghe đâu tàn quân lại cấu kết với Triệu Dã, gây rối khắp nơi.”

Từ khi bị cấm túc đến nay, nàng cũng không rõ lắm chuyện thời cuộc bên ngoài, nhận thức của nàng vẫn dừng lại ở lúc Tạ Thuật vừa mới qua đời. Khi ấy các châu còn tương đối yên ổn, phương Bắc nhờ Tạ Thuật trấn giữ nên đám Ba Thư không dám xâm phạm. Triệu Dã cũng từng là bại tướng dưới tay hắn.

Bách Nương tuy không hiểu sự đời, nhưng Xuân San từ nhỏ đã ham đọc sách, thậm chí còn giỏi hơn cả Đậu Du. Khi xưa, lúc Đậu Du thường trèo tường trốn học, chạy ra phố mua kẹo với khoai nướng, thì Xuân San lại mặc xiêm y của nàng, giả giọng đọc sách thay. Về sau Đậu Du nhận ra Xuân San rất thích đọc sách viết chữ, bèn để tiên sinh trong phủ tận tình dạy dỗ nàng.

Xuân San đôi khi sẽ gom nhặt những chuyện nghe được bên ngoài rồi xâu chuỗi lại, kể như chuyện cổ tích cho Bách Nương nghe. Lúc này, Bách Nương cũng giống như con vẹt, lắp bắp thuật lại cho Đậu Du.

Thì ra sau khi Tạ Thuật vừa mất, Đại Chu liền bị Ba Thư quay lại xâm phạm, đánh cho liên tiếp thua trận, mất liền mấy thành trì. Trong triều khi ấy hiếm có tướng tài có thể dùng, cuối cùng chỉ còn Đậu Ích cùng Đường lão tướng quân Đường Thiên Phong già yếu, lên ngựa còn run rẩy, nhận lệnh lúc nước sôi lửa bỏng, khoác giáp ra trận.

Trước khi đại quân chỉnh đốn chuẩn bị xuất chinh, Đường lão phu nhân còn chạy tới cung Thái hậu cầu tình, mong ngăn lão tướng xuất trận. Kết quả, bị Thái hậu “thỉnh” đi, rồi bị nhét vào kiệu đưa về phủ.

Năm Tạ Thuật mười bảy tuổi từng trợ giúp Đường Thiên Phong đánh tan đại quân Ba Thư, khiến địch quân hoa rơi máu chảy, cũng vì trận chiến ấy mà một bước thành danh. Nhưng lần đối chiến này, Đại Chu vốn đã có dấu hiệu thất thế. Nào ngờ trời giáng thiên thạch, rơi thẳng vào doanh trại Ba Thư, khiến quân địch đại loạn, tan tác bỏ chạy, sĩ khí suy sụp.