Chương 5.1

Nhớ lời Thái hậu từng nói, nàng nghĩ Đậu Ích không còn như xưa. Lúc trước, mỗi lần bị Đậu Ích gây khó dễ, nàng liền tìm mọi cách đáp trả. Lần này, nàng vẫn không hiểu vì sao Đậu Ích lại cầu tình cho mình. Có lẽ là nể mặt Đậu Kỳ mà thôi.

Nàng đã sớm từ bỏ mọi vọng tưởng, cả với Hồ Vương Thăng lẫn với người nhà Đậu gia. Trước khi bị cấm túc, kỳ thực nàng chỉ muốn gặp Hồ Vương Thăng một lần, nói với hắn: “Huynh hãy đưa ta về Thông Châu, từ nay về sau ta sẽ không bao giờ quấn lấy huynh nữa.”

Đáng tiếc, Hồ Vương Thăng không chịu gặp nàng.

Nàng từng ngỡ rằng giữa hai người là tình ý thật lòng. Nào ngờ, đó chỉ là trò đùa cay nghiệt của ông trời. Còn với Hồ Vương Thăng, đó lại là sự nhạo báng, thậm chí là nỗi sỉ nhục. Việc duy nhất nàng từng làm trái với lẽ thường, là ngầm ám chỉ với Thánh thượng rằng giữa mình và Hồ Vương Thăng từng có thân mật da thịt ở Thông Châu, muốn ngài ban hôn cho họ.

Cũng nhờ vậy, nàng mới biết sau khi Hồ Vương Thăng khôi phục trí nhớ, hắn chưa từng quên hết mọi chuyện ở Thông Châu như lời hắn nói. Hắn vẫn nhớ rất rõ mọi chuyện giữa nàng và hắn, nhưng cố tình giả vờ không nhớ gì cả. Chính sự lừa dối ấy đã dập tắt hi vọng cuối cùng trong nàng.

Đậu Du không truy cứu chuyện vừa rồi. Nàng lặng nhìn Hỉ Diều, điềm đạm nói: “Ngươi lui xuống đi. Đổi viện thì cứ đổi. Ta sẽ không tìm Đậu Vân gây chuyện nữa.”

Tính tình Đậu Du tuy không ôn hòa, nhưng một khi đã nói ra lời nào thì đều giữ chữ tín. Hỉ Diều như trút được gánh nặng, cúi mình hành lễ rồi vội vàng lui xuống.

Chờ Hỉ Diều đi xa, Hạ Tồn Tương mới nghiêm túc nói: “Trước đó ta cùng nương đến chỗ Văn Nga thái phi tạ ơn, cảm tạ lão nhân gia xuống núi, ra mặt cầu xin cho tỷ tỷ ta. Văn Nga thái phi nói, đó là do con viết thư nhờ cậy, bà mới chịu đứng ra giúp đỡ. A Du, chính con đã cứu Hạ gia chúng ta.”

Thời điểm đó, trưởng tỷ Hạ Nhân Nguyệt vừa mới qua đời không bao lâu, thì A Du đã bị Thánh thượng trách phạt tội bất hiếu, cấm túc nàng tại hẻm Xuân Tỉnh. Hạ Tồn Tương vì thế càng thêm day dứt, cho rằng Văn Nga thái phi đã một lần đứng ra cầu xin, nên trong thời gian ngắn khó lòng lại lên tiếng cầu tình cho A Du nữa.

Hạ Tồn Tương cúi người hành lễ thật sâu, nhưng Đậu Du nhanh chóng đưa tay đỡ lấy. Nhắc đến mẫu thân Tạ Thuật, lòng nàng bỗng chùng xuống, rồi nhớ đến bức thư cuối cùng hắn để lại. Đậu Du rũ mắt, nhẹ giọng nói: “Người không cần cảm tạ con. Dù sao, năm xưa ở Thông Châu, Tạ Thuật từng cứu mạng con. Con chưa thể đáp đền, cũng không thể cứu nổi mẫu thân huynh ấy. Như vậy, con chẳng xứng nhận lời cảm tạ nào cả.”

Hạ Tồn Tương cất giọng rất nhỏ, như sợ bị người khác nghe thấy, thận trọng nói: “Hiện giờ nó là tội nhân. Người người đều xa lánh, đến cả tên nó cũng không ai dám nhắc đến. Nếu không có trận tai họa này, con và nó hẵn...”

Bà còn chưa dứt lời thì đột nhiên ho khan dữ dội. Đậu Du vội vàng vỗ nhẹ lưng bà, trong mắt tràn đầy lo lắng. Hạ Tồn Tương nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt dưới ánh đèn l*иg của Đậu Du, nắm tay nàng, thở dài: “Không nói nữa.”

Đậu Du cũng nắm chặt tay bà, nghiêm túc nói: “Tứ thẩm nương, Tạ Thuật không phải tội nhân. Con tin huynh ấy vô tội.”

Tổ phụ cùng hai vị bá phụ của Tạ Thuật đều hy sinh trên chiến trường. Năm xưa tổ mẫu và mẫu thân hắn kiên quyết ngăn cản, không cho hắn ra chiến trường. Hắn bèn khoác lên người bài điếu văn lưu niệm “Da ngựa bọc thây” của tổ phụ, quỳ thẳng lưng trong đình, quyết không đứng dậy. Mười bảy tuổi, giữa lúc hai quân giằng co, hắn hiến kế thần sách. Mười chín tuổi hắn đã có thể một mình đảm đương trọng trách, nhiều lần xuất chinh mà chưa từng bại trận.

Hai năm trước, khi Triệu Dã cùng đám tàn dư Thông Châu nổi loạn, Tạ Thuật tự mình xin dẫn ba ngàn quân tiếp viện, đại thắng trở về. Cũng chính lần ấy, hắn cứu mạng Đậu Du, lại chịu ủy thác từ tổ phụ nàng và Hồ Vương Thăng, hộ tống nàng về Phụng Đô.

Vậy mà đến năm hai mươi mốt tuổi, hắn lại mang danh phản quốc, chết dưới tay cha ruột của mình. Đậu Du hiểu rõ Tạ Thuật, hắn tuyệt đối không phải kẻ thông đồng với địch, bán nước cầu vinh.

Hạ Tồn Tương cố kìm nén lệ nơi khóe mắt. Đậu Du nói với giọng điệu kiên định như thế, nắm chặt tay bà như truyền thêm sức mạnh, khiến sống lưng bà cũng tự nhiên thẳng hơn đôi phần.

Bà đương nhiên không trách Thuật Nhi làm liên lụy hai nhà, nhưng trong lòng thân nhân, kể cả mẫu thân bà, đều có oán trách. Người thân thì chẳng ai chịu tin hắn, vậy mà A Du lại tin, khiến bà không khỏi buồn bã nói khẽ: “Thuật Nhi phúc mỏng...”

Nếu năm xưa Tạ Thuật không gặp biến cố, nếu Đậu Du không bị cấm túc, thì giữa Tạ gia và Đậu gia quả thực đã có ý tác hợp hai người. Mẫu thân của Tạ Thuật vốn là bạn khuê phòng với Từ Nguyệt, mẹ của Đậu Du. Nhưng bà lại không hề ghét bỏ nàng như Từ Nguyệt.