Chương 1.1

Một ngày trước lễ Trừ Tịch, tổng quản thái giám Cao Nghiêm thay mặt Thái hậu đem thánh chỉ đến tiểu viện Đậu gia ở hẻm Xuân Tỉnh, truyền lệnh giải cấm túc và cho phép Khánh Vân Quận chúa Đậu Du hồi phủ.

Trước đó, một trận tuyết lớn trút xuống mấy ngày liền mà vẫn chưa ngớt. Trong viện, mấy cành cây khẳng khiu bị tuyết đè gãy rơi vãi khắp nơi, tuyết đọng không ai quét dọn, chỉ lộ hai lối mòn ngoằn ngoèo do người qua lại tạo thành. Dưới mái hiên, hai chậu hoa màu xám tro trơ lại vài cành khô, thấm đẫm tuyết lạnh, rỉ ra những vệt ẩm ướt đen ngòm.

Ngoài việc Đậu gia định kỳ sai người đưa nhu yếu phẩm tới, cổng lớn tiểu viện này luôn bị khóa chặt bởi lão gác cổng câm. Ngoài lão câm, nơi đây chỉ có một bà lão phụ trách sinh hoạt hằng ngày của Khánh Vân Quận chúa. Mắt bà không còn tinh tường, khi có người đến thì phải nheo mắt nhìn thật lâu mới nhận ra. Cao Nghiêm giấu tay trong tay áo, đứng trong gió lạnh quan sát khắp tiểu viện, trong lòng không khỏi cảm thán: Cùng là Quận chúa, nhưng so với người đầu tiên được phong danh hiệu này thì đãi ngộ của hai người khác biệt một trời một vực.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng đối thoại mơ hồ, Đậu Du chỉ nghe mà không để tâm. Ngày mai là lễ Trừ tịch, nàng đoán chắc Đậu gia lại sai người mang đồ tới. Về ăn uống, Đậu gia chưa từng bạc đãi nàng. Suốt một năm qua, nàng chỉ mất tự do, còn những yêu cầu nhỏ nhặt hầu như đều được đáp ứng. Dù vậy, nàng cũng chỉ xin đôi ba lần giấy bút.

Thoạt đầu, Đậu lão phu nhân còn tưởng nàng lại muốn gây chuyện, nhưng sau khi nghe hạ nhân bẩm báo thì im lặng một lúc, rồi thản nhiên nói: “Cũng xem như ngoan ngoãn.”

Nàng không hay biết gì về chuyện này. Vì cổng lớn luôn khóa chặt, nàng gần như bị cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài, không có bất kỳ tin tức nào lọt tai.

Trước kia, thân thể nàng vốn khỏe mạnh, hiếm khi đau ốm. Vậy mà đầu tháng trước lại nhiễm phong hàn, bệnh khi nặng khi nhẹ, suýt nữa thành trọng bệnh. Uống mấy lần thuốc đắng mà không thấy thuyên giảm, ngược lại càng khiến cơ thể rã rời, đến mức không còn sức ngồi dậy. Không ngờ sau vài ngày gắng gượng chịu đựng, bệnh tình lại bất ngờ chuyển biến tốt hơn. Tuy vậy, tinh thần nàng vẫn uể oải, ủ rũ, mãi vẫn chưa vực dậy nổi.

Nàng từng hứa với Thư ma ma rằng sẽ treo đèn l*иg đỏ trước đêm Trừ tịch, vậy mà chiếc đèn vẫn nằm im trong góc. Chỉ khoác một chiếc áo bông, nàng ngồi thu mình trong góc nhỏ, cầm tờ giấy đỏ cẩn thận cắt hoa văn dán cửa sổ đón Tết. Dù không giỏi thêu thùa, nàng lại có đôi tay khéo léo trong việc cắt giấy. Từng mảnh vụn nhỏ rơi lả tả qua kẽ ngón tay. Khi tờ giấy đỏ mở ra, hiện lên hình một chú hổ con ngốc nghếch, đầu tròn, thân mũm mĩm.

Năm nay là năm Hổ. Tuy chưa từng thấy hổ ngoài đời, nhưng nàng từng thấy người ta làm giày thêu đầu hổ nên hình dung được phần nào. Đang chăm chú chỉnh lại tờ giấy đỏ, ánh mắt nàng vô thức lướt qua khung cửa sổ đối diện, thì Thư ma ma bất ngờ hấp tấp đẩy cửa xông vào phòng.

Ngày thường, bà đi vài bước đã thở dốc, vậy mà lúc này lại như trẻ ra cả mười tuổi.

“Điện hạ!” Bà vừa gọi vừa bước nhanh tới, quỳ sụp trước mặt nàng, xúc động đến mức hai má cũng run lên: “Người trong cung đến rồi! Ngài được cho phép hồi phủ rồi!”

Tay cầm kéo bỗng khựng lại, nàng ngẩng đầu, ngơ ngác hỏi: “Giờ mới là tháng mấy?” Thư ma ma vẫn thường thì thầm bên tai, nhắc đi nhắc lại ngày nàng được giải cấm. Mới hôm qua tính thử, rõ ràng vẫn còn hơn nửa năm nữa kia mà.

Thư ma ma vội gạt hết đồ khỏi tay và trong lòng nàng, lập tức kéo nàng đứng dậy, cuống quýt giúp nàng thay y phục, vừa cười vừa khóc: “Thật đấy! Là thật mà! Công công đang chờ ngoài kia để tuyên chỉ. Từ nay về sau, ngài được tự do rồi!”

Đậu Du ngẩn ngơ, mặc cho ma ma thay đồ giúp. Chiếc áo bông sa tanh màu xanh lục còn mới tinh, là đồ Đậu gia vừa gửi đến cách đây không lâu, ngay khi vừa may xong. Nhìn vậy cũng đủ thấy Đậu gia hẳn không hay biết tin tức này từ trước. Nàng bị giam ở đây đã hơn một năm, vòng eo gầy đi rõ rệt, nhưng xiêm y gửi tới vẫn dùng số đo cũ. Nàng không lấy làm phiền, chỉ lặng lẽ học theo ma ma, cầm kim chỉ tự mình chỉnh sửa.

Như một con rối bị giật dây, nàng để mặc Thư ma ma xoay vòng thay đồ, vấn tóc, cài trâm. Chẳng mấy chốc đã bị đẩy ra khỏi phòng. Trời đổ tuyết, khí lạnh phả vào mặt khiến nàng rùng mình. Vừa ngẩng đầu, nàng đã thấy thái giám Cao Nghiêm đứng đợi dưới bậc thềm.

Cao Nghiêm vẫn y như trong ký ức, dáng người thanh mảnh, tay chống gậy trúc, diện mạo đoan chính, khí chất nhã nhặn. Biểu cảm luôn giữ vẻ cung kính, lời nói và hành xử chuẩn mực, khiến người khác khó lòng bắt bẻ. Là người dày dạn trong chốn cung cấm, ông vẫn giữ nguyên thái độ kính cẩn dù giờ đây nàng không còn địa vị như xưa. Sau khi tuyên đọc thánh chỉ, ông ôn tồn nói: “Điện hạ có thể lập tức hồi phủ, cũng may còn kịp đón năm mới. Khổ tận cam lai, ngày lành vẫn còn ở phía trước.”

Bỗng một tiếng “rắc” vang lên giữa viện, một cành cây khác bị tuyết đè gãy, rơi xuống phủ lên nền tuyết trắng xóa. Đậu Du như bừng tỉnh, ngơ ngác cất lời: “Đa tạ công công đã nhọc lòng.”

Tuy vậy, gương mặt nàng không lộ vẻ vui mừng gì cả, Thư ma ma đứng bên còn tỏ ra xúc động hơn, không ngừng dùng tay áo lau nước mắt. Cao Nghiêm âm thầm quan sát, trong lòng không khỏi thở dài. Vị Khánh Vân Quận chúa này trước kia vốn nổi tiếng ngang ngược, khó chiều. Nàng ấy bị giam giữ suốt một năm, e rằng tính khí cũng đã bị mài mòn, giờ chỉ còn lại dáng vẻ ngơ ngẩn, trống rỗng.

Cao Nghiêm mang đến tin tức không thể tốt lành hơn, bảo Đậu Du không cảm thấy gì thì không hợp lý. Từ nhỏ nàng vốn là cô nương không chịu ngồi yên, bắt học hành đọc sách chẳng khác nào đòi mạng. Hễ có dịp là nàng ôm cọ vẽ lung tung khắp nơi, rồi tung tăng chạy nhảy không biết mệt. Bị giam suốt một năm trong hẻm Xuân Tỉnh chẳng khác nào lấy dao cùn xẻo từng lớp thịt. Khi mới bị giam, nàng buồn chán đến phát điên, chỉ có thể quanh quẩn từng vòng trong tiểu viện nhỏ hẹp này.

Thế nhưng, bảo nàng vui mừng biết bao thì cũng không hẳn. Ánh mắt vẫn dõi về cánh cửa lớn đã mở khóa, nàng cố gắng nở một nụ cười để hòa vào niềm hân hoan trong không khí, nhưng lại chẳng thể cười nổi. Như thể nỗi buồn đã kéo dài quá lâu, đến mức cảm xúc cũng trở nên trì trệ, chai sạn.