Chương 28

“Cô cũng là người của thôn Đào Hoa, mọi người trong thôn đều có phần, sao có thể vì giao dịch giữa chúng ta mà nuốt mất quả của cô chứ, cho nên tổng cộng phải cho cô 4 quả.”

Lam Diệp Chu tính toán rất rõ ràng, đây là thói quen cậu thường xuyên áp dụng khi cho mấy đứa nhỏ xung quanh tiệm cơm ăn, chia đồ ăn ngon thì phải cố gắng làm sao cho công bằng.

Nghe Lam Diệp Chu giải thích, Kim Kỳ Kỳ nhất thời cũng không biết nên nói gì, ngay cả trái tim AI cũng cảm thấy mềm nhũn, người bạn nhỏ Tiểu Lam, là một bảo bối lớn đến mức nào chứ!

Quyết định rồi, sau này Tiểu Lam chính là khách hàng VIP trong tiệm nhà cô, những người khác trong thôn chỉ giảm 30%, còn Tiểu Lam vĩnh viễn giảm 60%!

Lam Diệp Chu không biết mình đã đơn phương bị Kim Kỳ Kỳ coi là bạn tốt rồi, thấy mọi người còn chen chúc trong bếp, cậu dứt khoát lên tiếng mời họ ra ngoài ngồi, tiện thể cùng nhau nếm thử trứng luộc lá trà vừa mới ra lò.

Thôn dân vui vẻ đồng ý.

Bàn ghế trong đại sảnh đều là 4 chỗ ngồi, 12 người vừa đủ ngồi 3 bàn. Lam Diệp Chu bị thôn trưởng kéo đến bàn của họ, Kim Kỳ Kỳ nhanh tay lẹ mắt giành được vị trí đối diện Lam Diệp Chu, những người khác nhìn thấy còn một chỗ ngồi thì điên cuồng động lòng, do dự có nên tiến lên hay không, lại bị một tiểu đậu định giành trước.

“Anh Lam, em muốn ngồi cùng bàn với anh!” Lưu Thiết Đản mặt đầy sùng bái nhìn Lam Diệp Chu.

Những người khác: “…”

Được rồi, nếu là tên nhóc này thì bọn họ thật sự không tiện lên tranh giành.

Mọi người ngồi xuống, vì trong lòng còn nhớ đến quả trứng luộc lá trà thơm phức trong tay nên không ai để ý đến việc trò chuyện, cúi đầu vụng về bóc lớp vỏ bên ngoài quả trứng.

Về chuyện bóc vỏ, cũng là Lam Diệp Chu nói trước, cậu lo nếu mình không nói thì đám người ngốc nghếch trong thôn này sẽ nhai cả vỏ trứng mất.

Cảnh tượng đó quá đẹp, cậu không dám nhìn.

Mọi người lần đầu tiên kiên nhẫn bóc vỏ trứng, điều này như thể đã mở ra một thế giới mới đối với họ.

“Cái vỏ trứng này thật sự phải bóc sao, tôi cảm thấy nó rất thơm, có chút không nỡ sao sao ấy?”

“Mọi người đừng vứt vỏ đi, tôi vừa liếʍ một miếng, oa, một mùi vị mặn mà nồng đậm, còn có một loại hương thơm chưa từng nếm qua, sao lại có đồ ăn mà ngay cả thứ phải vứt đi cũng ngon như vậy chứ…”

“Cái vỏ này khó bóc quá, từng mảnh vỡ thành từng miếng nhỏ như vậy, thật là một công việc tỉ mỉ!”

“Hả? Không phải đâu, cậu cầm trứng lên, ở mép bát gõ vài cái, đợi vỏ nứt ra một cái miệng lớn, thuận theo cái miệng đó là có thể rất dễ dàng bóc hết vỏ ra rồi.”

“…”

Lam Diệp Chu nghe mọi người xì xào bàn tán, trong đó không thiếu những đề nghị xuất sắc, liền không mở miệng chỉ dẫn nữa, dựa vào bản thân đi khám phá đủ loại món ngon, mới càng có cảm giác thành tựu, không phải sao?

Cậu cũng chậm rãi bóc quả trứng luộc lá trà trong tay, nghĩ đến việc mọi người lần đầu đến tiệm ăn nhỏ của cậu làm khách, chỉ được cho mỗi người một quả trứng luộc lá trà, liệu có phải là quá sơ sài không?

Hay là dứt khoát lấy cua và tôm nướng ra luôn nhỉ.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, tiếng bàn tán dường như chậm rãi biến mất, đợi xung quanh yên tĩnh lại, đột nhiên lại có một tiếng kinh hô phá vỡ sự yên tĩnh ngắn ngủi.

“Ôi! Đây là trứng luộc lá trà thần tiên gì vậy, ngon quá đi!”