“Không sao không sao, có qua có lại mà!” Lão thôn trưởng làm đại diện phát biểu, giọng điệu có sự hoạt bát mà người già không có: “Ha ha, mọi người đều là vì tương lai mà, quan hệ tốt với Tiểu Lam nói không chừng sau này còn có thể ăn được nhiều món ngon hơn nữa!”
Thôn trưởng đã nói như vậy, Lam Diệp Chu cũng không làm bộ làm tịch nữa, hào phóng nhận tất cả quà, tạm thời để chúng vào ba lô, sau đó bắt đầu chia trứng luộc nước trà.
Mọi người làm theo lời chỉ dẫn của cậu, lần này đến không ít người đã mang theo bát hoặc chậu để đựng đồ, dưới sự sắp xếp của Lam Diệp Chu, họ xếp thành một hàng dài, tay bưng bát, háo hức chờ trứng luộc trà được bỏ vào.
Bị nhiều người dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm như vậy, Lam Diệp Chu vẫn có chút thẹn thùng, mặt đỏ bừng, nhưng tay cậu vẫn có trật tự chia trứng luộc nước trà cho mọi người.
Lúc này, nồi đất đã nguội, 18 quả trứng gà với lớp vỏ nứt vỡ nằm yên trong nước dùng màu đỏ nâu, nước đã nguội từ lâu, mùi thơm cũng nhạt bớt, nhưng khi đến gần, vẫn có thể ngửi thấy hương thơm quen thuộc phảng phất.
Mấy người xếp hàng đầu tiên, đã mở miệng hỏi Lam Diệp Chu có thể cho họ thêm một chút nước dùng được không. Nước dùng thơm ngon như vậy, một hơi cạn sạch tuyệt đối rất tuyệt!
Trên trán Lam Diệp Chu nổi một hàng hắc tuyến, suy nghĩ của mọi người mỗi lần đều ngoài dự đoán của cậu. Cậu không từ chối, múc thêm vào bát một muỗng canh nước dùng.
Thêm nữa thì không được, những người xếp hàng phía sau chú ý đến động tĩnh cũng đều muốn thử, còn mở miệng thúc giục những người phía trước nhanh lên, đừng để đến lượt họ thì nước dùng trong nồi đất không còn một giọt nào.
Kim Kỳ Kỳ đứng ở cuối hàng, trong lòng đầy uất ức, rõ ràng cô là người đến đầu tiên, cũng là người đầu tiên tặng quà cho Lam Diệp Chu, vậy mà khi xếp hàng lại bị những người khác cố ý hay vô tình “tẩy chay”, bọn họ viện cớ rằng “trước sau đều như nhau”, thậm chí còn nói ăn muộn hơn sẽ càng cảm nhận được hạnh phúc trọn vẹn hơn.
Kim Kỳ Kỳ tức giận phồng má, nhưng khi nghĩ đến việc giữa bọn họ vẫn có chút khác biệt, cô không nhịn được mà trong lòng đắc ý hừ hừ một tiếng, he he, cô sẽ nhận được ba quả trứng luộc nước trà đấy, gấp ba lần so với người khác!
Tuy nhiên, niềm vui này không kéo dài được bao lâu. Kim Kỳ Kỳ chợt nhớ lại chuyện ngốc nghếch mà mình đã làm trước đó, khi Lam Diệp Chu chủ động đề nghị đổi 5 quả trứng luộc nước trà với cô, cô lại hùng hồn tiến hành mặc cả, cuối cùng chỉ đổi được 3 quả trứng luộc nước trà, còn Lam Diệp Chu lại mang đi những gia vị cần thiết.
A a a, mình thật là một kẻ ngốc mà, hức hức!
Cuối hàng, sắc mặt Kim Kỳ Kỳ liên tục thay đổi, lúc đỏ lúc xưa, đến nỗi khi xếp hàng đến lượt mình, cô suýt nữa đã không chú ý.
Cho đến---
Trong bát của cô rơi xuống 1,2,3,4 tổng cộng 4 quả trứng luộc nước nhà.
Trọng lượng nặng trĩu trong tay khiến Kim Kỳ Kỳ biết tất cả mọi thứ trước mắt không phải là ảo giác, cô “soạt” một tiếng ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn về phía Lam Diệp Chu.
“Tiểu Lam, không phải là 3 quả… sao?”
Người nhận trứng luộc nước trà còn chưa đi, thậm chí còn chưa ăn, bọn họ rất có tính nghi thức muốn đợi người cuối cùng nhận xong rồi cùng ăn với mọi người.
Kết quả Kim Kỳ Kỳ xếp hàng cuối cùng được Lam Diệp Chu cho 4 quả trứng luộc lá trà, trong nháy mắt gợi lên sự tò mò của mọi người.
“4 quả! Nhiều quá! Tôi cũng muốn!”
“Tiểu Lam, tại sao Kim Kỳ Kỳ có 4 quả, chúng tôi chỉ có 1 quả vậy? Cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ đơn thuần là tò mò thôi.”
“Ừm? Kim Kỳ Kỳ cậu vừa nói 3 quả”, hai người có phải có chuyện gì quan trọng chưa nói với chúng tôi không?”
“Oa, Kỳ Kỳ cậu lại có bốn quả trứng luộc lá trà, hạnh phúc quá đi!”
Từng đôi mắt tràn ngập sự hiếu kỳ, giống như những ngôi sao sáng nhất trên bầu trời, khiến Lam Diệp Chu không chịu nổi vội vàng giải thích giao dịch của cậu và Kim Kỳ Kỳ.
Nghe nói hôm nay họ có thể ăn trứng luộc lá trà ngon như vậy, là còn có một phần công lao của Kim Kỳ Kỳ, rất nhanh ánh mắt của mọi người đã khôi phục lại hòa bình, hướng ánh mắt đầy tán thưởng và ngưỡng mộ về phía Kim Kỳ Kỳ.
Chỉ có Kim Kỳ Kỳ còn có chút khó hiểu, giao dịch của họ chỉ nói là 3 quả trứng luộc lá trà thôi, vậy mà trong bát của cô lại còn thừa ra một quả nữa?