Lam Diệp Chu từ chối lời đề nghị bán trứng luộc nước trà, còn chưa đợi mọi người xung quanh thốt lên tiếc nuối thì đã thông báo với mọi người lát nữa nhớ đến ăn trứng luộc nước trà, mỗi người trong thôn đều có một quả.
“Tôi đã nói trước rồi mà, trứng gà rừng cũng là mọi người cùng nhau tìm thấy, đúng không?” Lam Diệp Chu nghiêng đầu, nở nụ cười ngoan ngoãn, trông rất vô hại.
Những người trong thôn bị mùi thơm hấp dẫn, do dự một lúc rồi cuối cùng cũng quyết định dày mặt nhận quà từ Lam diệp Chu, nhưng học cũng ngại việc tay không nhận quà, vị vậy tất cả nhanh chóng chạy về nhà, tìm xem có gì có thể mang ra đổi lấy trứng luộc nước trà trong tay cậu.
Lúc này, bọn họ không còn nghi ngờ gì về độ ngon của trứng luộc nước trà nữa, mùi thơm nồng nặc như vậy, nghe nói chủ yếu đến từ nước dùng được nấu từ gia vị lá trà, đừng nói là dùng để luộc trứng, ngay cả chấm đế giày, bọn họ e rằng cũng có thể ăn ngon lành!
Chẳng mấy chốc, trước của tiệm ăn nhỏ, đám đông đã tản đi sạch sẽ, chỉ còn lại tiếng gió vi vυ"t truyền đến từ xa.
“Tiểu Lam, đợi chúng tôi một chút nha, chúng tôi lập tức quay lại!”
Đồng thời, những thôn dân đã chạy xa cũng không quên thông báo cho những người không có mặt ở đó vào trong group chat, những người này hoặc ở quá xa nên chưa ngửi thấy mùi, hoặc đang ở bên ngoài, hoàn toàn không hay biết chuyện gì đã xảy ra trong thôn.
Tóm lại, lát nữa đến nhận trứng luộc nước trà, chỉ nhiều người hơn chứ không ít đi.
May mà số lượng trứng luộc nước trà vừa đủ, chia 11 quả, trả nợ 3 quả, bản thân cậu còn lại 4 quả.
Lam Diệp Chu không ở ngoài cửa lâu, mũi của cậu rất thính, từ mùi thơm nồng nặc lại ngửi thấy một mùi thơm ngọt ngào hơn, là cua và tôm cậu ném vào nồi nướng khô đã chín.
Đã rang gần xong rồi, vậy thì phải nhanh chóng tắt lửa, nếu không lát nữa sẽ bốc ra mùi khét.
Lam Diệp Chu bước chân vội vã, ba phút sau, thu hoạch được một mâm đầy của và tôm sông.
Mỗi con đều mập mạp căng tròn, lớp vỏ ngoài đỏ tươi nhìn đặc biệt hấp dẫn người, ngón tay Lam Diệp Chu linh hoạt lật một cái mai cua, bên trong là đầy gạch cua, khiến người ta không khỏi thèm thuồng, hận không thể ngồi xuống ăn ngay.
Lý trí của Lam Diệp Chu vẫn còn, lát nữa sẽ còn có người đến nhà cậu nhận trứng luộc nước trà, đợi xử lý xong những việc liên quan, cậu lại ngồi xuống thưởng thức bữa tối của mình cũng không muộn.
Người trong thôn gần như đến cùng một lúc, nhưng cuối cùng, Kim Kỳ Kỳ người ở gần nhà Lam Diệp Chu nhất vẫn đến nhanh hơn mọi người một bước.
Cô cầm một tấm ván gỗ trong tay, ước chừng là một loại vật liệu tốt, Lam Diệp Chu cảm thấy hình như mình đã nhìn thấy loại ván gỗ này ở đâu đó, hồi tưởng vài giây, nhớ ra bảng hiệu cửa hàng của Kim Kỳ Kỳ hình như cũng dùng loại ván gỗ này.
Lời của Kim Kỳ Kỳ cũng chứng thực suy đoán của Lam Diệp Chu: “Tiểu Lam, Tiểu Lam, tôi thấy bên ngoài tiệm cơm của cậu vẫn chưa có bảng hiệu, nên tôi đã mang cho cậu một tấm, đây là tôi đặc biệt đi tìm vật liệu tốt bên ngoài, dùng một trăm năm cũng không hỏng, tặng cậu đấy!”
Những người khác nghe vậy, sao có thể để yên được, chuyện lấy lòng Lam Diệp Chu sao có thể thiếu bọn họ được, vội vàng đưa ra “quà gặp mặt” của mình.
Trong chốc lát, trên người, trong lòng, dưới chân Lam Diệp Chu đã chất đầy đồ, có vải vóc của thợ may Vương Tiểu Hoa tặng, dao găm phòng thân của thợ rèn Lưu Đại Ngưu tặng, gói hạt giống 100 loại ngẫu nhiên của Miêu Lão bá ở cửa hàng nông sản tặng, bốn bộ bút mực giấy nghiên của Tiền Văn Bác ở hiệu sách tặng… Ngay cả Lưu Thiết Đản, đứa trẻ duy nhất trong thôn, cũng dâng một con gà con trước mặt Lam Diệp Chu.
“Anh Lam, tặng anh con gà con này, em nhặt nó ở bên cạnh rừng nhỏ, cho anh chơi đấy, em còn có thể đi nhặt thêm nữa!”
Lam Diệp Chu và gà con trừng mắt nhìn nhau, đồng thời rất muốn nói với Lưu Thiết Đản, cảm ơn em đã đưa gà con đến tay anh, việc này khác nào đưa cừu vào miệng cọp chứ?
Ừm, nguyên liệu nấu ăn tương lai +1.
“Mọi người không cần khách sáo như vậy, chỉ là một quả trứng luộc nước trà mà thôi…” Tự dưng nhận được nhiều quà như vậy, Lam Diệp Chu có chút luống cuống, đã bao lâu rồi cậu không gặp được người nhiệt tình như vậy chứ?
Cho dù những người trước mắt này dường như không phải là người thật sự, nhưng sự ấm áp mà họ mang đến cũng không hề ít hơn so với con người.