Nguyên liệu nấu ăn cao cấp thường dùng cách nấu ăn đơn giản nhất.
Những con cua và tôm này vừa béo vừa to, ước chừng cái nồi này cũng đủ cho cậu ăn mấy bữa, may mà ba lô có chức năng bảo quản, nếu không cậu đã không nỡ bỏ chúng vào nấu hết trong một lần.
Cách chế biến nướng khô là phương pháp đơn giản nhất, Lam Diệp Chu chỉ mất một chút thời gian là đã xong, rồi lại quay về bên nồi đất đang nấu trứng luộc nước trà.
Lúc này, nước trong nồi đất kêu “ục ục” bao quanh từng quả trứng gà, nhuộm vỏ ngoài của chúng thành màu nâu.
Lam Diệp Chu đoán chừng trứng gà rừng đã chín, tìm một cái muỗng cán dài bằng sắt, gắp ra một quả trứng, gõ vài cái, lại gắp ra một quả trứng, lại gõ vài cái.
Quá trình này tốn nhiều thời gian hơn trước, chủ yếu là không được bỏ sót bất kỳ quả trứng nào, nếu không hương vị sẽ không ngấm hết vào được.
Lam Diệp Chu nghiêm túc hoàn thành bước này, lại dùng muỗng đảo trứng lên xuống, đổi vị trí, mới lấy muối và đường phèn bỏ vào.
Muối cho không ít, đường phèn chỉ dùng vài viên.
“Hừm, như vậy là gần xong rồi.”
Lam Diệp Chu vừa lẩm bẩm vừa khuấy đều hai thứ mới cho vào, sau đó đậy nắp nồi đất, chỉ đợi vài phút sau là tắt lửa. Bất kể làm món ăn gì, Lam Diệp Chu đều rất tập trung, đợi khi thoát khỏi trạng thái này, Lam Diệp Chu đột nhiên chú ý đến bên ngoài hình như có động tĩnh gì đó.
Động tĩnh còn không nhỏ nữa.
“Này này này, mọi người đừng chen lấn, tôi còn chưa ngửi ra rốt cuộc là mùi gì đây!”
“Ôi mẹ ơi, thơm quá đi, Tiểu Lam rốt cuộc đang làm gì bên trong vậy?”
“Trước khi cậu ấy tách khỏi chúng ta có nói là sẽ làm “trứng luộc nước trà” đấy, trời ạ, đây không phải là mùi thơm của trứng luộc nước trà đấy chứ?”
“Chỉ ngửi mùi này thôi, tôi đã có thể ăn hết ba bình dịch dinh dưỡng rồi, nếu thật sự ăn được, thì tôi bay lên trời luôn!”
“Mọi người, mọi người đừng chen vào nữa, kiến trúc cấp 1 không chịu được, đừng để hỏng tiệm cơm của Tiểu Lam…”
Trời ạ, mùi thơm của trứng luộc nước trà, rốt cuộc đã bay xa đến mức nào rồi, sao còn thu hút cả người trong thôn đến nữa.
Rõ ràng là cậu đang ở vùng ven của thôn mà.
Lam Diệp Chu vội vàng chạy ra, mở cửa lớn của tiệm cơm. Trước khi thực hiện hành động mở cửa, còn đặc biệt hô một tiếng, bảo người bên ngoài chú ý, đừng để lúc mở cửa thì vô tình ngã vào.
Cửa được mở ra, mùi thơm nồng nặc hơn từ bên trong tràn ra, những người vây quanh tiệm cơm chỉ cảm thấy linh hồn điện tử của mình đã được ánh sáng thánh tẩy, cả người đều thẳng hoa.
Thơm quá thơm quá thơm quá, sự thèm ăn đã ngủ say bỗng nhiên sống lại.
“Tiểu Lam à, cậu đang làm trứng luộc nước trà sao, luộc xong chưa, cậu có bán trứng luộc nước trà không?” Trong đống người không biết là ai, sốt ruột hỏi vấn đề mà tất cả mọi người đều quan tâm.