Lam Diệp Chu cất trứng gà rừng và cây trà thu vào trong ba lô, chào tạm biệt những người khác, nói rằng đợi nấu xong trứng luộc nước trà sẽ đem đến chia sẻ cùng với mọi người.
Về việc sẽ làm gì, Lam Diệp Chu cũng không giải thích chi tiết, chờ đồ tới trong tay mọi người trong thôn tự nhiên sẽ biết.
“Cái này phải ăn như thế nào, nghiền ra trộn chung với nhau sao?”
“Đừng như vậy, lúc tôi mới nhặt trứng xong không cẩn thận làm bể một cái, làm cho tay dính nhớp nháp, lau sạch rồi vẫn còn đọng lại mùi tanh, cái thứ đồ kêu “trứng luộc nước trà”, chắc chắn sẽ ăn không ngon đâu!”
“Nhưng mà, dù sao cũng mới lạ hơn so với khối năng lượng, chỉ cần ăn không trúng độc thì tôi dám ăn.”
“Giỏi thật đấy, cái gì cậu cũng nhét vào miệng được… Đúng rồi, sao miệng cậu sưng lên thế?”
“Vừa rồi tôi không nhịn được ăn trái cây màu đỏ đỏ nhọn nhọn có tên là “ớt” ấy, shh-miệng tôi đau quá!”
Nghe thấy tiếng mọi người nhỏ dần về phía sau, Lam Diệp Chu dở khóc dở cười, cuối cùng cũng tin rằng mọi người thiếu kiến thức về đồ ăn đến mức nào.
Lam Diệp Chu lại đến tiệm tạp hóa một chuyến, bày tỏ ý định của mình với Kim Kỳ Kỳ.
Vừa nghe cậu đến mua chịu gia vị, Kim Kỳ Kỳ liền hứng thú hỏi cậu mua gia vị làm gì.
Là một bà chủ tạp hóa đạt chuẩn, Kim Kỳ KỲ hôm qua đã thức đêm xem hết tất cả hàng hóa trong tiệm, nhưng vẫn có rất nhiều thứ cô vẫn không biết cách dùng cụ thể như thế nào.
Ví dụ như dầu, muối, tương, giấm và các loại gia vị, cô biết chúng dùng để nấu ăn, nhưng dùng thế nào, mỗi lần dùng bao nhiêu thì không rõ.
Những thứ này cô đều lén nếm thử, tất cả đều khó nói nên lời, không phải mặn chết đi được thì cũng chua đến phát khóc, còn những loại gia vị kia, thật sự không phải là những lát gỗ khô sao?
Cũng vì vậy, Kim Kỳ Kỳ không có kỳ vọng gì với món ăn được làm từ những thứ này. Nghe Lam Diệp Chu nói muốn dùng để nấu ăn, hứng thú vừa mới dâng lên một phút đã tan biến như thủy triều.
Nửa ngày trôi qua, chỉ có một mình Lam Diệp Chu đến tạp hóa mua những loại gia vị này, tình hình tự làm đồ ăn thế nào cô vẫn chưa rõ ràng sao?
Kim Kỳ Kỳ đồng ý với đề nghị của Lam Diệp Chu bằng một cách khác.
“Chỗ tôi không bán chịu, hay là như vậy đi, tôi cho cậu một phần gia vị với số lượng cậu cần, cậu dùng thứ khác đổi với tôi, có được không?”
Là chủ tiệm tạp hóa, mỗi tháng cô đều có một cơ hội lấy mẫu miễn phí, tính ra đồ trong tiệm đối với cô mà nói là miễn phí.
Nghe vậy, Lam Diệp Chu lật tìm trong ba lô, phát hiện bên trong gần như toàn là hàng đại trà có thể thu thập được bên ngoài, nói cách khác là không đáng tiền, nếu dùng để đổi gia vị, cậu cảm thấy như đang chiếm tiện nghi của người ta.
“Tôi có thể dùng trứng luộc nước trà đã làm xong để đổi với cô có được không?” Lam Diệp Chu cảm thấy, đây có lẽ là thứ tốt nhất mà cậu có thể lấy ra được.
Bọn họ đã phát hiện ra hai ổ trứng gà rừng, số lượng không ít, trong ba lô có tổng cộng 18 quả, mà ngoài cậu ra, Thôn Đào Hoa còn có 11 người. Ban đầu Lam Diệp Chu định để lại 7 quả ăn từ từ, còn lại mỗi người trong Thôn Tân Thủ người 1 quả.
Nhưng bây giờ Kim Kỳ Kỳ đề xuất đổi đồ, cậu liền muốn lấy ra vài quả trứng luộc nước trà để trao đổi.
Được nhiên, là với điều kiện Kim Kỳ Kỳ đồng ý.
Cũng không biết 5 quả có đủ không.
Mặc dù trứng gà và lá trà đều là vật thu thập ở bên ngoài, nhưng chỗ thực sự tốn tiền là gia vị mà cậu vẫn chưa lấy được, dù chi phí nguyên liệu không cao. Tuy nhiên, nếu tính cả chi phí nhân công, trong đầu Lam Diệp Chu hiện lên một con số, đây là giá cậu đã định ra cho trứng luộc nước trà, và giá gia vị mà cậu cần bây giờ gần như tương đương.
Kim Kỳ Kỳ không quá quan trọng, trong đầu cô vẫn không thể hình dung ra được hương vị của một món ăn ngon nên có, thêm vào đó là bóng ma từ việc ăn gia vị trước đó, cô không những đồng ý với việc Lam Diệp Chu dùng trứng luộc nước trà để trao đổi, mà còn chủ động hạ giá, nói rằng cô chỉ cần 3 quả trứng luộc nước trà là được.
Quyết định này sẽ khiến cho cô của sau này hối hận không thôi.
Sau khi Lam Diệp Chu xác định lại ba lần với Kim Kỳ Kỳ rằng cô thật sự chỉ cần 3 quả trứng luộc trà, liền đồng ý, cậu nhận lấy gia vị cần thiết từ tay cô, vội vàng trở về chỗ ở của mình.
Cậu không lập tức vào trong nhà mà dừng bước ở trong sân, nhìn trái nhìn phải, tìm một vị trí thích hợp trồng cây trà đã đào về trước tiên.