- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Quán Ăn Nhỏ Thực Tế Ảo
- Chương 22
Quán Ăn Nhỏ Thực Tế Ảo
Chương 22
Nhìn hình dáng, đó hẳn là một con thỏ trắng.
Nhìn kích thước, Lam Diệp Chu nguyện gọi nó là “Thỏ lớn”.
Con thỏ đó, mẹ nó to vãi!
Nếu kích thước của cây là bình thường, vậy thì con nhỏ đứng lên sẽ cao bằng đùi cậu!
Lam Diệp Chu kinh ngạc đến mức không ăn nổi táo nữa, đứng dậy khỏi tảng đá, trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm vào vị trí con thỏ xuất hiện, chỉ tiếc rằng ở đó không còn động tĩnh gì nữa, dường như sự xuất hiện của thỏ chỉ là ảo giác của cậu.
Rừng cây dường như không còn an toàn nữa.
Dưới cảm giác nguy cơ mãnh liệt, Lam Diệp Chu lập tức gác lại ý định ăn táo xong sẽ vào rừng, cậu quyết định quay về thôn trước, hỏi thăm mọi người xem họ hiểu biết về động vật trong rừng đến đâu.
Cũng thật trùng hợp, Lam Diệp Chu vừa bước vào cổng thôn, đã thấy một nhóm thanh niên trai tráng cùng nhau đi ra, hai bên gặp nhau ngay cổng thôn.
“Này? Tiểu Lam, cậu ở bên ngoài à, trong nhóm gọi cậu mà không thấy cậu trả lời gì.” Người dẫn đầu là Lưu Đại Ngưu, giá trị vũ lực của anh ta là cao nhất trong thôn.
Nghe vậy, Lam Diệp Chu nhìn vào nhóm chat, hóa ra trong lúc cậu bận bắt cá, người trong thôn đã trò chuyện đến 999+ tin nhắn, trong đó còn nhắc đến tên của cậu, không ngừng kéo lên tìm đến bản ghi trò chuyện lúc đó, phát hiện là mời cậu cùng đi vào rừng xem.
Đây quả là vừa buồn ngủ đã có gối kê, Lam Diệp Chu vội vàng giải thích lý do mình không trả lời tin nhắn kịp thời, lại biểu thị cậu vừa hay cũng muốn đi xem bên đó, trực tiếp gia nhập đội ngũ.
Kết quả…
“Ha ha, trong rừng có thỏ chúng tôi sớm đã biết rồi, đó là Tật Phong Thỏ cấp 1, đặc điểm là nhanh nhẹn, không dễ bắt được, nhưng nếu bắt được đánh hai quyền là chết, vẫn rất dễ đánh, cậu cứ yên tâm đi.”
Người nói là một thanh niên tên Triệu Lam, anh ta chọn thân phận là phu xe đồng thời kinh doanh trạm xe ngựa, kiếm tiền từ nghề cưỡi ngựa.
“À, Tật Phong Thỏ tôi đã gặp vào buổi tối hôm qua, lúc đó tôi đi ở ven rừng, cũng không cố ý trêu chọc nó, nhưng có lẽ nó nhát gan, sợ đến mức hoảng loạn, xông ra đυ.ng vào người tôi một cái, trừ tôi 10 điểm máu đấy, nếu không phải trong tay có thuốc trị thương, vết bềm tím trên eo e là còn chưa tan đâu.” Ông chủ nhà trọ tên Tôn Tưởng cũng theo đó mà oán giận một câu.
“Ơ, mọi người gặp con quái đầu tiên đều là Tật Phong Thỏ sao? Hôm qua tôi đi vào trong rừng một chút, gặp mấy con Gù Gù Kê, đủ màu sắc đẹp mắt, tiếc là tôi đang vội nên không đi bắt chúng, cũng sợ trong thời gian ngắn không đánh chết sẽ bị chúng quần ẩu, ha ha!” Tiền Văn Bác là ông chủ hiệu sách trong thôn, đầy vẻ thư sinh, thân hình so với mấy người khác có chút gầy yếu, không chọn 1vsN cũng có thể hiểu được.
Lâm Diệp Chu: ?
Cậu có thể tổng kết ra mấy điểm trọng điểm từ cuộc thảo luận của mọi người.
Đầu tiên, con thỏ lớn kia là một con quái vật nhỏ, gọi là “Tật Phong Thỏ”, thứ hai hành động của nó thì nhanh nhẹn, nhưng lượng máu không cao, đánh mấy cái là chết. Cuối cùng, số lượng thỏ trong rừng không ít, ngoài Tật Phong Thỏ ra, còn có Gù Gù Kê và những quái nhỏ khác.
Tiếp theo, Lam Diệp Chu lại nhớ tới, những người này đã nhận được thẻ thân phận, vừa bắt đầu đã là cấp 10, nếu không chủ động trêu chọc, quái vật cũng sẽ không chủ động tấn công họ. Đương nhiên, trường hợp ngoài ý muốn hoặc vô tình đυ.ng phải thì không tính.
Tóm lại, cậu dường như lại một lần nữa làm quá lên rồi.
Cả người Lam Diệp Chu đều tê dại, cậu nhận ra rằng những thứ mà mình cho là nguy hiểm hoặc cần chú ý, trong mắt những “dân bản địa” của thế giới này lại chẳng phải chuyện gì to tát.
Ôi, xem ra sau này phải bình tĩnh hơn mới được.
Xua tan được nỗi lo trong rừng có thành phần nguy hiểm, Lam Diệp Chu cùng mọi người vừa nói vừa cười đi vào bên trong rừng.
Cây cối trong rừng càng thêm rậm rạp, những cây cổ thụ to lớn che khuất phần lớn ánh nắng, khiến bên trong có chút âm u.
Giọng nói của mọi người đều nhỏ đi một chút, đi đường cẩn thận hơn, sợ giẫm phải những thứ không tên dưới chân, hoặc vì mặt đất trơn trượt mà ngã xuống đất.
Kiến thức về nguyên liệu nấu ăn mà Lam Diệp Chu tích lũy từ nhỏ đã phát huy tác dụng to lớn vào lúc này, không biết từ lúc nào cậu đã trở thành người dẫn đầu, hái hết tất cả các loại thực vật có thể ăn được trên đường đi, chia cho mỗi người đều một ít, còn tìm được hai ổ trứng và một cây trà.
Vì trứng không phải là thực vật, nhìn không biết nên làm gì nên mọi người không mấy hứng thú, vì vậy đều nhường cho Lam Diệp Chu. Về phần cây trà, mặc dù là thực vật, nhưng theo lời Lam Diệp Chu nói thì không thể ăn trực tiếp, thêm vào đó số lượng ít họ cũng dứt khoát cho cậu luôn, coi như cảm ơn cậu đã dẫn họ nhặt được nhiều đồ ăn ngon như vật.
Lam Diệp Chu do dự một hồi, cũng đồng ý.
Cậu nghĩ trứng và lá trà cho dù chia cho người trong thôn, họ cũng không biết xử lý thế nào, hay là cứ làm thành trứng luộc nước trà, đến lúc đó chia sẻ cho cả thôn cũng được.
Bây giờ có trứng, lá trà cũng có rồi, chỉ thiếu gia vị thôi, Lam Diệp Chu dự định lại đến tiệm tạp hóa một chuyến, xem có thể mua chịu gia vị từ Kim Kỳ Kỳ hay không.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Quán Ăn Nhỏ Thực Tế Ảo
- Chương 22