- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Quán Ăn Nhỏ Thực Tế Ảo
- Chương 21
Quán Ăn Nhỏ Thực Tế Ảo
Chương 21
Đến lúc đó, số lượng người chơi và NPC xếp hàng cộng lại có thể vòng quanh Thôn Đào Hoa cả trăm vòng. Bất kể ai muốn ăn ngon, đều phải ngoan ngoãn xếp hàng. Chỉ cần chậm một chút, e là còn không kịp giành chỗ.
Còn những người bản địa của Thôn Đào Hoa, vừa ngoan ngoãn đứng trong hàng, vừa thầm khóc ròng trong lòng, họ hối hận vì lúc đầu, khi người còn ít, lại không kiềm chế được khoe khoang rằng mình có thể tìm Lam Diệp Chu đi cửa sau để đặt món trước chứ.
Nếu chuyện không bị lộ ra, họ nhất định sẽ hạnh phúc như một đứa trẻ 150 ký.
Nói tóm lại, Quán Nhỏ Diệp Tử đã trở thành nơi mà tất cả người chơi và NPC đều nhớ mong.
Khi những người khác trong thôn bắt đầu hái rau trong sân hoặc chạy đến cửa hàng nông sản mua hạt giống để thêm một đợt mới, Lam Diệp Chu đã rời khỏi cổng thôn, cậu men theo hướng phát ra tiếng nước, đi thẳng đến bờ sông bên ngoài thôn.
Con sông bên ngoài thôn rộng khoảng ba mét, mặt sông bằng phẳng, Lam Diệp Chu đến gần quan sát một hồi, phát hiện ra sông không sâu, chỉ ngập khoảng ngang bắp chân.
Nước trong veo đến mức có thể nhìn thấy tận đáy, ánh mặt trời phản chiếu lấp lánh trên mặt nước, mang đến cảm giác ấm áp dễ chịu. Điều khiến Lam Diệp Chu kinh ngạc hơn cả là sản vật trong sông vô cùng phong phú, chỉ tính riêng các loại cá, cây mới liếc qua đã thấy không dưới mười loại khác nhau.
Hơn nữa mỗi con cá đều tròn trịa, thậm chí còn hơi nặng, nhìn chúng chậm chạp bơi trong nước, Lam Diệp Chu nghi ngờ chỉ cần tùy tiện đưa tay ra là có thể bắt được chúng.
Ngoài cá ra, trong nước còn có không ít loài nhuyễn thể, cua và tôm, thậm chí còn có mấy con ếch bụng ngửa lên trời, thong thả bơi qua trước mắt Lam Diệp Chu.
Lam Diệp Chu: “…”
Thật không coi cậu là người ngoài mà.
Vì vậy, Lam Diệp Chu không khách sáo nữa, cũng mặc kệ các loài cá có nhu cầu về chất lượng nước khác nhau tại sao lại xuất hiện trong cùng một con sông, cởi giày tất lên, xắn ống quần, xuống sông bắt cá.
Đương nhiên, cậu chọn khu vực không có cua và các loài nhuyễn thể có vỏ nhọn, cho dù những sinh vật đó có vẻ vô hại đến đâu, không có cảnh giác đến đâu, nếu lỡ như bọn chúng bị chọc giận, người bị thương cũng chỉ có mình cậu.
Mất khoảng một tiếng đồng hồ, ba lô của Lam Diệp Chu có thêm hai mươi ô chứa đầy hải sản. Trong đó có 24 con cá thuộc các loài khác nhau, 56 con nghêu sò, 7 con cua, 36 con tôm và 4 con ếch đồng béo mập.
Đợi đến khi Lam Diệp Chu ra khỏi sông, rửa sạch bùn đất trên chân, nước sông lại nhanh chóng trở nên trong veo.
Khác với trước đây, sau khi cậu làm vậy, những sinh vật dưới nước vốn vô tư vô lo dường như đã nhận ra bên ngoài có một “kẻ xấu” chuyên bắt chúng, chúng trở nên cảnh giác hơn, chỉ cần phát hiện có người đến gần liền lập tức bơi đi chỗ khác, hoặc trốn vào các kẽ đá và rặng rong rêu, cố gắng ẩn nấp để không bị phát hiện hay bị bắt.
Lam Diệp Chu tiếc nuối thở dài một tiếng, xem ra lần sau muốn bắt cá sẽ không dễ dàng như vậy nữa.
Nhưng cũng không sao, cho dù là làm giỏ, đan lưới đánh cá hay nhào mồi câu, cậu đều có chút kinh nghiệm.
Chỉ là tốn thêm chút công sức mà thôi.
Trong vòng buổi sáng, Lam Diệp Chu gặp ba nhóm người, lại thu hoạch được rất nhiều ở bờ sông bên ngoài thôn, bụng cuối cùng cũng có chút đói, cậu lấy ra một quả táo chậm rãi gặm, tiện thể ngồi lên một tảng đá lớn nhô ra.
Kế hoạch buổi sáng đã hoàn thành, buổi chiều cậu còn phải đi vào rừng xem sao.
Ngồi trên tảng đá nhìn về phía rừng, Lam Diệp Chu chợt có cảm giác mình hoa mắt, trong khoảnh khắc, giữa những thân cây to lớn, một bóng dáng trắng như tuyết lướt qua nhanh như cơn gió, đôi tai dài trên đầu nó khẽ vẽ nên một đường cong mềm mại trong không trung.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Không
- Quán Ăn Nhỏ Thực Tế Ảo
- Chương 21