Lam Kỳ Kỳ đứng tại chỗ lẩm bẩm, cố gắng ghi nhớ tin tức liên quan tới đất trồng rau cùng cây trồng mà Lam Diệp Chu chia sẻ cho cô vào trong đầu, một lúc lâu sau mới nhận ra, làm sao Lam Diệp Chu lại biết nhiều hơn bọn họ như vậy?
Chẳng lẽ lúc đầu não tạo ra bọn họ, đã ưu ái Lam Diệp Chu hơn.
Hu hu, thật quá ngưỡng mộ mà.
Nhưng mà có Lam Diệp Chu cũng coi như là một chuyện tốt đối với thôn bọn họ.
Có một đại lão có kinh nghiệm phong phú như vậy ở đây, tiến độ khai hoang của thôn bọn họ nhất định có thể đánh bại thôn Tân Thủ của Yêu tộc, Ma tộc và Hải tộc!
Kim Kỳ Kỳ kéo tay Lam Diệp Chu, hỏi cậu có thể đăng thông tin về cà chua và rau trong vườn rau mà cậu đã nói cho cô biết lên nhóm chat để mọi người cùng biết được không.
Về việc này, Lam Diệp Chủ tỏ ra rất khó hiểu, những thứ này không phải là kiến thức thông thường sao?
“Đương nhiên là được rồi, chuyện này nên để cho mọi người đều biết.” Lam Diệp Chu trả lời, đè nén những nghi vấn trong lòng.
Sau khi được Lam Diệp Chu cho phép, Kim Kỳ Kỳ liền trốn sau quầy, mở nhóm chat với tâm trạng kích động, hưng phấn, phấn khởi, cô đã kể lại những gì mình vừa thu hoạch được một cách sinh động.
Thấy không còn việc gì của mình nữa, Lam Diệp Chu chào Kim Kỳ Kỳ một tiếng, từ từ rời khỏi tiệm tạp hóa.
Trước khi hoàn toàn đi ra ngoài, cậu vẫn không nhịn được hướng về khu vực chuyên bán gia vị được đặt ở góc, nhìn một cái sâu xa.
Haizz, dù ở đâu, gia vị vẫn là thứ đắt nhất, 30 tiền đồng ít ỏi trong túi cậu còn không đủ mua vài lá hương quế nữa.
Hoặc có lẽ tích góp thêm một thời gian nữa, cậu cũng có thể tích trữ được một chút gia vị trong tiệm.
Kim Kỳ Kỳ đang trò chuyện rất hăng say trong nhóm, không hề phát hiện Lam Diệp Chu đã rời đi, đợi đến khi có thắc mắc muốn tìm Lam Diệp Chu giải đáp, ngẩng đầu lên mới phát hiện người đã đi từ lâu rồi, vì vậy chỉ có thể tiếc nuối nói một tiếng trong nhóm, kết thúc cuộc trò chuyện.
Sau khi được Kim Kỳ Kỳ phổ cập kiến thức, những người khác trong Thôn Tân Thủ bắt đầu nhìn Lam Diệp Chu bằng ánh mắt khác xưa, hôm qua lúc tập hợp trò chuyện, chỉ có cậu đứng yên lặng một bên, cũng không nói nhiều, không ngờ người hiểu biết nhiều nhất cũng là cậu.
Nếu không phải Lam Diệp Chu, e là họ phải rất lâu sau mới phát hiện ra những cây màu đỏ và màu xanh lục ở góc sân đều có thể ăn được, đến lúc đó, họ đã lãng phí không biết bao nhiêu món ngon rồi!
Họ cũng không cảm thấy Lam Diệp Chu đang giả heo ăn thịt hổ, cố ý không chia sẻ với họ, tính cách của một số người là như vậy, có chút ngại ngùng, hướng nội là chuyện rất bình thường, đợi đến khi ở chung lâu hơn, mới từ từ quen thuộc.
Dù sao, họ đều có mắt để tự nhìn, mặc dù Lam Diệp Chu ít khi giao tiếp với người trong thôn, nhưng đều biểu hiện rất lễ phép.
Cuối cùng mọi người tổng kết, sau này phải giao hảo với Lam Diệp Chu nhiều hơn, học hết thêm một chút kiến thức hữu ích từ cậu.
Bước đầu tiên, chính là sau khi tiệm ăn nhỏ của cậu khai trương, thường xuyên đến đó ghé thăm.
Cho do… cho dù tiệm ăn nhỏ chỉ là một cái danh, bên trong chỉ bán khối năng lượng, dịch dinh dưỡng, dược tề thể lực, họ cũng phải cố gắng mặt không đổi sắc khen chúng như hoa!
Lúc này những thôn dân này còn chưa nhận ra, suy nghĩ của bọn họ thật ngây thơ đến nhường nào, một người am hiểu về rau và thực vật như vậy, sao có thể không biết nấu ăn chứ?
Lam Diệp Chu nấu ăn giỏi lắm, mỗi lần nấu ăn, mùi thơm đều có thể bay xa mười dặm, khiến mọi người bị thơm đến mức ngã nhào vô số lần.