Chương 19

Tấm rèm cửa là vải màu vàng đất hình chữ nhật, sờ vào thấy dày dặn, vừa cản gió vừa che ánh sáng. Lam Diệp Chu định treo một tấm ở cửa phòng bếp tiệm ăn, tấm còn lại cắt đôi làm rèm che cửa sổ phòng mình.

Tiền trong tay đã tiêu hết, trong nhà lại không có kéo nên cậu đành mặt dày định mượn Kim Kỳ Kỳ.

“Hừ, chẳng phải chỉ là một cái kéo thôi sao, tôi tặng cậu luôn, coi như quà tặng thêm vì cậu đã mua nhiều đồ như vậy!” Kim Kỳ Kỳ vừa bán xong đơn hàng đầu tiên, kinh nghiệm NPC tăng lên một chút nên tâm trạng đang rất tốt, lại tiếp tục hào phóng cho không.

Lam Diệp Chu từ chối không được, dứt khoát lấy ra vài quả cà chua trong ba lô để trao đổi.

“Hiện tại nguyên liệu ăn được trong tay tôi có hạn, đây là cà chua mọc trong sân nhà tôi, vị chua chua ngọt ngọt, tặng cô ăn thử, xin đừng từ chối.”

“Ơ, cà chua này lại ăn được sao?” Kim Kỳ Kỳ rất bất ngờ. Cô nhận lấy mấy quả cà chua, bóp nhẹ thấy cảm giác mềm mại. Sau khi được Lam Diệp Chu đảm bảo là thật sự ăn được và cậu đã ăn mấy quả rồi, cô mới cắn thử một miếng.

Hình ảnh giống như nhóc Thiết Đản lúc trước lại hiện ra, lần này là ở một người lớn, nhưng phản ứng chân thật sau khi nếm vị ngon thì không đổi. Một quả cà chua to bằng nắm tay đàn ông đã được cô gái nhỏ nhắn giải quyết xong trong vài giây. Kim Kỳ Kỳ lau miệng, chợt nhớ lại đống “cỏ dại” mình đã dọn dẹp trong sân hôm qua và sáng nay, lập tức lộ vẻ mặt đau khổ.

“Tôi chết mất thôi, tôi không biết những thứ đó ăn được nên đã vứt hết đi rồi! Thì ra chúng đều là thức ăn, đều là thức ăn cả!”

Cô hận không thể quay ngược thời gian để tát cho mình một cái vì đã dọn dẹp sân quá sạch! Thức ăn quý giá như vậy mà cô lại vứt sạch sành sanh… Không biết những loại cây khác cô nhổ đi có ngon như cà chua không? Sao cô lại vì sợ có độc mà dọn sạch hết chứ?

Lam Diệp Chu không biết an ủi thế nào, nghĩ một lát rồi nói: “Tôi có quan sát rồi, các loại rau củ thông thường chỉ cần không đào rễ thì vài phút sau sẽ mọc lại thôi.”

Nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Kim Kỳ Kỳ, Lam Diệp Chu đoán đối phương chắc là đã nhổ cỏ tận gốc luôn rồi, nên cậu gợi ý: “Có lẽ Miêu Lão bá ở cửa hàng nông sản có bán hạt giống rau đấy?”

Lúc nhận 30 tiền đồng, cô còn không quên nhét thêm một chiếc khăn mặt vào làm “quà tặng”. Cô chỉ vào đống vật tư chất đầy quầy, nháy mắt với Lam Diệp Chu bằng vẻ mặt “cậu đúng là người biết hưởng thụ cuộc sống”.

Lam Diệp Chu có chút ngại ngùng và khó hiểu, chẳng lẽ người khác không cần những thứ này sao? Nhưng thôi kệ đi, cậu cứ sống theo thói quen của mình, người khác thế nào cậu cũng chẳng quản được.

--