Lam Diệp Chu mặt đỏ bừng bước ra khỏi phòng, trên người đã thay một bộ quần áo sạch sẽ, trông càng thêm thanh tú và ngoan ngoãn.
[Quần áo vải thô tân thủ]: Cấp 1 có thể mặc, phòng ngự +2. (Quái nhỏ dùng vài móng vuốt có thể xé nét, để không bị tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, mau chóng đánh quái lên cấp đổi trang bị tốt hơn đi!)
Bộ quần áo mà Lam Diệp Chu đang mặc chính là tác phẩm đắc ý của Vương Tiểu Hoa, còn được cộng thêm 1 điểm phòng ngự, có thể sẽ bền hơn một chút.
Màu sắc của y phục vải thô được quyết định bởi loại vải làm ra nó, ví dụ như bộ này, là vải màu xanh lam pha chút xám, không rõ Vương tiểu Hoa đã dùng chất liệu gì để dệt, nhưng trong mắt Lam Diệp Chu, đây là một màu khá đẹp.
Cậu vừa bước ra ngoài, còn chưa kịp thích ứng với bộ đồ mới, đã lập tức bị cả nhà Lưu Đại Ngưu vây quanh khen ngợi, đặc biệt là trong đó còn có một nhóc tinh nghịch không ngừng tung hô, khen đến mức cậu không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng, vội vàng biểu thị mình có việc, đi trước.
Trước khi đi, Lam Diệp Chu còn hỏi hai người, giữa thôn dẫn có thể học kỹ năng lẫn nhau, nhưng mỗi lần học kỹ năng đều phải nộp 1 vàng làm học phí cho đối phương, sau khi học được thì có thể sử dụng trong cuộc sống hàng ngày.
Không muốn học cũng được, còn có thể tự mình lĩnh ngộ, chỉ là mọi thứ phải tự mình mò mẫm, tiến độ học tập sẽ rất chậm.
Lam Diệp Chu vốn định tiết kiệm tiền bằng cách học một kỹ năng may vá, để sau này có thể tự mình thu thập nguyên liệu làm quần áo, kết quả là chỉ riêng học phí 1 vàng thôi mà cậu hiện giờ còn lâu mới đủ để trả.
Vậy cậu vẫn nên tích góp tiền trước, hoặc nếu có thời gian thì tự mình tìm tòi học hỏi vậy.
Điểm đến tiếp theo, Lam Diệp Chu đi tìm lão thôn trưởng, trả lại khối năng lượng và thuốc trị thương sơ cấp gấp đôi mà đối phương đã cho cậu hôm qua,
Nhìn lão thôn trưởng ôm khối năng lượng với vẻ mặt như sắp chết đến nơi, Lam Diệp Chu rụt cổ lại, vội vàng chuồn đi ngay,
Mọi người trong thôn dường như không thích khối năng lượng có thể làm no bụng lắm, nhưng Lam Diệp Chu ăn thử thì thấy cũng tạm, dù hơi nhạt nhưng cũng không đến nỗi khó ăn.
Sau đó, Lam Diệp Chu lại bước nhanh về phía tiệm tạp hóa mà Kim Kỳ Kỳ mở.
Kim Kỳ Kỳ nhanh hơn cậu, đã treo biển hiệu lên rồi, gọi là “Tiệm Tiệm tạp hóa kinh ngạc”, cũng là một thiên tài nhỏ trong việc đặt tên.
Lam Diệp Chu trong tạp hóa cũng nhận được sự chào đón nồng nhiệt, Kim Kỳ Kỳ dẫn cậu vào, đối diện với những hàng hóa đã được bày ra bên trong vung tay lên, để Lam Diệp Chu tùy ý xem tùy ý lựa chọn, đến khi tính tiền cô sẽ giảm giá cho cậu sáu phần.
“He he~ Đây là phúc lợi dành cho khách hàng đầu tiên mở hàng cho tiệm mới đó!” Kim Kỳ Kỳ đưa ra một lý do nghe rất chính đáng.
Ra ngoài lâu như vậy, lại tiếp xúc với vài người trong thôn, Lam Diệp Chu đã dần quen với thái độ nhiệt tình của mọi người. Cậu không nghi ngờ gì mà đi về phía kệ hàng gần nhất, nghiêm túc lựa chọn.
“Tiệm tạp hóa kinh ngạc” bán chủ yếu là đồ dùng hàng ngày: nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, kim chỉ… chỉ cần là thứ cần thiết cho đời sống thì đều có thể mua ở đây, giá cả cũng không đắt vì bán theo số lượng lớn.
Lam Diệp Chu chọn một hồi lâu, tiêu hết toàn bộ 30 tiền đồng trong tay để mua nước tương, giấm, đường trắng, muối, rượu nấu ăn mỗi thứ một phần; thêm một cục xà bông, một xấp giấy vệ sinh, một cái lược, một chiếc gương và hai tấm rèm cửa.