Chương 17

Lam Diệp Chu bật cười. Xem ra thằng nhóc này rất được lòng mọi người trong thôn.

Cậu nói ra suy nghĩ của mình, khiến Thiết Đản tự hào ưỡn ngực.

“Aiya, năng lực này của em gọi là “chứng bệnh xã giao trâu bò” đó nha, anh Lam, anh nói xem, hay là em đi nói với ba, bảo ba đổi tên em thành “Thiết Ngưu” thì sao?”

Cái tên Thiết Ngưu này nghe có vẻ oai phong hơn Thiết Đản một chút.

Hơn nữa, Đại Ngưu, Thiết Ngưu, vừa nghe đã biết ngay là hai cha con rồi.

Lam Diệp Chu không rõ “chứng bệnh xã giao trâu bò” là gì, cũng không thấy hai cái tên trước và sau khác nhau ở điểm nào, chỉ có thể mỉm cười nghe Thiết Đản luyên thuyên.

Đúng lúc này, Lưu Đại Ngưu xuất hiện, thành công giải vây cho Lam Diệp Chu, anh ta khoác vai cậu, kéo thẳng vào tiệm may.

Không gian bên trong tiệm khá trống trải, trên sàn vẫn còn vài cuộn vải chưa kịp dọn dẹp, cách cửa ra vào không xa là một chiếc máy may, bên cạnh là quầy thu ngân, dựa sát vào tường là một chiếc máy dệt, xem ra tiệm may này có thể tự sản xuất và tự tiêu thụ.

Thấy Lam Diệp Chu bước vào, Vương Tiểu Hoa vui vẻ chào hỏi, rồi lấy từ trong ba lô ra một bộ quần áo đã hoàn thành, giới thiệu:

“Hiện tại cấp độ may vá của chị chỉ mới là cấp 1, nên chỉ có thể làm một số “quần áo vải thô” cơ bản, mấy này là những gì chị may được, giá bán là 20 tiền đồng một bộ, nhưng giờ chị bán giá 10 tiền đồng cho cậu coi như lấy phí tổn, coi như cảm ơn cậu đã tặng táo cho Thiết Đản.”

Nói xong, cô không cho Lam Diệp Chu cơ hội từ chối, lập tức chọn bộ có thuộc tính cộng thêm cao nhất rồi đưa thẳng cho cậu.

Cái gì? Anh nói thuộc tính của trang bị không có tác dụng với NPC trong game á? Vương Tiểu Hoa hào phóng bày tỏ, bọn họ là NPC thì sao nào, tự mặc đồ tốt cũng không được chắc?

Lam Diệp Chu đúng là đang rất cần một bộ quần áo mới, sau một thoáng do dự, cậu vẫn nói lời cảm ơn rồi nhận lấy, lấy ra 10 tiền đồng đưa cho Vương Tiểu Hoa, hoàn thành giao dịch đầu tiên tại tiệm may.

Thấy Lam Diệp Chu cầm quần áo mà không có động tác gì tiếp theo, Lưu Đại Ngưu, người vẫn luôn yên lặng đứng bên cạnh cuối cùng cũng lên tiếng thúc giục: “Tiểu Lam, quần áo của cậu không phải đều rách hết rồi sao, giờ mua đồ mới rồi, còn không mau thay đi?”

Thay? Thay ở đâu? Tiệm may đồ còn có phòng thay đồ à?

Lam Diệp Chu nhìn quanh một lượt nhưng không thấy bất kỳ gian phòng nào khác, trong mắt tràn đầy dấu chấm hỏi, cậu quay sang nhìn Lưu Đại Ngưu với vẻ khó hiểu.

Lưu Đại Ngưu vỗ trán một cái, thầm nghĩ chắc do sự cố hôm qua nên cậu em này bị mất dữ liệu game rồi, nếu không sao lại ngơ ngác thế này, đến cả thao tác cơ bản cũng không biết?

Nhưng vấn đề không lớn, bọn họ là NPC của Thôn Tân Thủ, mà một trong những đặc điểm quan trọng cần thể hiện với người chơi chính là “sự chân thực”. Nếu tỏ ra không biết gì, ngược lại càng giống như một người thực sự sống trong thế giới này.

Nghĩ đến đây, Lưu Đại Ngưu cũng không bận tâm nữa, cười ha ha hướng dẫn Lam Diệp Chu cách thay đồ. Trước tiên bỏ bộ quần áo vào ba lô, sau đó nhấp chọn, sẽ hiện ra tùy chọn “thay đồ”, sau khi chọn xong, quần áo đang mặc trên người sẽ lập tức biến thành kiểu dáng của bộ đồ mới.

Nghe thì rất đơn giản, rất tiện lợi, nhưng với Lam Diệp Chu, người đến từ một thời đại có tư tưởng khá bả thủ lại không thể dễ dàng chấp nhận cách thay quần áo trước mặt người khác như vậy, dù Lưu Đại Ngưu đã nhiều lần đảm bảo tuyệt đối không có chuyện lộ hàng, nhưng trong lòng cậu vẫn cảm thấy rất kỳ quái.

Nhìn bộ quần áo vừa thay ra trong ba lô, bao gồm cả quần áσ ɭóŧ, Lam Diệp Chu cảm thấy mặt mình sắp cháy luôn rồi.

Thế giới này thay quần áo là trực tiếp lột sạch người ta luôn sao, có phải hơi lưu manh quá không…?