Tạ Nhất thấy ông lão này trông từ bi phúc hậu, cũng không giống người ăn quỵt, hơn nữa sợi dây màu đỏ tuy kỳ quái nhưng quả thực có ánh kim loại lấp lánh.
Ông lão nói thêm, lại từ trong cặp tài liệu lôi ra một tấm danh thϊếp, đưa cho Tạ Nhất: "Đây là danh thϊếp của tôi, có điện thoại, cậu có thể gọi cho tôi."
Tạ Nhất cầm danh thϊếp lên, đọc dòng chữ to trên đó: XX Bảo hiểm (Tập đoàn) Cổ phần Hợp tác, Giám đốc Bộ phận Hôn nhân, Nguyệt Lão.
Tạ Nhất thoáng chốc hoàn toàn đờ đẫn. Công ty bảo hiểm còn có cả "Giám đốc Bộ phận Hôn nhân" ư? "Giám đốc Hôn nhân" là cái chức danh quái quỷ gì thế này?
Ông lão đã chống gậy, xách cặp tài liệu đứng lên, cười nói: "Cậu trai, cậu cũng nên đóng cửa sớm đi. Hôm nay là ngày lễ, nghỉ đến tận cuối tháng Bảy lận. Ban đêm á, cậu đừng nên đi lại bên ngoài, nhất là những cậu trai như cậu... ai chà, thơm phức thế này."
Ông ta vừa nói vừa cười hiền từ rồi bỏ đi. Tạ Nhất vẫn chưa kịp phản ứng. Hôm nay là ngày lễ? Lễ gì mà nghỉ tận cuối tháng Bảy? Chẳng phải hôm nay là Chủ nhật thôi sao?
Tạ Nhất khó hiểu hỏi A Lương: "A Lương, hôm nay nghỉ lễ gì mà nghỉ tận cuối tháng?"
A Lương gãi đầu, thật thà đáp: "Ông chủ, hôm nay là Trung Nguyên (Rằm tháng Bảy), có khi là ma quỷ nghỉ lễ chăng? Chẳng phải người ta nói Quỷ Môn Quan mở từ Rằm tháng Bảy đến cuối tháng sao?"
Tạ Nhất không khỏi rùng mình một cái, thầm nghĩ hôm nay đến ăn cơm toàn là người thần kinh hay sao mà ai cũng nói năng kỳ quái như vậy?
Khoảng hai giờ sáng, người đàn ông lạnh lùng kia chuẩn bị tính tiền. Tạ Nhất nhanh chóng gói ghém tất cả thức ăn thừa lại. Anh cảm thấy may mắn vì người đàn ông này tuy lạnh lùng, khó gần nhưng lại tốt hơn cô gái và ông lão ban nãy nhiều, anh ta trả bằng tiền mặt rồi nhanh chóng rời đi.
Đôi chân dài miên man của anh ta vô cùng nổi bật, cánh cửa quán ăn đêm kêu "đinh linh" một tiếng rồi đẩy ra, anh ta bước thẳng ra ngoài, dần dần biến mất vào màn đêm đen. Không hiểu vì sao, Tạ Nhất nhìn theo bóng lưng đó, luôn cảm thấy có một lực hút sâu thẳm nào đó đang kéo ánh mắt anh lại...
Tạ Nhất hoàn hồn, nhìn đồng hồ thấy đã gần hai giờ rưỡi sáng, mai còn phải đi làm, anh liền để A Lương ở lại trông quán, còn mình thì về nhà ngủ. Nhà Tạ Nhất ở ngay khu dân cư bên cạnh, đi bộ chỉ mất năm phút. Đêm hè có chút gió hiu hiu, hôm nay lại đặc biệt mát mẻ. Anh vừa bước ra khỏi quán, đi về phía khu nhà mình.
Ngay cổng khu dân cư có một cửa hàng tiện lợi 24 giờ. Từ xa, Tạ Nhất thấy một người đàn ông mặc đồ đen bước ra, một tay xách hộp thức ăn thừa, tay kia xách một túi ni lông lớn, đi thẳng vào khu nhà.
Trùng hợp vậy sao? Cũng ở khu này à?
Tạ Nhất bước vào theo. Người đàn ông kia tuy chân dài nhưng không đi nhanh. Sau khi vào khu dân cư, anh ta dừng lại bên cạnh vườn hoa, đặt túi ni lông xuống đất rồi quỳ một gối xuống phiến đá. Trong bộ đồ đen, cả người anh ta trông như một vị hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, dáng vẻ quỳ một chân ấy toát ra một sức hút khiến người ta phải nín thở.
Tạ Nhất nhìn kỹ thứ người đàn ông lấy ra từ trong túi... Thức ăn cho mèo! Lại còn có cả pate đóng hộp.
Anh ta xé bao thức ăn, lấy ra một chiếc khay lớn từ dưới gầm ghế đá, đổ thức ăn vào, sau đó mở hết các hộp pate. Rất nhanh, tiếng "meo meo" vang lên, mấy con mèo hoang trong khu tụ tập lại, vừa vẫy đuôi vừa ăn ngon lành.
Tạ Nhất biết trong khu có khá nhiều mèo hoang, nhưng chúng thường rất sợ người. Không ngờ chúng lại thân thiết với người đàn ông này đến vậy, vừa kêu meo meo nũng nịu, vừa dùng khuôn mặt nhỏ nhắn cọ vào mu bàn tay anh ta. Tạ Nhất có chút kinh ngạc, người đàn ông này trông lạnh lùng là thế, mà lại có lòng yêu thương đến vậy sao?
Đổ xong thức ăn, người đàn ông đứng dậy, phủi đầu gối rồi chuẩn bị vào tòa nhà. Trùng hợp thay, anh ta lại đi cùng đường với Tạ Nhất, cả hai cùng bước vào một thang máy.
"Cạch!" một tiếng, cửa thang máy đóng lại. Bên trong chỉ có hai người họ. Tạ Nhất đứng ở một góc, người đàn ông đứng ở góc đối diện. Không khí lập tức đông cứng lại. Người đàn ông không nói gì, chỉ mím môi, nhưng ánh mắt lại không ngừng dò xét Tạ Nhất.
Tạ Nhất cảm thấy áp lực vô cùng, đành cười gượng một tiếng: "Anh... anh cũng ở đây à? Tầng mười bảy? Chúng ta ở cùng tầng, là hàng xóm sao?"
Nói xong, Tạ Nhất cảm thấy mình cứ như đang bắt chuyện làm quen, vô cùng xấu hổ và ngượng ngùng.
Người đàn ông vẫn rất lạnh lùng, nhưng ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi Tạ Nhất. Cảm giác bị soi xét ngầm này khiến Tạ Nhất cứ ngỡ mình là kẻ xấu, hoặc là một kẻ biếи ŧɦái không mặc quần áo...
Một lúc sau, khi không khí đã đặc quánh lại, anh ta mới "Ừm" một tiếng bằng giọng mũi, nhàn nhạt nói: "Mới chuyển đến hôm qua."
Thấy anh ta đã mở lời, Tạ Nhất thở phào nhẹ nhõm, vội nói tiếp: "Thế à? Vậy chúng ta là hàng xóm rồi. Anh tên gì thế, hôm nào ghé quán tôi, tôi giảm giá cho."
Anh vừa dứt lời, không khí lại đông cứng lần nữa. Tạ Nhất ngẩng đầu nhìn màn hình hiển thị của thang máy, sao vẫn chưa đến tầng mười bảy, vẫn chưa đến!
Người đàn ông kia lại nhìn Tạ Nhất một lượt, lúc này mới chậm rãi nói ra hai chữ: "Thương Khâu."
Tạ Nhất phản ứng lại một chút, hóa ra tên anh ta là Thương Khâu. Anh vội nói: "Tôi tên Tạ Nhất."
Người đàn ông thu hồi ánh mắt: "Tôi biết."
"Hả?"
Tạ Nhất nghi ngờ ngẩng đầu nhìn người đàn ông. Vì anh ta quá cao, Tạ Nhất phải ngước lên. Cảm giác ngước nhìn này rất khó chịu, nên anh lại thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm vào màn hình thang máy. Không khí lần thứ ba rơi vào điểm đóng băng.
Ngay lúc Tạ Nhất đang cảm thấy vô cùng lúng túng, người đàn ông tên Thương Khâu lại chủ động mở lời: "Món anh xào rất ngon."
Tạ Nhất có chút ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn anh ta, cười nói: "Ể? Sao anh biết món nào là do tôi nấu?"
Vì thứ Sáu và cuối tuần quán rất đông khách, Tạ Nhất thường xuyên vào bếp phụ giúp. Trong số những món người đàn ông này gọi, quả thật có vài món là do Tạ Nhất làm.
Người đàn ông không nói nhiều, chỉ cúi mắt nhìn Tạ Nhất, trong ánh mắt lại có chút tự tin đắc ý. Anh ta kể tên vài món ăn, Tạ Nhất lập tức sững sờ. Chuẩn đến mức không thể tin được, những món đó đều do anh nấu, không hơn, không kém một món.
"Anh lợi hại vậy, làm sao mà nếm ra được?" Tạ Nhất kinh ngạc hỏi.
Nói xong, anh cảm nhận được khóe miệng đối phương khẽ nhếch lên một chút. Tuy không phải là cười, nhưng cũng không còn mím chặt nữa. Anh ta dùng đôi mắt đen không thấy đáy đó nhìn Tạ Nhất, đẹp trai đến mức nghẹt thở.
Giọng người đàn ông không lớn, nhàn nhạt nói: "Bởi vì có hương vị của anh."
"Ting."
Tầng mười bảy, thang máy vừa hay mở ra. Người đàn ông anh tuấn kia sải bước chân dài, liếc nhìn Tạ Nhất một cái rồi bước ra ngoài.
Tạ Nhất vẫn đứng ngây người trong thang máy, còn đưa tay lên ngửi cánh tay mình, ngạc nhiên nói: "Hương... hương vị?"