Màu đen của trang phục tạo ra ảo giác rằng người đàn ông này chỉ có dáng người cao ráo, nhưng thực chất, bên dưới lớp vải kia là những đường cơ bắp săn chắc, liền khối, toát lên một vẻ uy nghiêm áp đảo. Anh ta không chỉ có thân hình hoàn hảo mà khuôn mặt cũng đẹp trai một cách xuất chúng. Nước da trắng hơn người thường, tựa như một viên ngọc thạch trong suốt không tì vết. Đôi mắt hơi hẹp và dài, xếch lên trên, con ngươi đen sâu không thấy đáy, khẽ híp lại, ẩn chứa vẻ lạnh lùng sắc bén. Đôi môi mỏng mím chặt, dù không cười nhưng vẫn toát ra một sức hút kỳ lạ, đủ để khiến bao người trên phố phải ngoái nhìn.
Thế nhưng, khí chất của anh ta không giống người đến ăn cơm, mà ngược lại, càng giống đến để phá quán hơn.
Anh ta bước vào, ánh mắt lạnh như băng lướt qua một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Tạ Nhất. Đó là một ánh nhìn dò xét, như muốn xuyên thấu tận xương tủy, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào. Không hiểu tại sao, đôi mắt đen như đầm nước sâu thẳm đó khiến Tạ Nhất bất giác rùng mình, một cảm giác tê dại chạy từ da đầu xuống tận sống lưng.
Người đàn ông chỉ đứng ở cửa trong vài giây ngắn ngủi, nhưng Tạ Nhất lại cảm thấy như đã trôi qua cả thế kỷ. Ánh mắt săm soi kia mang đến một áp lực vô hình, khó diễn tả thành lời.
Vẫn là A Lương phản ứng nhanh nhất. Cậu vội vàng tiến lên đón khách: "Chào quý khách, anh đi mấy người ạ?"
Ánh mắt người đàn ông vẫn dán chặt vào Tạ Nhất, vẻ mặt không hề thay đổi, chỉ có khóe miệng đang mím chặt khẽ động: "Một người."
Lúc này Tạ Nhất mới hoàn hồn, vội dẫn người đàn ông vào một chiếc bàn trống dành cho hai người. Anh ta có tỷ lệ cơ thể hoàn hảo, đôi chân dài miên man, cao hơn Tạ Nhất gần cả một cái đầu. Anh ta sải bước tới, ngồi xuống, đặt chiếc ba lô đeo một bên vai lên ghế còn lại, phát ra một tiếng "cộp!" nặng trịch.
Tạ Nhất mời anh ta xem thực đơn rồi quay người đi. Vừa quay đầu lại, anh kinh ngạc phát hiện vị mỹ nữ cổ trang ban nãy đã biến mất tự lúc nào!
"A Lương, vị khách ngồi đây đâu rồi?" Anh kéo cậu nhân viên lại hỏi.
A Lương gãi đầu, vẻ mặt ngơ ngác: "Lạ nhỉ? Em không thấy ai đi ra ngoài cả."
Tạ Nhất thấy phiền muộn trong lòng. Cô gái kia biến mất, tiền cơm chưa trả, chỉ để lại trên bàn cái hũ tro cốt "dưỡng da làm đẹp" xúi quẩy của cô ta. Anh đành bảo A Lương ra ngoài tìm thử, nhưng không thấy một bóng người. Mỹ nữ tóc dài đó như thể đã bốc hơi khỏi thế gian.
Tạ Nhất đành dọn dẹp bàn ăn, sau đó cất cái hũ tro cốt kia ra sau quầy. Khi anh cầm nó lên, người đàn ông vừa tới liếc nhìn anh một cái, rồi lại bình thản thu ánh mắt về, tiếp tục xem thực đơn.
Ngón tay anh ta thon dài, ẩn sau lớp găng tay da màu đen, nhẹ nhàng lật từng trang. Động tác tuy bình thường nhưng lại toát lên vẻ tao nhã như đang lướt trên phím dương cầm, đồng thời ẩn chứa một sức mạnh hoang dã. Nếu quyển thực đơn có ý thức, chắc chắn nó sẽ phải đỏ mặt tim đập.
Bỗng nhiên, một tiếng "meo" vang lên.
Tạ Nhất tưởng có mèo hoang lẻn vào, ngẩng đầu lên nhìn, thì ra đó là nhạc chuông điện thoại của người đàn ông kia. Một người có khuôn mặt lạnh như tiền, vậy mà nhạc chuông lại là tiếng mèo con nũng nịu.
Người đàn ông lấy điện thoại ra, quả nhiên là chuông báo tin nhắn. Chiếc điện thoại màu đen, trông cũng nghiêm túc và lạnh lùng như chủ nhân của nó. Trên máy treo một móc khóa hình thanh kiếm gỗ đào nhỏ nhắn, được điêu khắc tinh xảo. Nhưng điều gây sốc nhất là mặt sau chiếc điện thoại lại dán một miếng sticker hoạt hình hình con mèo.
Tạ Nhất: "!" Thời nay, người ta chuộng mốt "phản sai manh" (đáng yêu đối lập) thế này sao?
Người đàn ông nhanh chóng giơ tay ra hiệu gọi món. Anh ta kiệm lời đến mức chỉ lẳng lặng chỉ vào các món trên thực đơn. Dáng người cao lớn như vậy, sức ăn hẳn không nhỏ, nhưng anh ta lại gọi một lượng đồ ăn đủ cho ba, bốn người.
"Thưa quý khách, anh gọi hơi nhiều ạ." Tạ Nhất cười gượng.
Giọng của người đàn ông trầm khàn, đầy từ tính, anh ta chỉ nhàn nhạt đáp: "Ăn không hết tôi sẽ gói mang về."
Ngay lúc đó, cậu bé mặc đồ con thỏ ở bàn bên cạnh cất giọng lanh lảnh: "Đại Thánh ơi, anh giai kia đẹp trai quá đi!"
Người đàn ông mặc vest ngồi cạnh vội nói: "Con biết người ta bao nhiêu tuổi mà gọi là anh, biết người biết mặt không biết lòng, lỡ đâu là một ông lão thì sao?"
Tạ Nhất ghi món xong liền vào bếp. Lúc anh đi ra, có một ông lão gọi thanh toán. Ông lão tóc bạc trắng, râu dài chấm đất, mặc một bộ đồ màu đỏ sậm, trông rất hiền từ.
Nhưng khi nhìn hóa đơn, ông lão lập tức lộ vẻ khó xử. Ban đầu Tạ Nhất không nghĩ gì, nhưng sau khi trải qua vụ mỹ nữ dùng hũ tro cốt để gán nợ, anh đã cảnh giác hơn. Không lẽ lại là một người muốn ăn quỵt?
Ông lão vô cùng ái ngại nói: "Thật ngại quá cậu trai, hôm nay tôi ra ngoài không mang theo vệ sĩ, họ nghỉ lễ cả rồi. Lão già này trí nhớ không tốt, cũng quên mang theo tiền. Hay là thế này đi, tôi đưa món bảo bối này cho cậu để gán nợ."
Nói rồi, ông ta từ trong chiếc cặp tài liệu lôi ra một sợi dây màu đỏ. Sợi dây không dày lắm, bên ngoài còn được bọc một lớp vỏ vàng óng ánh.
Ông lão đặt sợi dây vào tay Tạ Nhất, cười nói: "Đây là bảo bối tốt đấy, bên trên là vàng thật, rất có giá trị. Lão thế chấp nó ở đây, hôm khác sẽ mang tiền đến chuộc lại, cậu trai xem có được không?"