- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 43: Truyện cổ tích (1)
Quán Ăn Đêm Khuya
Chương 43: Truyện cổ tích (1)
Bọn họ bước tới, A Lương thấy ngay và cười nói: "Chào ông chủ."
Trong lòng Tạ Nhất cảm thấy mừng thầm, bởi vì tiếng "ông chủ" của A Lương cuối cùng cũng gọi anh, chứ không phải gọi Thương Khâu nữa.
A Lương lại nói với Thương Khâu: "Chào anh Thương."
Thương Khâu chỉ lạnh nhạt gật đầu, xem như chào hỏi. Trong lòng A Lương ngờ vực, thắc mắc sao anh Thương gần gũi được mấy bữa, nay lại trở nên khó dò như vậy...
Thanh Cốt chạy nhảy tưng tưng, rồi đu lên lưng A Lương như một tấm thảm treo, cười nói: "Chào anh Lương!"
A Lương thấy Thanh Cốt thân mật với mình thì quả thật rất vui, nhưng cậu có hơi ngại ngùng. Thanh Cốt thấy vành tai A Lương đỏ lên, thì càng muốn trêu chọc cậu hơn.
Tuy nhiên, Thanh Cốt lúc này vẫn còn yếu. Hắn vừa dùng hết linh lực để đổi Tạ Nhất và Thương Khâu trở lại, chuyện này đối với Thanh Cốt mà nói, vẫn còn hơi quá sức.
Đầu Thanh Cốt đột nhiên choáng váng, sức lực trên tay chợt buông lỏng, hắn sắp sửa rơi khỏi lưng A Lương.
A Lương kinh hãi, vội vàng quay tay lại đỡ Thanh Cốt, nói: "Sao vậy? Có phải khó chịu không?"
Sắc mặt Thanh Cốt không tốt lắm. Thiếu linh lực cũng giống như người thường thiếu máu, choáng váng và không có sức là chuyện thường. Dù sao, linh lực là khí để duy trì linh hồn.
Thanh Cốt mặt mày tái nhợt, không nói nên lời. A Lương nhanh chóng ôm hắn vào quán ăn, đặt hắn ngồi vào ghế.
Tạ Nhất và Thương Khâu cũng vội theo vào. A Lương bảo Thanh Cốt ngồi yên, còn mình thì vào bếp lấy cho hắn một cốc nước ấm.
Tạ Nhất hỏi: "Anh thấy sao rồi?"
Thanh Cốt hồi phục được một lát, nói: "Không sao đâu, chỉ là yếu quá thôi. Nếu anh thật lòng lo cho tôi, thì lại đây hôn tôi một cái đi, cho tôi chút tinh khí."
Tạ Nhất nghe thấy Thanh Cốt còn có thể cười cợt, thì biết chắc là hắn không sao. Anh nói: "Anh đi mà hôn A Lương ấy."
Thanh Cốt cười hì hì, nói: "Không đâu, anh thơm hơn một chút, người ta muốn hôn anh cơ!"
Nói rồi, Thanh Cốt còn làm bộ làm tịch, giọng điệu làm người ta nổi hết da gà. Tạ Nhất cảm thấy rùng mình. Tuy nhiên, Thanh Cốt có vẻ ngoài tinh tế, xinh đẹp, nên chắc hẳn nhiều người sẽ xuôi theo.
Thanh Cốt vừa dứt lời, thì cảm thấy một ánh mắt âm u từ bên cạnh bắn tới. Ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy đó là Thương Khâu.
Thương Khâu đứng bên cạnh, khoanh tay, nhìn Thanh Cốt với vẻ mặt lạnh nhạt.
Thanh Cốt ho khan một tiếng, nói: "Tôi suýt quên mất, ở đây còn có một kẻ âm thầm nhòm ngó Tạ Thơm Thơm mà."
Tạ Nhất ngơ ngác, hỏi: "Tạ Thơm Thơm là cái quái gì?"
Thanh Cốt cười nói: "Là anh đó, cả người thơm phức, nên gọi là Tạ Thơm Thơm."
Tạ Nhất bất lực nói: "Thấy anh không sao rồi, còn biết đặt biệt danh cho người khác. Cái tên này quê mùa quá."
A Lương nhanh chóng đi ra từ nhà bếp, mang một cốc nước ấm cho Thanh Cốt. Thanh Cốt cười híp mắt, nói: "Cảm ơn."
A Lương cau mày, vẻ mặt nghiêm túc sờ trán hắn, nói: "Đừng khách sáo, cậu không khỏe thì về nhà trước đi, trán cậu lạnh lắm."
Tạ Nhất nghĩ thầm, Thanh Cốt là quỷ mà, không lạnh mới là bất thường ấy...
Thanh Cốt lắc đầu, nói: "Không chịu đâu, tôi muốn ở cùng anh Lương."
A Lương nói: "Vậy thì cậu ngoan ngoãn nghỉ ngơi, đừng làm việc quá sức."
Thanh Cốt lập tức tỏ vẻ ngoan ngoãn, gật đầu, trông hệt như một chú thỏ trắng dễ thương.
Quán ăn đêm nhanh chóng đón khách. Ban đầu, đó là những người thường. Họ là khách quen, là những người ở khu nhà bên cạnh và đối diện tới ăn. Ngoài ra, còn có vài ông bà đã nghỉ hưu, thường lười nấu ăn nên đến mua vài món mang về nhà. Khách khứa cứ thế không ngớt, quán ngày càng nhộn nhịp.
Thanh Cốt xung phong ra cửa làm người đón khách. Tạ Nhất thấy chuyện này cũng tốt, vì Thanh Cốt có vẻ ngoài thực sự rất đẹp, trông tự nhiên hơn nhiều so với mấy gương mặt "mạng xã hội". Đứng ở cửa, hắn tất nhiên sẽ chiêu dụ được khách.
Mặt khác, cũng bởi vì Thanh Cốt hiện đang thiếu linh khí. Đứng ở cửa ra vào, nơi người qua lại nhiều, Thanh Cốt có thể hít một hơi khi họ bước vào quán ăn đêm. Điều này cũng giúp Thanh Cốt hồi phục nhanh hơn.
Thanh Cốt đứng ở cửa. Khoảng hơn mười một giờ, sắc mặt hắn đã hồi phục gần như bình thường.
A Lương sợ hắn mệt, nhất quyết bảo Thanh Cốt quay vào ngồi nghỉ, không cho hắn đứng ngoài chào khách nữa.
"Leng keng..."
Cánh cửa quán ăn đêm lại bị đẩy ra. Cùng với tiếng chuông gió, một người từ bên ngoài bước vào, là khách quen, một người Tạ Nhất biết rõ.
Mặc bộ đồ tây đắt tiền, tay cầm gậy batoong quý tộc, được một đám đàn em kính mát đen theo hầu trước sau, đó đương nhiên là Tất Bắc.
Tất Bắc không giống quản lý công ty bảo hiểm, ngược lại trông giống như một ông trùm hơn.
Tất Bắc bước vào, cười hì hì nói với Tạ Nhất và Thương Khâu: "Ông chủ, có khách đến rồi."
Tạ Nhất vội vàng bước tới, đưa cuốn đơn thức ăn cho anh ta. Tất Bắc cầm lấy cuốn đơn và xem, rồi phẩy tay.
"RẦM" một tiếng, một đàn em đeo kính đen đứng sau lưng đặt một chiếc hộp lớn lên bàn.
Tạ Nhất luôn cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc, rồi đàn em kia "Cạch cạch" hai tiếng mở hộp ra, lộ ra thứ bên trong. Quả nhiên là tiền xếp lớp!
Cả chiếc hộp chất đầy tiền xếp thành từng khối, từng khối chồng lên nhau, hệt như một bức tường dày làm bằng tiền, trông thật sự giàu có không ai sánh bằng.
Tạ Nhất nhìn những khối tiền đó, "Ưm" một tiếng nuốt nước bọt. Tuy nhiên, làm ăn thì phải giữ chữ tín, nên anh vội nói: "Lần trước anh đã trả trước cho tôi, số đó còn đủ ăn nhiều bữa mà."
Tất Bắc cười, nói: "Ông chủ thật là thú vị, tôi tự nguyện mang tiền đến cho cậu, cậu sẽ không từ chối chứ."
Tạ Nhất nghĩ thầm, tôi muốn lắm chứ, nhưng không thể làm mất đi uy tín của quán.
Tất Bắc xua tay, không đùa nữa, nói: "Đây không phải là tiền ăn trả trước cho cậu, mà là tiền thưởng tôi đại diện cho Âm Phủ gửi đến cậu."
Tạ Nhất càng mơ hồ, hỏi: "Tiền thưởng?"
Tất Bắc cười híp mắt, nói: "Các cậu vừa giúp Âm Phủ bắt được một kẻ trốn tội hạng nhất."
Tạ Nhất vẫn không hiểu lắm. Lúc này, Thương Khâu đi tới, khoanh tay dựa vào bên cạnh, lạnh nhạt nói: "Kẻ sát nhân buôn bán nội tạng đó, rất nhiều người hắn gϊếŧ là những người có tên trong sổ sinh tử của Âm Phủ, đáng ra họ phải sống thọ. Bọn chúng đã làm loạn luật lệ, sửa đổi sổ sinh tử, đó là tội lớn nhất ở Âm Phủ."
Tất Bắc nói: "Đúng vậy, lần này hai cậu đã giúp đỡ rất nhiều, nên đây là tiền thưởng, nhất định phải nhận lấy."
Tạ Nhất nhìn chiếc hộp. Số tiền này còn nhiều hơn ba trăm ngàn Ơ rô nhiều. Hèn gì trước đó Thương Khâu nói sẽ có người đưa tiền đến, quả nhiên là có người đưa tiền thật!
Thương Khâu cũng không khách sáo, trực tiếp đóng hộp lại, rồi xách đến đưa cho Tạ Nhất, nói: "Cất đi, đó là phần thưởng anh đáng được nhận."
Tạ Nhất không ngờ mình sắp trở thành người giàu có. Đây quả là tốc độ làm giàu chỉ sau một đêm. Quả nhiên nghề trừ tà kiếm được rất nhiều tiền, nhưng cũng rất nguy hiểm.
Tất Bắc đến để đưa tiền, dĩ nhiên anh ta cũng thèm mấy món ăn của quán ăn đêm lắm rồi, nên mới đích thân chạy đến một chuyến.
Tất Bắc đã mang đến nhiều tiền như vậy, Tạ Nhất tất nhiên phải mời để tỏ lòng. Anh bảo Tất Bắc chờ, rồi vào bếp, chuẩn bị tự tay xào hai món cho anh ta.
Tất Bắc cười híp mắt nhìn Tạ Nhất và Thương Khâu rời đi. Thanh Cốt chạy nhảy tưng tưng đến rót nước chanh cho Tất Bắc, rót xong lại chạy nhảy tưng tưng định rời đi.
Tuy nhiên, Thanh Cốt chưa kịp đi, thì Tất Bắc đột nhiên giơ tay lên, túm chặt lấy vai hắn.
"Á..."
Thanh Cốt cảm thấy vai đau nhói. Đừng thấy Tất Bắc trông cao ráo, không có vẻ cao lớn, nhưng sức tay anh ta lại không hề nhỏ. Hơn nữa, trên người anh ta đầy âm khí. Dù sao, anh ta chính là Biện Thành Vương của Điện thứ sáu trong Mười Điện Diêm La.
Thanh Cốt giật mình, quay đầu nhìn Tất Bắc. Tất Bắc nheo mắt cũng đang nhìn hắn, khẽ nói: "Tôi có thể nói chuyện riêng với cậu hai câu không?"
Thanh Cốt nghi ngờ nhìn Tất Bắc, nói: "Tôi không quen anh."
Tất Bắc nghe câu này, sắc mặt chợt không được đẹp, cười lạnh một tiếng, nói: "Thật trùng hợp, tôi lại quen cậu đấy."
Thanh Cốt càng ngờ vực nhìn Tất Bắc. Hắn không hề nói dối, hắn không quen Tất Bắc. Bởi vì Thanh Cốt đã phiêu bạt ở cõi dương quá lâu, ký ức của hắn đã sớm lỏng lẻo. Nó dần tan biến theo linh khí tiêu hao trong thời gian hắn phiêu bạt ở cõi dương. Cho đến một ngày, Thanh Cốt sẽ quên luôn cả mình là ai...
Tất Bắc nheo mắt, hạ giọng nói: "Cậu định giả ngây giả dại với tôi sao? Với hai ba trò vặt của cậu, tôi lại không rõ sao? Chúng ta quen nhau đâu chỉ một hai năm, mà là hơn một ngàn năm rồi đấy."
Thanh Cốt càng nghe càng không hiểu, kinh ngạc nói: "Anh quen tôi ư?"
Tất Bắc hừ lạnh một tiếng, nói: "Cậu vẫn xảo quyệt như vậy."
Nói rồi, anh ta đanh mặt lại, khẽ nói: "Tôi cảnh cáo cậu, tránh xa hắn ra."
Thanh Cốt hỏi: "Ai cơ?"
Câu hỏi của Thanh Cốt dường như đã chọc giận Tất Bắc. Tất Bắc lạnh lùng nói: "Tôi không cần biết tại sao cậu phải giả ngây giả dại, chẳng lẽ cậu làm hại hắn còn chưa đủ thảm sao? Tránh xa hắn ra, nếu không tôi sẽ không khách sáo với cậu đâu, đừng trách tôi không nể mặt đồng nghiệp."
Thanh Cốt vẫn không hiểu, lại càng không hiểu hơn. Thế nhưng, nghe lời Tất Bắc nói, hắn đột nhiên cảm thấy tim mình đau nhói. Có một thứ gì đó đã bị chôn vùi sâu thẳm đang rục rịch, muốn trồi lên, nhưng hắn không thể nhớ ra được, đầu óc hắn chỉ toàn một mảng hỗn độn.
Thanh Cốt nhíu mày, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc. Hắn thu lại vẻ mặt tinh nghịch, luôn cười híp mắt thường ngày. Trông hắn lúc này có một vẻ uy nghiêm khó hiểu. Hắn nói: "Rốt cuộc anh là ai?"
Đúng lúc này, bỗng nghe thấy tiếng gọi "Thanh Cốt".
Thanh Cốt lập tức quay đầu lại. A Lương từ nhà bếp bước ra, bưng đĩa thức ăn, gọi hắn một tiếng.
Tất Bắc thấy A Lương đi tới, bèn buông tay đang nắm vai Thanh Cốt ra, lạnh nhạt liếc nhìn Thanh Cốt, rồi đứng dậy nói: "Cậu tự lo liệu đi."
Nói rồi, anh ta chỉnh lại bộ đồ tây của mình, nói: "Đi thôi."
Đám đàn em đeo kính đen phía sau lập tức theo Tất Bắc rời đi.
Tạ Nhất vừa bước ra khỏi nhà bếp, vừa xào xong món ăn đầu tiên, thì thấy Tất Bắc đã định rời đi. Anh kinh ngạc nói: "Ê, anh không ăn cơm sao?"
Tất Bắc liếc nhìn Thanh Cốt, nói: "No căng cả bụng vì tức rồi, lần sau ăn vậy."
Nói rồi, đàn em đẩy cửa quán ăn đêm ra. Họ theo hầu Tất Bắc và rời đi.
Tạ Nhất không biết chuyện gì đã xảy ra. Lúc nãy Tất Bắc vẫn còn nói cười vui vẻ, lúc đi thì lại mặt mày đăm chiêu. Anh không rõ đã có chuyện gì xảy ra.
A Lương vội vàng đi tới, hỏi: "Thanh Cốt, cậu không sao chứ?"
Thanh Cốt cười nói: "Không sao đâu, không sao. Tôi vừa nãy hơi chóng mặt, là khách đó đã đỡ tôi một tay, không sao đâu."
A Lương không nghi ngờ gì, nói: "Cậu không khỏe thì mau vào nghỉ đi, một mình tôi có thể lo liệu được."
Hôm nay là ngày đầu tiên Tạ Nhất và Thương Khâu đổi lại cho nhau, tâm trạng anh rất tốt, cũng không để ý những chuyện này. Quán ăn đêm hoạt động đến khoảng hơn mười hai giờ. Tạ Nhất quyết định hôm nay sẽ lười biếng, cho mọi người nghỉ một hôm, đóng cửa sớm về nhà.
Thực ra, Tạ Nhất định làm vài món nhậu để cảm ơn Thương Khâu. Dù sao, Thương Khâu đã cứu anh một mạng. Nếu không có Thương Khâu kịp thời, anh đã rơi vào bẫy, dù có biết ai là kẻ sát nhân, thì cũng chẳng ích gì.
Tạ Nhất nói muốn đóng cửa sớm, mọi người đều đồng ý. A Lương cũng đang lo lắng cho sức khỏe của Thanh Cốt, nên mọi người nhanh chóng đóng cửa.
A Lương đóng cửa lớn quán ăn đêm, khóa lại. Mọi người chuẩn bị về nhà riêng. Thanh Cốt mấy hôm nay đều ở nhà A Lương, nhưng hôm nay hắn lại có vẻ "ngượng nghịu", không lập tức theo A Lương đi, mà lại nắm lấy tay Tạ Nhất.
Tạ Nhất ngạc nhiên nhìn Thanh Cốt. Thanh Cốt nắm tay anh, trốn sau lưng anh. Dù trông hắn rất dễ thương, nhưng Tạ Nhất thề rằng anh chưa bao giờ có ý định làm kẻ thứ ba trong đời...
A Lương nói: "Thanh Cốt, chúng ta về thôi, đi ngang qua tiệm thuốc tôi sẽ mua cho cậu ít thuốc cảm."
Thanh Cốt lắc đầu, hai tay ôm lấy cánh tay Tạ Nhất, thò đầu ra nói: "Anh Lương, hôm nay tôi muốn ngủ nhà Tạ Nhất, anh về một mình đi."
Tạ Nhất: "..." Chuyện gì thế này? Khủng hoảng tình cảm sao? Liên quan gì đến anh chứ?
Thương Khâu đứng bên cạnh cũng không nói gì, chỉ khoanh tay liếc nhìn Tạ Nhất. Tạ Nhất lập tức nhìn anh ta với ánh mắt vô tội. Thật sự không liên quan đến anh, rõ ràng là anh bị liên lụy mà!
A Lương cũng có hơi ngạc nhiên, nhưng cậu không ép buộc, mà nói: "Vậy cậu tự chăm sóc bản thân cho tốt. Nếu thấy khó chịu thì nghỉ ngơi sớm. Ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận, bây giờ ban đêm trời lạnh rồi, coi chừng bị gió cảm."
Tạ Nhất phải nói rằng, A Lương quả thực là một anh chàng ấm áp, là kiểu người đàn ông tốt của gia đình. Đừng thấy cậu bình thường hơi khù khờ, nhưng lúc quan trọng lại dịu dàng và chu đáo như thế.
Thanh Cốt gật đầu, nói: "Tôi biết rồi, anh mau về đi."
A Lương không nói gì thêm, chỉ nói: "Có chuyện gì thì gọi điện cho tôi, tôi luôn để máy."
Thanh Cốt lại gật đầu. A Lương mới quay người rời đi, còn vẫy tay với Thanh Cốt.
Thanh Cốt nhìn bóng lưng A Lương, cũng vẫy tay lại, vẻ mặt đầy lưu luyến.
Tạ Nhất thấy A Lương đi xa, bèn gỡ tay Thanh Cốt đang nắm mình ra, bất lực nói: "Nếu cậu đã không muốn xa, thì sao không đi theo A Lương về nhà?"
Thanh Cốt thở dài, nói: "Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng tôi vừa dùng linh lực để đổi hai người các anh, bây giờ linh lực trống rỗng, tôi sợ nếu đi theo A Lương về, tôi sợ mình không kiềm chế được..."
Tạ Nhất hỏi: "Không kiềm chế được gì?"
Thanh Cốt bĩu môi nói: "Đương nhiên là không kiềm chế được mà làʍ t̠ìиɦ rồi!"
Tạ Nhất: "..."
Thanh Cốt thấy anh không hiểu, lại nói: "Bây giờ linh lực của tôi trống rỗng, tôi sợ mình không cẩn thận lại hút khô A Lương mất. Anh hiểu không?"
Thật lòng mà nói, Tạ Nhất thực sự không hiểu. Họ tuyệt đối không nên bàn tán về chuyện làʍ t̠ìиɦ và hút khô người ngay giữa chốn công cộng như thế này. Khung cảnh thật sự làm người ta nóng mắt.
Thương Khâu thì bình thản hơn nhiều. Anh ta trực tiếp cất bước đi, chẳng thèm để ý đến họ.
Tạ Nhất vội vàng đuổi theo, nói: "Thương Khâu, đợi tôi!"
Thanh Cốt cũng nhảy tưng tưng theo sau. Mọi người đi ngang qua cửa hàng tiện lợi. Thương Khâu vào mua thức ăn cho mèo. Tạ Nhất thì vào mua bia và ít đồ ăn, chuẩn bị về nhà làm bữa khuya. Thanh Cốt thì nhìn kệ bαo ©αo sυ trong cửa hàng tiện lợi với vẻ mặt ngây thơ đáng yêu, rồi một mạch lấy mười hộp...
Mọi người về đến nhà. Tạ Nhất sắp xếp lại những thứ anh đã mua, cùng với đồ ăn mang về từ quán ăn đêm. Anh ôm tất cả vào bếp, rồi bảo Thương Khâu và Thanh Cốt nghỉ ngơi một lát. Anh tự mình vào bếp làm bữa khuya.
Lần trước, Thương Khâu muốn ăn bánh macaron, Tạ Nhất thực ra đã để ý rồi. Anh định làm thử macaron cho anh ta ăn, nhưng nguyên liệu không đủ. Bây giờ có đủ rồi, nên anh làm thử một lần xem sao.
Tạ Nhất bận rộn trong bếp. Trong lúc chờ làm macaron, anh làm thêm vài món nhậu: ốc xào, tôm hùm đất cay, bạch quả rang, sò điệp cay, lạc rang, đậu nành luộc nước muối, vân vân. Tuy chỉ là những món ăn vặt để nhậu, nhưng rất phong phú.
Tạ Nhất múc sò điệp cay ra đĩa. Đúng lúc này, anh nghe thấy tiếng bước chân. Quay đầu lại nhìn, thì thấy Thương Khâu đang đứng sau lưng anh, khoanh tay dựa vào cửa bếp nhìn anh.
Phải nói rằng, Tạ Nhất đã lâu không nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Thương Khâu, vì trước đó anh cứ mang thân xác của anh ta.
Khuôn mặt của Thương Khâu quả thực rất ưa nhìn, chuẩn mực của một người đàn ông đẹp trai. Nhất là khi anh ta không nói gì, hơi nhíu mày, rồi nheo mắt lại một chút, vẻ nghiêm túc đó dường như toát ra hormone. Anh ta đẹp trai đến mức hoàn hảo. Dù Tạ Nhất cũng là đàn ông, anh cũng phải công nhận Thương Khâu đẹp trai hoàn hảo, thật khiến người ta phải ghen tị.
Tạ Nhất bận rộn nói: "Sắp xong rồi, sắp xong rồi. Anh ra ngoài đợi đi, trong này có khói dầu nhiều quá."
Thương Khâu không động đậy, vẫn dựa vào cửa, lạnh nhạt nói: "Ngoài đó ồn ào quá."
"Ồn ào?"
Nhà Thương Khâu sao có thể ồn ào được?
Thương Khâu nhún vai, nói: "Thanh Cốt say rồi, cứ làm loạn mãi."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 43: Truyện cổ tích (1)