- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 39: Nội tạng (11)
Quán Ăn Đêm Khuya
Chương 39: Nội tạng (11)
Thanh Cốt vẫn đang làm nũng: "Anh A Lương, em mỏi chân quá, anh cõng em đi, được không?"
A Lương dĩ nhiên không nói hai lời, lập tức ngồi xổm xuống, cõng Thanh Cốt lên lưng. Sau đó, cậu chào tạm biệt Tạ Nhất và Thương Khâu rồi cõng Thanh Cốt chuẩn bị về nhà.
Tạ Nhất còn nghe thấy Thanh Cốt nói: "Anh A Lương, chúng mình về nhà làm đi mà, làm đi mà."
A Lương dường như có chút ngại ngùng: "Em... hôm qua em bị thương rồi, hay là đừng làm nữa."
Thanh Cốt không hề biết xấu hổ, nói: "Không muốn, không muốn, làm đi mà. Anh A Lương làm em thích lắm, em thích."
Tạ Nhất không thể nghe nổi nữa, vội vàng đi theo Thương Khâu về.
Đám mèo hoang nhỏ vẫn đang canh chừng Tiểu Trương, nhân viên nhà ma. Chúng quả nhiên đáng tin cậy hơn Nhϊếp Tiểu Thiện nhiều. Lúc họ về, vừa hay thấy Nhϊếp Tiểu Thiện cũng mới trở về, hơn nữa còn say khướt, mặc quần áo kỳ dị.
Nhϊếp Tiểu Thiện thấy họ thì cười nói: "Ê ha ha, các anh về rồi à! Tôi vừa mới dự tiệc của ông Táo đấy! Anh không biết đâu, nhà hàng của ông Táo vừa được nâng hạng lên nhà hàng Mì chè lin ba sao, tổ chức tiệc to lắm! Đồ ăn ngon đều miễn phí, ợ!"
Ông Táo?
Còn Mì chè lin ba sao?
Nhϊếp Tiểu Thiện vừa nói vừa nằm vật ra cửa định ngủ. Tạ Nhất vội nói: "Này, tỉnh tỉnh, vào nhà rồi hãy ngủ."
Nhϊếp Tiểu Thiện lúc này mới lồm cồm bò dậy: "Ồ ồ."
Cô ta nói rồi định đi theo Thương Khâu và Tạ Nhất vào nhà. Thương Khâu liếc mắt lạnh lùng một cái, Nhϊếp Tiểu Thiện lập tức bò về căn nhà nhỏ bốn mươi mét vuông của Tạ Nhất.
Tạ Nhất thở dài một hơi, quả nhiên ngay cả mèo cũng đáng tin hơn Nhϊếp Tiểu Thiện.
Hai người bước vào nhà, Tiểu Trương vẫn chưa nghỉ ngơi. Thấy họ, anh ta vô cùng kích động: "Cuối cùng các anh cũng về rồi!"
Thương Khâu đi vào, mở tủ lấy thức ăn cho mèo ra, thêm mấy hộp pate nữa, rồi lấy một chậu nước. Đám mèo con biết Thương Khâu sắp thưởng cho chúng, liền lập tức xếp hàng vẫy đuôi, trật tự chạy tới, kêu "meo meo" ăn thức ăn.
Thương Khâu thưởng cho đám mèo con xong, lúc này mới ngồi xuống, nói với Tiểu Trương: "Về khu vui chơi, chúng tôi muốn biết một vài chuyện."
Tiểu Trương dĩ nhiên là biết gì nói nấy, chỉ chờ họ hỏi. Nhưng khi Thương Khâu hỏi về Amy, Tiểu Trương cũng tỏ vẻ mơ màng: "Cái gì? Người nước ngoài gây rối đó là người hùn vốn của chúng tôi á? Chuyện... chuyện này tôi chưa từng nghe nói."
Thương Khâu nói: "Anh cần giúp chúng tôi dò la vài chuyện."
Tiểu Trương lập tức đồng ý, dù sao bây giờ anh ta đã coi Thương Khâu như thần thánh rồi.
Thương Khâu bảo Tiểu Trương ngày mai đi điều tra chuyện ở khu vui chơi. Anh ta là người nội bộ, ra tay chắc sẽ dễ dàng hơn. Hôm nay cũng muộn rồi, mọi người liền ai về phòng nấy đi ngủ.
Vì hôm qua đã không được ngủ ngon, hôm nay ai cũng buồn ngủ. Tạ Nhất tắm rửa xong, ngã vật ra giường là muốn ngủ ngay. Anh mơ mơ màng màng cảm thấy nệm hơi lún xuống, là Thương Khâu cũng đã tắm xong, trèo lên giường rồi tắt đèn ngủ.
Trong nháy mắt, đèn ngủ "tách" một tiếng rồi tắt ngóm. Tạ Nhất lập tức tỉnh táo hẳn, không còn buồn ngủ chút nào. Trong đầu anh chỉ vang vọng lời của Thanh Cốt, mùi thơm của mình đối với Thương Khâu mà nói, chính là loại thuốc khêu gợi phiên bản cực mạnh...
Tạ Nhất lật người, một lát sau lại lật người. Anh cứ cảm thấy cả người không thoải mái. Một lúc sau, anh lại lật người. Trung bình cứ hai phút anh lại trở mình một lần.
Thương Khâu nằm bên cạnh vẫn không động đậy, nhưng lại đột nhiên lên tiếng: "Không ngủ được à?"
Tạ Nhất giật nảy mình, lập tức nói: "Không không không... ngủ rồi!"
Thương Khâu cũng lật người, quay mặt về phía Tạ Nhất. Trong bóng tối truyền đến tiếng cười trầm thấp của anh ta, mang theo một chút từ tính, nghe thế nào cũng thấy tê tái.
Tạ Nhất thật muốn khâu miệng mình lại, ngủ rồi mà còn nói chuyện!
Tạ Nhất đang bực bội thì Thương Khâu thì thầm: "Ngủ đi."
Giọng nói ấy thật sự rất êm tai, còn hữu hiệu hơn bất kỳ bài nhạc ru ngủ nào. Tạ Nhất cảm thấy mình như bị mê hoặc, gật gật đầu, thật sự nhắm mắt lại. Chưa đầy nửa phút, anh đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Thương Khâu lại không nhắm mắt. Anh ta nhìn Tạ Nhất bằng ánh mắt sâu thẳm, đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh.
Ngày hôm sau, Tiểu Trương đến khu vui chơi xem xét tình hình. Tạ Nhất và Thương Khâu vì muốn đảm bảo an toàn cho anh ta nên cũng đi theo đến đó.
Hai người đàn ông to lớn mua thẻ điện tử, cùng nhau vào khu vui chơi. Cảm giác này cũng thật kỳ lạ. Bây giờ là cuối hạ, sắp đến ngày học sinh tựu trường, khu vui chơi cũng đón một đợt khách nhỏ. Rất nhiều người lớn đưa con nhỏ đến đây chơi hết mình lần cuối, còn có một vài cặp đôi sinh viên.
Tạ Nhất và Thương Khâu trông đặc biệt lạc lõng. Nhất là khi cả hai đều có vẻ ngoài không tệ, tỷ lệ người ngoái nhìn lại càng cao hơn.
Tiểu Trương đi dò la tình hình, Tạ Nhất và Thương Khâu cũng không thể chờ đợi suông. Đây là lần đầu tiên Tạ Nhất đến một nơi như thế này nên có chút không thoải mái. Anh muốn chơi thử các trò chơi nhưng lại thấy ngại.
Thương Khâu dường như đoán được ý của anh, bèn đưa tay ra nói: "Chúng ta qua bên kia xem."
Hai người sóng vai đi về phía trước. Phía trước còn có người bán bóng bay và hoa tươi. Rất nhiều chàng trai mua hoa và bóng bay tặng bạn gái.
Thương Khâu thấy anh cứ nhìn mãi, liền hỏi: "Anh thích à?"
Tạ Nhất vội nói: "Không không không, tôi chỉ thấy khá mới mẻ thôi. Đàn ông to xác mà cầm bóng bay thì kỳ lắm."
Tạ Nhất không muốn, Thương Khâu cũng không đi qua đó. Hai người đi tiếp về phía trước. Mấy trò như ngựa gỗ xoay vòng, voi bay nhỏ... đều quá trẻ con, hai người đàn ông trưởng thành không tiện chơi. Nhưng bên kia có một trò giống như tàu lượn nhào lộn, trông rất kí©h thí©ɧ. Tạ Nhất có chút hăm hở, muốn thử một phen.
Thương Khâu bèn đi theo Tạ Nhất. Hai người qua đó xếp hàng. Vì thời gian còn sớm, mà trò này lại quá kí©h thí©ɧ nên không có nhiều người xếp hàng. Chẳng mấy chốc, Thương Khâu và Tạ Nhất đã đến lượt, hai người vừa hay được ngồi ở hàng đầu tiên.
Tạ Nhất có chút căng thẳng. Anh lần đầu tiên chơi trò này. Dù sao Tạ Nhất từ nhỏ đã không có bố mẹ, họ hàng cũng không muốn nhận nuôi, dĩ nhiên không có ai đưa anh đến khu vui chơi. Đây vẫn là lần đầu tiên của Tạ Nhất.
Tạ Nhất căng thẳng hít sâu hai hơi. Rất nhanh sau đó, ánh sáng xung quanh tối sầm lại, một giọng nói mô phỏng công nghệ cao bắt đầu đếm ngược.
"Vυ"t" một tiếng, chiếc xe lao vυ"t ra ngoài, chạy dọc theo đường ray. Ngay từ đầu nó đã tạo ra hai cú ngoặt gấp, cảm giác mất trọng lượng, cảm giác chóng mặt, cảm giác lao xuống...
"Ù" một tiếng, Tạ Nhất lập tức cảm thấy đầu óc mình trống rỗng. Cái cảm giác bị hất tung lên không trung rồi lập tức lao vυ"t xuống khiến trong đầu anh như có pháo hoa nổ tung. Toàn thân anh run rẩy, nhưng không phải là sợ hãi, mà là một cảm giác phấn khích không nói nên lời.
Tạ Nhất phấn khích đến mức tay chân tê rần. Đầu óc anh trống rỗng, nhưng anh lại có thể nhìn thấy một con chim vàng ba chân, đột ngột vỗ cánh bay thẳng lên trời cao, xé toạc tầng mây trắng xóa, không ngừng lao vυ"t lên...
"Hự!"
Chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại. Xung quanh toàn là tiếng la hét, nhưng Tạ Nhất lại hít vào một hơi khí lạnh, đột ngột thoát ra khỏi ảo ảnh đó.
"Tạ Nhất! Tạ Nhất?"
Tạ Nhất nghe thấy có người gọi mình, lúc này anh mới hoàn hồn lại, phát hiện Thương Khâu đang có chút lo lắng nhìn mình.
Thương Khâu vội đưa tay ra đỡ anh. Anh ta cảm nhận được cánh tay và thân thể Tạ Nhất đang run lên, run rẩy không ngừng. Tạ Nhất cũng cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn, như không đi nổi nữa.
Nhân viên công tác bên cạnh đều chạy tới xem xét tình hình, hỏi họ có cần gọi nhân viên y tế đến không.
Tạ Nhất cảm thấy mất mặt quá, vội vàng lắc đầu. Anh vừa lắc đầu lại thấy hơi chóng mặt, sắc mặt lập tức tái đi. Thương Khâu dìu anh, nói: "Không sao, tôi đưa bạn tôi qua kia nghỉ một lát là được rồi."
Thương Khâu dìu Tạ Nhất ra khỏi đám đông. Tạ Nhất lúc này mới thở phào một hơi. Anh cảm thấy thật sự quá mất mặt, lần đầu tiên đến khu vui chơi mà lại bị mọi người vây xem.
Thương Khâu để anh ngồi xuống ghế dài trong khu vui chơi. Bây giờ vừa hay có đoàn xe hoa diễu hành, rất nhiều người đang vây quanh hai bên đường để xem. Thương Khâu và Tạ Nhất ngồi trên ghế dài, ngồi phía sau đám đông đang phấn khích đó.
Thương Khâu vỗ vỗ lên đùi mình, nói: "Nằm xuống nghỉ một lát đi, sắc mặt anh không tốt lắm."
Tạ Nhất vốn định cố gượng một chút, dù sao mình cũng là đàn ông to xác, chơi cái tàu lượn thôi mà đã chóng mặt thì nghe có hơi mất mặt. Nhưng anh liếc nhìn đùi của Thương Khâu, lại có chút không kìm được mà muốn nằm xuống.
Thương Khâu đỡ anh, động tác dịu dàng cẩn thận, để anh nằm lên đùi mình. Tạ Nhất nằm xuống, lập tức cảm thấy rất thoải mái.
Thương Khâu nhẹ nhàng xoa trán anh, nói: "Nhắm mắt lại, nghỉ ngơi đi."
Tạ Nhất gật đầu, quả nhiên nhắm mắt lại.
Anh có chút mệt mỏi, nhắm mắt lại rất nhanh liền ngủ thϊếp đi. Mơ mơ màng màng, anh cảm thấy mình đang nằm mơ. Giấc mơ chập chờn không rõ, có người nhẹ nhàng vuốt ve gò má anh, cảm giác đó hệt như là lòng bàn tay của Thương Khâu.
Tạ Nhất có thể cảm nhận được hơi ấm đó, hệt như Thương Khâu...
"Ngày mai ta phải đi rồi."
Có người nói bên tai anh, kèm theo cái vuốt ve dịu dàng. Tạ Nhất biết mình đang nằm mơ, nhưng không thể thoát khỏi sự mơ màng đó. Anh mơ màng nhìn người trước mắt.
"Em hãy tự chăm sóc mình."
Người đó nói rồi, thế mà lại hơi cúi đầu, hôn lên khóe môi Tạ Nhất. Tạ Nhất giật nảy mình, mở to mắt. Anh nhìn rõ người đó, tóc dài, mặc áo choàng đen, trông giống hệt Thương Khâu...
Nụ hôn dịu dàng rơi xuống khóe môi. Tạ Nhất đáng lẽ phải rất kinh ngạc, nhưng anh lại vô thức đưa tay lên, ôm lấy cổ người đó, rồi đón nhận nụ hôn ấy.
Người đàn ông mặc đồ đen cười khẽ, nói: "Tiểu Nhất thật chủ động."
Tạ Nhất không nói nên lời, chỉ cảm thấy tim đập thật nhanh. Hai người dựa vào nhau, hệt như đôi tình nhân thấu hiểu đối phương nhất. Người đàn ông mặc đồ đen ôm chặt anh, nói: "Nếu có thời gian, ta sẽ đến thăm em."
Tạ Nhất cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói có chút không kìm nén được: "E là chẳng có thời gian đâu, Xà Sư đại nhân không phải bận lắm sao?"
Người đàn ông mặc đồ đen kia cười khẽ, giọng nói vô cùng dịu dàng: "Vì em, chắc chắn sẽ có."
Tạ Nhất cũng cười một tiếng, dường như vì lời nói ngọt ngào của đối phương. Anh đưa tay nâng lấy bàn tay của người đàn ông mặc đồ đen, từ từ đưa lên bên môi, nhẹ nhàng hôn một cái rồi cười nói: "Để lại cho ngài một dấu ấn..."
"Hự!"
Tạ Nhất rõ ràng đang nằm mơ, đột nhiên hít vào một hơi khí lạnh, trán đẫm mồ hôi lạnh, anh đột ngột tỉnh dậy.
"Tạ Nhất? Sao thế?"
Tạ Nhất mở mắt ra, hóa ra anh vẫn đang nằm trên đùi Thương Khâu. Đoàn xe hoa vẫn chưa đi xa. Anh chỉ vừa chợp mắt một lúc thôi.
Tạ Nhất nắm chặt tay mình, cánh tay run rẩy. Anh hít hà, giọng nói khàn khàn khó nhọc: "Tay... tay..."
Thương Khâu vội cúi đầu nhìn tay Tạ Nhất. Tay Tạ Nhất đang đeo găng tay da màu đen, ngăn cách mọi ánh sáng. Nhưng nó cứ run rẩy không ngừng, trông rất đau đớn.
Tạ Nhất cảm thấy vị trí lòng bàn tay, có thứ gì đó đang cháy rát. Anh muốn tháo găng tay ra xem.
Thương Khâu vội giữ chặt tay anh, nói: "Đừng động đậy, không thể thấy ánh sáng được, ráng chịu một chút."
Trán Tạ Nhất đẫm mồ hôi lạnh. Tuy anh ở trong thân xác của Thương Khâu cũng được một thời gian rồi, nhưng chưa bao giờ bị đau lòng bàn tay. Đây là lần đầu tiên. Cơn đau rất khó chịu đựng, hệt như bị thiêu đốt...
Giống như bị nung dấu...
Thương Khâu đỡ anh. Tạ Nhất cứ run rẩy không ngừng. Khoảng mười phút sau, cơn đau rát bỏng khó chịu đựng đó mới dịu đi. Tạ Nhất hệt như vừa được vớt từ dưới nước lên, đã không còn chút sức lực nào, dựa vào người Thương Khâu thở hổn hển.
Tạ Nhất không ngờ, mình chỉ chơi cái tàu lượn thôi mà lại có nhiều di chứng đến vậy. Ban đầu là chóng mặt mệt lả, bây giờ còn đau tay. Xem ra mình không nên ra vẻ chơi tàu lượn, biết vậy đã đi chơi trò voi bay nhỏ rồi.
Hai người nghỉ ngơi một lát, điện thoại của Thương Khâu liền reo lên. Là Tiểu Trương gọi tới. Giọng Tiểu Trương có chút hoảng hốt, nói: "Tôi... tôi hình như tìm thấy một thứ ghê gớm lắm."
Tạ Nhất vừa nghe, cũng không màng đến khó chịu nữa, vội vàng đi cùng Thương Khâu đến gặp Tiểu Trương.
Tiểu Trương vội vã đi tới, sắc mặt hơi tái, đưa mấy tờ giấy cho họ: "Hai anh mau xem cái này."
Thương Khâu cầm tờ giấy, mở ra xem. Bên trên viết một danh sách chi tiết, trông như một cái bảng, có ngày tháng và tên người.
Tên của Khang Chí và con ma nhỏ kia đều ở trên đó, hơn nữa còn ở vị trí cuối cùng của bảng, ngày tháng còn rất mới. Trên cái bảng này còn có rất nhiều tên của người khác.
Sắc mặt Thương Khâu rất khó coi. Tạ Nhất xem lướt qua thật nhanh. Anh không biết những ngày tháng này có gì bí ẩn, nhưng anh dám chắc đây là một thứ rất quan trọng, vì tên của Khang Chí và con ma nhỏ đều ở trên đó.
Tạ Nhất chỉ vào tên một người trong đó, nói: "Đây... đây không phải là vụ án người mất tích ầm ĩ dạo trước sao? Cô giáo kia đi du lịch, sau đó thì mất liên lạc, tìm mãi không thấy, trên mạng xã hội chia sẻ rất nhiều."
Thương Khâu nghe Tạ Nhất nói vậy, sắc mặt càng khó coi hơn. Tiểu Trương hỏi: "Vậy rốt cuộc đây là cái bảng gì?"
Thương Khâu nói với vẻ mặt u ám: "Là một bảng phân công."
"Phân công?"
Tạ Nhất và Tiểu Trương đều hơi giật mình. Bởi vì họ rất khó tưởng tượng, những người chết trên bảng này thì có liên quan gì đến việc phân công?
Thương Khâu chỉ vào ngày tháng trên bảng, nói: "Những ngày tháng này tuy trông lộn xộn, không có gì liên quan, nhưng các anh nhìn kỹ mà xem, mỗi tháng chắc chắn có bốn cái tên."
Tạ Nhất nhìn theo hướng Thương Khâu chỉ, quả đúng là như vậy...
Ngày 1 tháng 7, ngày 4 tháng 7, ngày 18 tháng 7, ngày 25 tháng 7. Ngày 8 tháng 8, ngày 19 tháng 8, ngày 26 tháng 8, ngày 27 tháng 8. Trông có vẻ không liên quan gì, nhưng mỗi tháng chắc chắn xuất hiện bốn ngày.
Thương Khâu nói: "Đây là một sự phân công, một danh sách chết."
Nghe thì có vẻ đáng sợ, nhưng không thể không nói, những người trên bảng này có lẽ đều đã chết cả rồi.
Thương Khâu lại nói: "Hơn nữa các anh có nhận ra không, người trong danh sách này, phần lớn là phụ nữ, dĩ nhiên còn có cả trẻ con."
Tiểu Trương hỏi: "Tại sao lại là phụ nữ?"
Tạ Nhất lẩm bẩm: "Vì dễ ra tay, sức chống cự tương đối yếu."
Tiểu Trương giật mình nói: "Đây... đây... là buôn người sao?"
Thương Khâu nói: "Không đúng."
Tạ Nhất đột nhiên ngẩng đầu lên, nói: "Là... nội tạng!"
Thương Khâu gật đầu: "E là vậy."
Tiểu Trương nghe mà ngớ cả người. Nội tạng? Nội tạng gì?
Thương Khâu nói: "Còn nhớ Khang Chí không? Anh ta bị người ta mổ bụng phanh ngực, nội tạng và mắt đều bị lấy đi rồi."
Hơn nữa lúc đó Thương Khâu cũng đã nói, kẻ ra tay là người có kiến thức y học chuyên môn, không phải gϊếŧ người vì tức giận. Cách thức lấy nội tạng vô cùng chuyên nghiệp.
Còn cả đứa trẻ kia nữa, con ma nhỏ bò ra từ ti vi cũng bị mổ bụng phanh ngực, kéo lê bộ lòng trắng hếu. Điều đó cho thấy lúc chết con ma nhỏ đó rất thảm.
Sắc mặt Tiểu Trương tái nhợt, run rẩy nói: "Không lẽ họ đang bắt người bán nội tạng sao?"
Thương Khâu cất tờ giấy đó đi, nói: "Anh không thể ở lại khu vui chơi được nữa, về nhà đi."
Tiểu Trương cũng không dám ở lại nữa. Nếu khu vui chơi thật sự ngấm ngầm bắt cóc phụ nữ và trẻ em để bán nội tạng, vậy thì nơi đây chính là một cái lò mổ.
Tiểu Trương vội vàng rời khỏi khu vui chơi, Thương Khâu cũng đưa Tạ Nhất đi.
Tạ Nhất nói: "Bây giờ làm sao đây? Nếu khu vui chơi thật sự làm chuyện này, Amy là người hùn vốn đứng sau, chắc chắn không thoát khỏi liên can."
Thương Khâu nói: "Vậy nên bây giờ chúng ta phải điều tra Amy."
Thương Khâu gọi điện cho cô thư ký nhỏ, muốn hỏi thăm chuyện của Amy. Nhưng điện thoại của cô thư ký gọi mà không ai nghe máy, không biết là tình hình thế nào.
Tạ Nhất nói: "Hay là chúng ta gọi cho Tất Bắc đi? Anh ta không phải có làm ăn qua lại với Amy sao?"
Thương Khâu gật đầu. Tạ Nhất đưa danh thϊếp cho Thương Khâu. Thương Khâu liền bấm gọi cho Tất Bắc. Tất Bắc rất nhanh đã bắt máy, cười nói: "A lô?"
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 39: Nội tạng (11)