- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 37: Nội tạng (9)
Quán Ăn Đêm Khuya
Chương 37: Nội tạng (9)
Thương Khâu không nói gì, nhưng anh ta bưng một cái đĩa nhỏ xíu trên tay rồi đưa cho Tạ Nhất. Tạ Nhất trợn mắt nhìn. Ôi chao, hóa ra là bánh ngọt!
Cái đĩa nhỏ này nhỏ hơn nhiều so với đĩa ăn cơm bình thường. Đĩa được viền vàng, chạy quanh là những hoa văn đẹp mắt. Chỉ nhìn cái đĩa thôi cũng biết là đáng tiền rồi. Trên đĩa đặt một miếng bánh kem khéo léo, bên trên còn bày một chiếc bánh macaron nhỏ xíu. Bên cạnh có mứt dâu tây được vẽ thành hình bông hoa, trông đẹp vô cùng.
Thương Khâu đưa bánh ngọt cho Tạ Nhất, còn đưa thêm cho anh một chiếc nĩa nhỏ xinh xắn rồi nói: "Anh nếm thử xem, ngon lắm."
Tạ Nhất thấy hơi bó tay. Thương Khâu thế mà lại đi lấy đồ ăn, hơn nữa trông anh ta chẳng có vẻ gì là sợ sệt chỗ lạ lẫm, không giống Tạ Nhất cứ như bà cụ Lưu vào vườn Đại Quan vậy.
Tạ Nhất dùng chiếc nĩa nhỏ xắn một miếng đưa vào miệng. Đây chắc chắn không phải loại kem rẻ tiền. Mùi vị đậm đà, thơm ngọt mà lại không hề béo ngậy, ăn vào ngược lại thấy thanh mát ngon miệng. Bánh cũng mềm xốp. Chiếc bánh macaron bên trên vừa ngọt vừa thơm, vỏ ngoài nhiều màu giòn rụm, bên trong kẹp hạt dẻ cười giã nhỏ. Mùi thơm của hạt khô đã hòa quyện hoàn toàn vào vị ngọt thơm của bánh macaron.
Tạ Nhất nếm thử rồi gật đầu nói: "Đúng là ngon thật."
Anh vừa nói vừa ngẩng đầu lên, thì thấy Thương Khâu đang nhìn mình chằm chằm. Anh ta khẽ nói: "Tôi thích ăn cái bánh macaron này."
Thương Khâu nói xong rồi vẫn cứ nhìn Tạ Nhất như vậy. Tạ Nhất lập tức bị nhìn đến tê cả da đầu. Có lẽ vì vừa ăn xong đồ ngọt nên cổ họng Tạ Nhất thế mà lại thấy hơi khô khốc. Anh vội ho khan một tiếng, nói: "Vậy... vậy tôi về làm cho anh nhé?"
Tạ Nhất vừa dứt lời, Thương Khâu cuối cùng cũng thu lại ánh mắt thăm thẳm, thản nhiên đáp: "Được."
Tạ Nhất: "..." Tại sao từ giọng điệu thản nhiên của Thương Khâu, Tạ Nhất lại cảm nhận được một sự... ngấm ngầm kỳ lạ thế nhỉ?
Có lẽ để thưởng cho Tạ Nhất vì đã hiểu ý, Thương Khâu bưng cho anh một ly nước uống. Đó là loại nước có ga, pha vị rất ngon, không có cồn, uống vào độ ngọt vừa phải, cũng không làm say người.
Tạ Nhất thấy ly nước này cũng ngon, vừa hay làm dịu cơn khô cổ sau khi ăn đồ ngọt.
Hai người đứng trong sảnh tiệc một lúc. Những người đi qua đều ném tới ánh mắt dò xét, nhìn Tạ Nhất thêm mấy lần.
Tạ Nhất biết, đó là vì thân xác anh đang mang này trông quá đẹp trai. Ngày thường đã đẹp lắm rồi, bây giờ lại mặc vest đi giày da, hệt như một chàng hoàng tử bước ra từ truyện cổ tích, ai mà không muốn nhìn thêm hai lần chứ.
"Là hai người à?"
Có người đã thấy Tạ Nhất và Thương Khâu, rồi đi tới từ đằng xa. Tạ Nhất nhìn theo giọng nói, thì ra là người quen ở quán ăn đêm, hơn nữa còn là người đã trả trước không ít tiền cơm.
Giám đốc công ty bảo hiểm XX, Tất Bắc!
Tất Bắc bưng một chiếc ly chân cao đi tới. Anh ta mặc một bộ vest màu xám bạc, trông vừa ra vẻ lịch lãm lại vừa chưng diện. Anh ta vẫn chống một cây gậy ba toong, viên kim cương trên cây gậy sáng lấp lánh dưới ánh đèn sảnh tiệc, suýt nữa thì làm Tạ Nhất mù mắt.
Tạ Nhất thầm nghĩ, bây giờ bán bảo hiểm kiếm tiền dễ vậy sao?
Tất Bắc đi tới, cười tủm tỉm nói: "Không ngờ lại gặp được hai cậu, tôi đang nghĩ mai qua quán ăn dùng bữa đây."
Tạ Nhất nghi ngờ nhìn Tất Bắc. Tất Bắc cười nói: "À phải rồi, quên chưa tự giới thiệu, tôi là người tổ chức buổi tiệc từ thiện lần này."
Tạ Nhất: "..." Quả nhiên bán bảo hiểm rất kiếm tiền, nhìn cách tổ chức buổi tiệc này là biết.
Tất Bắc rất bận rộn. Anh ta qua chào hỏi họ một tiếng rồi nhiều người muốn đến nói chuyện với anh ta, vậy nên anh ta bèn bỏ đi trước.
Tạ Nhất và Thương Khâu tiếp tục chờ Amy quay lại. Amy thay quần áo rất chậm, nhưng bên cạnh cô ta có thư ký đi cùng, hơn nữa ở đây lại đông người như vậy, hơi người vẫn còn rất nhiều. Vì vậy, Thương Khâu dường như không lo lắng chút nào.
Thương Khâu cầm chiếc đĩa nhỏ đi qua đi lại ở khu bánh ngọt. Tạ Nhất ăn mấy miếng bánh ngọt đã thấy ngấy lắm rồi, không thể ăn thêm được nữa. Dạ dày của Thương Khâu dường như rất lớn. Trước đây Tạ Nhất cũng được chứng kiến rồi, anh ta có thể ăn rất rất nhiều đồ ngọt.
Cuối cùng, Tạ Nhất dứt khoát đứng ở trong góc, đợi Thương Khâu tự mình đi ăn bánh ngọt cho căng bụng.
Thương Khâu bảo anh đừng đi lung tung rồi cầm đĩa đi ăn bánh tiếp. Tạ Nhất đứng một mình, rất nhanh đã có người bồi bàn bưng khay đi tới, cười nói: "Thưa anh, anh có cần chút đồ uống gì không?"
Tạ Nhất nhìn xem, trên khay của người bồi bàn có rất nhiều loại rượu tây mà anh đều không nhận ra. Có điều, trong một chiếc ly chân cao có loại nước uống màu sắc rất giống ly mà Thương Khâu đưa cho anh lúc nãy.
Tạ Nhất bèn cầm ly nước đó lên, nói: "Cảm ơn."
Người bồi bàn mỉm cười lịch sự, nói: "Không có gì ạ."
Tạ Nhất bưng ly chân cao, nhấp một ngụm. Nước có vị ngọt lịm, ga có vẻ mạnh hơn lúc nãy một chút, nhưng nhìn chung là rất ngon.
Lúc Thương Khâu quay lại thì thấy chỗ Tạ Nhất đứng đã trống không. Anh ta nhìn quanh, cũng không thấy người đâu, không biết đã chạy đi đâu mất rồi.
Thương Khâu cau mày, gọi: "Tạ Nhất?"
Xung quanh có rất nhiều người, ai cũng đang bận nói chuyện, không thấy bóng dáng Tạ Nhất đâu. Sắc mặt Thương Khâu lập tức trầm xuống. Anh ta vừa dặn Tạ Nhất đứng yên tại chỗ rồi, mà Tạ Nhất cũng không phải kiểu người không nghe lời. Vậy nhưng bây giờ Tạ Nhất lại biến mất, điều này làm Thương Khâu có chút cảnh giác.
Trước đây Tạ Nhất đã ăn lá bùa định vị mà Thương Khâu làm, chính là viên kẹo hoa quả đó. Thương Khâu lạnh mặt, vội vàng đi về phía trước theo hướng của lá bùa.
Trong góc có một cánh cửa hé mở, đi thẳng về phía trước là nhà vệ sinh và lối đi của nhân viên. Thương Khâu đẩy cánh cửa nhỏ bước vào. Phía trước có người bồi bàn đang đứng chờ, thấy anh ta đi vào thì mỉm cười nói: "Thưa anh, nhà vệ sinh rẽ phải ở phía trước ạ."
Thương Khâu gật đầu rồi đi tiếp về phía trước. Hơi thở của lá bùa ngày càng rõ rệt. Thương Khâu đi theo luồng hơi đó, rất nhanh đã đến chỗ góc tường rẽ.
"Vù" một tiếng, một bóng đen đột nhiên lao ra từ chỗ tối. Thương Khâu theo phản xạ vung tay, nhưng lại vội vàng dừng cử động lại.
Bóng đen đó đột nhiên bổ nhào ra, mặt nở một nụ cười ngây ngô, "hê hê", vui vẻ nói: "Thương... Thương Khâu! Dọa được anh rồi nhé! Hê hê..."
Thương Khâu: "..."
Bóng đen bổ nhào ra đó chính là Tạ Nhất...
Mặt Tạ Nhất hơi đỏ lên, cười ngây ngô "thật thà". Trông có vẻ anh đã uống say, bắt đầu say rượu làm càn rồi.
Tạ Nhất đúng là uống nhiều thật rồi. Anh chỉ muốn uống nước có ga, nhưng ly nước đó lại chẳng giống ly Thương Khâu lấy chút nào. Tạ Nhất thấy vị cũng ngon, uống vào cũng không thấy chóng mặt ngay, vậy nên anh bèn uống thêm mấy ly. Ba ly vào bụng, Tạ Nhất lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, người lại còn đặc biệt nóng nực, muốn đi vệ sinh, thế là cứ mơ mơ màng màng chạy đến nhà vệ sinh.
Thương Khâu thấy Tạ Nhất thì lập tức thở phào một hơi. Có điều sắc mặt anh ta không vui, cứ nhìn Tạ Nhất chằm chằm một lúc. Tạ Nhất hoàn toàn không bị ánh mắt không tốt lành của Thương Khâu dọa cho sợ. Anh say khướt cười ngây ngô: "Dọa được anh chưa? Dọa được anh chưa hả..."
Thương Khâu thấy hơi bó tay, vẻ mặt không vui cũng không giữ được nữa. Anh ta nói: "Đừng có mang cái mặt của tôi mà cười ngây ngô như thế."
Tạ Nhất uống nhiều quá rồi. Nếu là ngày thường, Thương Khâu không cho anh cười ngô nghê, Tạ Nhất chắc chắn sẽ kìm lại. Thế nhưng lúc này đầu óc anh phản ứng rất chậm. Nghe Thương Khâu không cho mình cười ngô nghê, Tạ Nhất liền "hê hê hê" cười rộ lên. Giọng anh mềm nhũn, chậm rãi nói: "Ờ... được thôi! Hê hê..."
Thương Khâu: "..."
Thương Khâu đỡ Tạ Nhất, nói: "Lại đây, tôi đưa anh đi tìm chỗ nghỉ ngơi."
Tạ Nhất trông có vẻ rất nghe lời, anh tự giác để Thương Khâu đỡ. Anh dựa hết sức nặng cả người vào Thương Khâu, mềm nhũn, như không có xương vậy.
Tạ Nhất "hê hê hê" cười ngây ngô, gọi: "Thương Khâu?"
Thương Khâu đỡ anh đi ra ngoài. Tạ Nhất gọi anh ta một tiếng, nhưng Thương Khâu không đáp lời. Dù sao Tạ Nhất cũng đang say rượu làm càn, Thương Khâu có vẻ không muốn để ý đến anh. Nhưng Tạ Nhất lại không chịu, anh lập tức gọi: "Thương Khâu! Thương Khâu? Thương Khâu?"
Tạ Nhất cứ như một cái máy nhắc lại, gọi tên Thương Khâu không dứt. Thương Khâu đành phải nói: "Làm gì?"
Tạ Nhất tủm tỉm cười, nói năng có chút líu lưỡi, vừa nhìn là biết đã say rất nặng. Anh nói: "Thương Khâu, tôi... tôi ngửi, ngửi thấy mùi thế nào? Có thơm không?"
Thương Khâu liếc nhìn Tạ Nhất đang say khướt rồi thản nhiên nói: "Thơm, đồ say."
Tạ Nhất nghe anh ta nói vậy thì liền "hê hê hê" cười ngây ngô. Anh nói: "Thật à? Là mùi thơm gì? Thịt kho tàu? Có phải thịt kho tàu không... Không không, mùi cà ri! Ờ, cà ri... cà ri cũng không hay, hê hê hê, tôi biết rồi... Bánh macaron! Có phải mùi bánh macaron không, ngọt lắm!"
Thương Khâu bó tay liếc nhìn Tạ Nhất. Anh ta có vẻ như bị Tạ Nhất chọc cười nên khóe miệng hơi nhếch lên. Anh ta nói: "Ai lại tự ví mình với bánh macaron, mà lại còn là đàn ông nữa chứ?"
Tạ Nhất nghe xong thì gãi gãi sau gáy với vẻ mặt mơ màng. Anh nói: "Vậy là mùi thơm gì? Cua hấp? Cà tím om? Sườn xào chua ngọt! Gà xào Cung Bảo? Thịt luộc... Có phải thịt luộc không? Tôi biết rồi, tôm hùm đất cay!"
Thương Khâu đỡ Tạ Nhất đang say rượu làm càn rồi thở dài một hơi. Anh ta dường như đã hết cách đến tột độ. Giọng anh ta rất trầm và khàn, như thể đang tự lẩm bẩm: "Là một loại... mùi thơm khiến người ta phấn chấn."
"Cái gì?"
Giọng Thương Khâu không lớn, lại còn trầm. Tạ Nhất đã say rượu nên trong đầu cứ ong ong. Tai anh cũng nghễnh ngãng rồi, dĩ nhiên không nghe thấy Thương Khâu nói. Anh hỏi: "Cái gì? Mùi thơm gì? Mùi thơm gì hả! Tôi không nghe rõ..."
Thương Khâu thấy anh lại sắp làm càn nên bèn nói bừa: "Bánh kếp cuốn hành lá."
Tạ Nhất liền "Á" lên một tiếng. Anh đau đớn nói: "Không muốn! Tôi không thích hành lá!"
Thương Khâu chỉ nói bừa thôi. Ai ngờ Tạ Nhất lại chống cự dữ dội. Anh nhất quyết không chịu làm hành lá, cứ giãy giụa không yên rồi nói: "Anh cũng cho tôi ngửi xem, anh có mùi thơm không!"
Tạ Nhất cứ giãy giụa. Quan trọng là anh bây giờ đang mang thân xác của Thương Khâu. Dáng người anh có thể nói là cao lớn, vai rộng hông hẹp. Anh ghì lấy Thương Khâu như một quả cân, không hề nghe lời chút nào. Anh cứ phải vươn cổ, cọ tới cọ lui bên hõm vai Thương Khâu rồi nói: "Để tôi... để tôi ngửi xem anh có thơm không!"
Tạ Nhất cố gắng sáp lại gần, tóc anh quét qua hõm vai Thương Khâu. Nét mặt Thương Khâu liền sa sầm lại. Anh ta nắm chặt lấy cánh tay Tạ Nhất.
Tạ Nhất tuy mang thân xác của Thương Khâu nhưng sức ở tay anh không bì được với người học võ như Thương Khâu. Anh bị Thương Khâu kéo một cái, "Rầm" một tiếng, rồi bị lôi vào phòng nghỉ bên cạnh.
"Cốp" một cái, Tạ Nhất chỉ thấy đầu óc quay cuồng. Anh lập tức bị ép lên bức tường trong phòng nghỉ.
Trong phòng nghỉ không bật đèn nên rất im ắng. Qua khe cửa hé mở, anh vẫn có thể nghe thấy tiếng bước chân của người bồi bàn ở lối đi bên ngoài.
"Cộp... cộp... cộp..."
Tiếng bước chân như nhịp trống, gõ vào tim Tạ Nhất. Bóng tối chợt ập xuống khiến Tạ Nhất không nhìn rõ mọi thứ trước mắt. Anh cũng không nhìn rõ được dáng dấp của Thương Khâu.
Đầu óc Tạ Nhất căng lên, mơ mơ màng màng. Anh liền nghe thấy một giọng nói khàn khàn và trầm bên tai: "Đừng chọc tôi."
"Cái gì?"
Đầu óc Tạ Nhất hoạt động hơi chậm. Anh cố mở to mắt, muốn nhìn rõ Thương Khâu. Nhưng một bàn tay ấm áp đã che mắt anh lại. Anh ngay lập tức chìm vào bóng tối. Anh không còn nhìn thấy gì nữa. Ngay cả dáng dấp mờ mịt kia anh cũng không thấy rõ.
Hơi thở của Thương Khâu ở ngay bên tai anh. Nó càng lúc càng gần. Anh ta thì thầm: "Muốn nếm thử không?"
Tạ Nhất khàn giọng nói: "Cái... cái gì..."
Giọng nói của Thương Khâu mang một vẻ cười. Giọng anh ta nhẹ nhàng, có chút làm người ta tê tái: "Mùi vị của tôi."
Cổ họng Tạ Nhất liền khô khốc. Anh tuy đã say nhưng chẳng hiểu sao lại càng lúc càng hồi hộp. Hơi thở ấm áp của Thương Khâu lướt qua chóp mũi anh, càng lúc càng nóng rực. Hơi thở của hai người dần dần quấn lấy nhau.
Thêm một giây nữa, không, Tạ Nhất cảm thấy có khi còn chẳng cần đến một giây. Hơi thở của họ chắc chắn sẽ thật sự hòa vào nhau. Anh thậm chí còn cảm nhận được hơi nóng bỏng người của Thương Khâu...
"Reng reng reng!"
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng chuông điện thoại chói tai bỗng vang lên trong phòng nghỉ tối om. Bàn tay Thương Khâu đang che mắt Tạ Nhất bỗng buông xuống. Cử động của anh ta rất nhanh nhẹn. Anh ta nhanh chóng lùi ra xa Tạ Nhất, đồng thời "Cạch" một tiếng bật đèn tường trong phòng nghỉ.
Xung quanh liền sáng trưng. Mắt Tạ Nhất có chút không chịu nổi ánh sáng bất chợt nên anh hơi nheo lại. Chỉ trong lúc anh nheo mắt, Thương Khâu đã lùi ra xa anh. Vẻ mặt anh ta vẫn lạnh lùng điềm tĩnh như mọi khi. Anh ta quay người đi bắt điện thoại rồi nói: "A lô."
Giọng nói trong điện thoại nhanh chóng truyền ra. Đó là cô thư ký. Cô nói: "Thưa anh, anh có thấy giám đốc của chúng tôi không?"
Tạ Nhất trong nháy mắt có cảm giác như mất hết sức lực. Anh suýt nữa thì trượt dọc bức tường mà ngồi bệt xuống. Giây lát vừa rồi, anh cứ ngỡ mình sắp hôn Thương Khâu. Bây giờ tim anh vẫn còn đập rất nhanh.
Thương Khâu đứng bên cạnh gọi điện thoại. Tạ Nhất thì dựa vào tường thở hổn hển. Anh đưa tay lên sờ sờ môi mình. Anh chợt nhận ra mình đang sờ môi của Thương Khâu. Mặt anh liền đỏ bừng lên.
Dáng người Thương Khâu tuy cao lớn nhưng môi anh ta lại mềm mại một cách lạ lùng. Chạm vào rất êm ái. Nó khiến người ta không thể dứt ra được.
Đầu ngón tay Tạ Nhất hơi run. Chúng khẽ run lên hai cái. Anh vội vàng bỏ tay xuống, hệt như một đứa trò nhỏ làm sai chuyện, sợ bị bắt gặp.
Tạ Nhất thở phào một hơi. Nhưng trong lòng anh lại lờ mờ thấy hơi tiếc. Vậy mùi vị của Thương Khâu, cuối cùng là như thế nào? Cuối cùng anh cũng không nếm được...
Tạ Nhất vừa nghĩ vậy, "Bùng" một tiếng, mặt anh đã đỏ bừng lên. Nó như thể có thể nhỏ ra máu. Anh vội vàng lắc mạnh đầu. Mình tiếc cái quái gì chứ!
Thương Khâu đang nghe điện thoại. Người gọi đến là cô thư ký nhỏ của Amy. Giọng cô thư ký rất ngọt ngào, nhưng nghe có vẻ hơi gấp gáp. Cô nói: "Thưa anh, anh có thấy giám đốc của chúng tôi không?"
Thương Khâu nghe vậy thì cau mày. Anh ta nói: "Không, cô ấy không ở cùng chúng tôi."
Cô thư ký càng gấp gáp hơn: "Vậy... vậy phải làm sao đây? Giám đốc biến mất rồi, lát nữa còn có bài phát biểu, sắp bắt đầu rồi."
Tạ Nhất láng máng nghe thấy tiếng nói chuyện trong điện thoại. Anh vội dời sự chú ý của mình đi rồi hỏi: "Sao thế?"
Thương Khâu bật loa ngoài điện thoại. Cô thư ký nói: "Tôi... tôi cũng không biết nữa. Vừa rồi tôi vẫn đi theo giám đốc. Giám đốc bảo tôi đi cùng cô ấy thay quần áo. Sau đó... sau đó trợ lý Tôn đến, nói là có văn kiện cần giám đốc ký tên, thế là tôi ra ngoài trước."
Lúc trợ lý Tôn đến, giám đốc đã thay xong quần áo. Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong. Cô thư ký bèn ra ngoài phòng đứng đợi, đợi giám đốc ký xong văn kiện.
"Nhưng... nhưng tôi đứng ở ngoài cửa, nghe thấy bên trong hình như có... có tiếng cãi nhau."
Tạ Nhất kỳ lạ hỏi: "Cãi nhau?"
Cô thư ký nói: "Vâng ạ, là cãi nhau. Tôi cũng thấy lạ lắm. Tuy bình thường tính khí giám đốc hơi nóng nảy, nhưng trợ lý Tôn là người nổi tiếng hiền lành. Hai anh cũng thấy rồi đó, giám đốc hất cà phê lên đầu trợ lý Tôn mà anh ta vẫn cười hề hề không nổi nóng. Sao có thể cãi nhau với giám đốc được chứ."
Tạ Nhất thầm nghĩ, đó đâu phải là hiền lành, cô không thấy trợ lý Tôn kia lén nghiến răng nghiến lợi hay sao? Chẳng qua trợ lý Tôn rõ ràng là trai trẻ được giám đốc của các người bao nuôi, vậy nên không dám nổi nóng, cứ phải kìm nén bản thân thôi.
Cô thư ký lại nói: "Bên trong cãi nhau dữ lắm. Tôi liền gõ cửa hỏi thăm thì còn bị giám đốc mắng cho. Nhưng sau đó trợ lý Tôn đã nhanh chóng đi ra. Vẻ mặt anh ta khó coi lắm rồi bỏ đi. Lúc tôi vào thì giám đốc vẫn đang xem văn kiện. Có lẽ là vì văn kiện có vấn đề gì đó nên vẻ mặt cô ấy cũng không đẹp. Sau đó giám đốc bảo tôi đi lấy cho cô ấy một ly cà phê. Tôi bèn đi ra ngoài gọi cà phê. Đến khi tôi quay lại... quay lại thì không thấy giám đốc đâu nữa!"
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 37: Nội tạng (9)