Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quán Ăn Đêm Khuya

Chương 36: Nội tạng (8)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thương Khâu lắc đầu, dường như tạm thời cũng chưa nghĩ ra. Bọn họ đúng là đến để bảo vệ Amy, nhưng con ma tấn công Amy đáng lẽ phải là Khang Chí mới đúng. Đột nhiên lại xuất hiện một con ma nhỏ không hề quen biết, đúng là rất kỳ lạ.

Thương Khâu lắc đầu, sau đó khẽ cau mày, hỏi: "Anh bị thương rồi à?"

Vừa nói, anh ta vừa nắm lấy cổ tay Tạ Nhất, nhấc tay anh lên. Tạ Nhất lúc này mới nhớ ra, vừa rồi lúc bóng đèn nổ tung, trong bóng tối mịt mù, hình như có mảnh thủy tinh đã đâm vào lòng bàn tay anh. Có điều vì còn cách một lớp găng tay nên cũng không quá đau, chỉ là một vết thương ngoài da nho nhỏ.

Thương Khâu liếc nhìn một cái, sắc mặt trở nên u ám. Anh ta nói: "Lại đây, tôi xử lý vết thương cho anh."

Tạ Nhất vội nói: "Không cần đâu, không cần đâu, chỉ là vết thương ngoài da, bị đâm một vết nhỏ thôi, không sao đâu. Tôi thấy chúng ta nên xem tình hình của Amy trước thì hơn."

Amy vừa rồi sợ quá lăn từ trên cầu thang xuống. Cầu thang nhà cô ta không hề thấp, Tạ Nhất sợ cô ta bị ngã chấn động não, hoặc ngã đến ngớ ngẩn luôn rồi.

Nhưng Thương Khâu lại có vẻ không vội vàng lắm, anh ta nói: "Không sao đâu."

Tạ Nhất: "..." Sao cứ cảm thấy không đáng tin lắm nhỉ.

Thương Khâu nhất quyết muốn rửa vết thương cho Tạ Nhất. Vì tất cả bóng đèn đều đã nổ nên không có gì để chiếu sáng. Thương Khâu bèn đặt điện thoại lên bàn, bật đèn pin rồi kéo tay Tạ Nhất lại gần nguồn sáng.

Tạ Nhất đeo găng tay, dĩ nhiên là vì giao kèo ba điều với Thương Khâu, đôi găng tay da màu đen đó anh chưa từng tháo ra.

Nhưng lúc này cần phải rửa vết thương, Tạ Nhất nghĩ, chắc chắn phải tháo ra rồi.

Thương Khâu kéo tay anh, động tác rất cẩn thận, từ từ tuột đôi găng tay da màu đen xuống. Khi tuột đến vị trí lòng bàn tay thì anh dừng lại. Lòng bàn tay Tạ Nhất quả thật đã bị đâm, vẫn còn mảnh thủy tinh găm trong thịt. Vết thương không lớn, nhưng đúng là cần phải được làm sạch.

Động tác của Thương Khâu cẩn thận và dịu dàng. Anh ta từ từ giúp Tạ Nhất gắp mảnh thủy tinh ra, sau đó bôi thuốc cho anh.

Đôi găng tay da màu đen đã được đẩy đến vị trí lòng bàn tay. Sự chú ý của Tạ Nhất hoàn toàn không đặt ở vết thương, mà là ở lòng bàn tay bên dưới đôi găng...

Ở chính giữa lòng bàn tay dường như có thứ gì đó, trông như một hình xăm, nhưng lại là một hoa văn màu vàng kim. Bởi vì găng tay chưa được tháo ra hoàn toàn nên không thể nhìn rõ đó rốt cuộc là hoa văn gì.

Viền ngoài của hoa văn màu vàng kim có rất nhiều tơ nhỏ, trông như... trông như là mép của một chiếc lông vũ màu vàng kim.

Tạ Nhất kinh ngạc nhìn lòng bàn tay của "mình", nói: "Cái này..."

Thương Khâu thản nhiên đáp: "Chính tôi cũng không biết đây là cái gì, có lúc sẽ rất đau, đặc biệt là khi nhìn thấy ánh mặt trời."

"Còn bị đau nữa à?"

Thương Khâu gật đầu: "Sở dĩ tôi không cho anh tháo găng tay là vì sẽ rất đau đớn. Có lúc đau thấu xương, cảm giác đau đó hệt như có người đang dùng dao cạo vào xương của anh vậy."

Tạ Nhất chưa từng trải qua cảm giác đau đớn đó, vì ít nhất anh không cảm thấy đau. Tạ Nhất không kìm được mà đưa tay nhẹ nhàng xoa lên vết hằn màu vàng kim trong lòng bàn tay. Cảm giác khi chạm vào càng giống một vết sẹo, không hề bằng phẳng.

Tạ Nhất nhẹ nhàng xoa xoa, có chút thất thần, chính anh cũng không biết mình đang nghĩ gì. Nhưng khi hoàn hồn lại thì cảm thấy rất ngại ngùng, dù sao thân xác này cũng là của Thương Khâu. Anh lại làm chuyện bất lịch sự với cơ thể của Thương Khâu ngay trước mặt chủ nhân của nó. Tuy chỉ là sờ tay một chút, nhưng vẫn cảm thấy rất ngại, hơi khó xử.

Tạ Nhất vội ho khan một tiếng, đeo lại găng tay cho tử tế rồi đứng dậy nói: "Amy thì làm sao đây? Có cần đưa đến bệnh viện không?"

Thương Khâu thu lại ánh mắt, liếc nhìn Amy một cái rồi nói: "Chỉ ngất đi thôi, cô ta mạng lớn lắm."

Thương Khâu nói rồi lại bảo: "Anh đi bế cô ta về phòng ngủ đi."

Tạ Nhất chỉ vào mũi mình, hỏi: "Tôi á? Sao lại là tôi?"

Vừa nói, anh vừa liếc nhìn Amy trên mặt đất. Amy mặc một chiếc váy hai dây mỏng manh, lúc lăn xuống cầu thang, dây áo chắc chắn đã bị tuột xuống, để lộ nửa bên vai. Nếu không phải có mái tóc dài che đi thì còn hở nhiều hơn nữa.

Tạ Nhất là một người đàn ông trưởng thành, dây áo của Amy thì tuột, váy thì tốc lên, nếu anh mà đi bế cô ta thì chắc chắn khó tránh khỏi đυ.ng chạm. Để tránh bị nghi ngờ, Tạ Nhất cũng không muốn làm.

Tạ Nhất lập tức từ chối: "Tôi không đi đâu, anh đi đi."

Thương Khâu thản nhiên đáp: "Không đi."

Tạ Nhất: "..."

Tạ Nhất hít sâu một hơi, nói: "Hai người vừa rồi còn đang tình tứ trong phòng ngủ, anh đi mà bế cô ta."

Anh vừa dứt lời, lập tức cảm thấy có gì đó sai sai. Sao lại là cái cảm giác chua chua đó nữa rồi?

Thương Khâu liếc nhìn Tạ Nhất một cái. Không biết có phải là Tạ Nhất ảo giác hay không, anh cứ cảm thấy tâm trạng của Thương Khâu trong phút chốc đã tốt lên một chút, hơn nữa còn bật cười một tiếng: "Tình tứ ư?"

Tạ Nhất đảo mắt khinh bỉ, cứ tưởng Thương Khâu đang khoe khoang, dù sao giọng điệu cười tủm tỉm như vậy của Thương Khâu cũng không thường thấy.

Chỉ nghe Thương Khâu nói tiếp: "Tôi không có hứng thú với cô ta."

Tạ Nhất nghi ngờ liếc nhìn Thương Khâu, rõ ràng là không tin lắm. Dù sao thì một nam một nữ, ở chung một phòng ngủ giữa đêm hôm khuya khoắt, lại còn ăn mặc ít vải như vậy. Vừa rồi Thương Khâu còn đồng ý ngay tắp lự, không hề từ chối, bây giờ lại nói không có hứng thú với Amy ư?

Thương Khâu thấy ánh mắt nghi ngờ của anh thì lại cười cười. Hôm nay đúng là ngày khuyến mãi nụ cười mà. Anh ta đột nhiên rướn người qua, ghé vào tai Tạ Nhất thì thầm: "Mùi trên người cô ta, không thơm bằng anh."

Tạ Nhất: "..."

Tạ Nhất thầm nghĩ lúc này mình nên nói gì đây? Cảm ơn à?

Thương Khâu lại nói: "Thôi vậy, anh cũng không muốn bế thì cứ để cô ta nằm đây đi."

Tạ Nhất đã hết cách với cái tên "trà xanh" thích đồ ngọt, thích cho mèo ăn, thỉnh thoảng còn kiêu ngạo này của Thương Khâu rồi. Anh nhìn quanh, lấy tấm vải phủ bên cạnh ti vi đắp lên người Amy, rồi cam chịu số phận bế cô ta lên.

Nhưng Amy là phụ nữ nước ngoài, tuy không thể nói là cao to nhưng cũng không thấp. Hơn nữa, khung xương của cô ta lại rất nặng. Tạ Nhất bế cô ta lên lầu, mệt đến thở hổn hển. Sau khi lên đến cầu thang, anh kéo lê Amy như kéo một con chó chết vào phòng ngủ rồi quăng người lên giường.

Thương Khâu ung dung đi theo vào, bước tới xem xét tình hình của Amy rồi nói: "Chỉ ngất đi thôi, không có chuyện gì to tát, hơi chấn động não một chút."

Tạ Nhất kinh ngạc hỏi: "Chấn động não mà không phải chuyện to tát à?"

Thương Khâu đáp: "Chỉ bị chóng mặt buồn nôn thôi."

Tạ Nhất mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế sô pha trong phòng ngủ, nhìn quanh. Trên tủ đầu giường có đặt một hộp bαo ©αo sυ đã bóc, bên cạnh còn có một chai nước hoa kí©h thí©ɧ. Nắp chai nước hoa đã được mở ra, nhưng hình như chưa xịt, bởi vì trong phòng ngủ không có mùi gì đặc biệt.

Tạ Nhất nhìn hộp bαo ©αo sυ và chai nước hoa, lập tức quay đầu liếc nhìn Thương Khâu. Thương Khâu đang ngồi xuống, giơ tay về phía Tạ Nhất để chứng minh sự trong sạch của mình.

Tạ Nhất bĩu môi: "Mệt chết tôi rồi, trời sắp sáng rồi nhỉ."

Thương Khâu gật đầu: "Anh nghỉ một lát đi."

Tạ Nhất thầm nghĩ Thương Khâu cũng có chút lương tâm, thế là anh dựa vào sô pha định thở lấy hơi. Nhưng Tạ Nhất đã quá mệt, dựa vào sô pha mà lại ngủ gật, mí mắt nặng trĩu, dần dần chìm vào giấc mơ.

Thương Khâu nghe thấy hơi thở của Tạ Nhất dần dần trở nên đều đặn, anh ta nghiêng đầu liếc nhìn là biết Tạ Nhất đã ngủ rồi. Thể chất của Tạ Nhất vốn thiên về âm hàn. Con ma nhỏ vừa rồi tuy hơi thở trong sạch, lúc sống không làm chuyện gì ác, nhưng trên người lại mang một luồng oán khí âm u, chắc hẳn cũng là một oan hồn, vậy nên âm khí rất nặng, có ảnh hưởng nhất định đến Tạ Nhất. Cảm thấy mệt mỏi lúc này là hiện tượng bình thường.

Tạ Nhất ngửa đầu, gáy tựa vào lưng ghế sô pha, toàn thân mềm nhũn, tay chân dang rộng, ngủ một giấc vô cùng mất hình tượng. Người anh còn hơi nghiêng, sắp trượt khỏi ghế sô pha đến nơi.

Thương Khâu bất đắc dĩ lắc đầu, đưa tay ra đỡ Tạ Nhất dậy một chút. Lúc này Tạ Nhất đã ngủ say hoàn toàn, cả quá trình chưa đến hai phút, thậm chí còn ngáy khe khẽ. Người anh ngồi không vững, "rầm" một tiếng đã ngã vào lòng Thương Khâu.

Thương Khâu cúi đầu nhìn, dứt khoát đỡ Tạ Nhất nằm xuống ghế sô pha, để đầu anh gối lên đùi mình.

Tạ Nhất còn "hừ hừ" một tiếng trong cổ họng, nghiêng nghiêng đầu, điều chỉnh lại tư thế ngủ, dường như cảm thấy ngủ không được thoải mái lắm, cho rằng đùi quá cấn.

Thương Khâu thấy vẻ mặt chê bai của anh, dáng vẻ ngủ nghỉ mà cũng kén chọn, không nhịn được mà lắc đầu. Có điều, khóe miệng anh ta lại hơi nhếch lên, bất giác đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve gò má Tạ Nhất.

Sau khi vuốt ve, ánh mắt Thương Khâu đột nhiên trở nên sâu thẳm. Anh ta nhìn vào lòng bàn tay mình, giọng khàn khàn thì thầm: "Hơi thở trong sạch..."

Tạ Nhất cứ thế mơ mơ màng màng ngủ thϊếp đi. Khi ánh nắng rọi lên mặt, Tạ Nhất có chút mơ màng muốn tỉnh lại, nhưng vì ngủ quá ít nên không tỉnh lại ngay được, vẫn đang giãy giụa những giây cuối cùng.

"Á!"

Ngay lúc Tạ Nhất đang giãy giụa, anh đột nhiên nghe thấy một tiếng hét chói tai, dọa anh "vụt" một tiếng bật dậy.

Tạ Nhất bật mạnh dậy, vừa mới mở mắt nhưng chưa kịp nhìn rõ đã nghe thấy một tiếng "Cốp". Đầu anh nặng trĩu, trán thế mà lại bị đυ.ng phải. Tuy không nặng lắm nhưng cũng bị đυ.ng đến choáng váng. Anh định thần nhìn lại, hóa ra là Thương Khâu.

Tạ Nhất ngồi dậy quá mạnh nên đã đυ.ng đầu vào trán của Thương Khâu.

Thương Khâu sa sầm mặt, đưa tay lên xoa trán mình. Tạ Nhất còn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Anh ngủ trên ghế sô pha, gối đầu lên đùi Thương Khâu, lúc dậy lại còn đυ.ng vào trán Thương Khâu. Tư thế của hai người bọn họ nhìn thế nào cũng thấy kỳ quặc...

"A a a a!"

Lại một tiếng hét nữa vang lên. Tạ Nhất không còn thời gian để nghĩ đến chuyện kỳ quặc nữa, anh vội vàng nhảy khỏi ghế sô pha, hỏi: "Sao thế? Lại có ma à!"

Tiếng hét phát ra từ trên giường trong phòng ngủ. Amy đột nhiên la hét trên giường, dường như đã tỉnh lại. Suy nghĩ của cô ta vẫn còn dừng lại ở giai đoạn nhìn thấy con ma nhỏ, vậy nên lúc tỉnh lại vô cùng căng thẳng và sợ hãi.

Amy vừa la hét vừa bò dậy khỏi giường. Tấm vải đắp trên người cô ta bị giãy giụa làm rơi xuống. Tạ Nhất vội vàng quay mặt đi, còn nhanh tay che mắt Thương Khâu lại.

Thương Khâu có chút bất đắc dĩ, gạt bàn tay Tạ Nhất đang che mắt mình ra.

Amy đã không còn quan tâm được quần áo của mình hở hang đến mức nào nữa, cô ta la hét: "Ma! Ma! Trời ơi! Cứu mạng..."

Ngay sau đó Amy lại xổ một tràng tiếng Pháp, dù sao thì Tạ Nhất cũng không hiểu.

Amy nhảy xuống giường, lao về phía Thương Khâu, vô cùng căng thẳng sợ hãi nói: "Đại sư! Đại sư cứu tôi! Trời ơi, có ma! Nó đến tìm tôi đòi mạng!"

Thương Khâu kín đáo né tránh tay của Amy, cau mày hỏi: "Đòi mạng?"

Amy sững người một chút, sau đó nói: "Tôi... ý tôi là, có ma! Đúng đúng, có ma! Là chồng chưa cưới của tôi! Khang Chí! Là Khang Chí! Anh ấy đến tìm tôi!"

Tạ Nhất kỳ lạ hỏi: "Khang Chí? Cô Amy, người cô nhìn thấy là Khang Chí sao? Rõ ràng là một con ma nhỏ mà? Chừng mười tuổi."

"Không! Không!"

Amy đột nhiên hét lớn hai tiếng: "Không phải, là Khang Chí, tôi nhìn rất rõ, là chồng chưa cưới của tôi, anh ấy muốn tìm tôi làm cô dâu ma! Hu hu hu! Xin các anh... bảo vệ tôi! Tôi không muốn chết! Trời ơi tôi không muốn chết!"

Tạ Nhất lại càng nghi ngờ hơn. Anh liếc nhìn Thương Khâu, nói nhỏ với anh ta: "Rõ ràng cô ta nhìn thấy là một con ma nhỏ, tại sao lại nói là thấy Khang Chí?"

Cảm xúc của Amy có chút kích động, quầng thâm mắt càng đậm hơn, trông vô cùng tiều tụy. Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường đột nhiên reo lên, dọa Amy hét to một tiếng.

Amy nhìn thấy điện thoại thì mới thở phào một hơi, run rẩy cầm điện thoại lên: "A lô?"

Dường như lại là chuyện của công ty.

"Không được, bây giờ tôi không thể đến công ty, tôi rất mệt... Tôi cần nghỉ ngơi... Cái gì? Có vấn đề à? Không chịu hòa giải riêng sao? Sao các người không thể để cho tôi yên một chút hả? Chuyện đã ầm ĩ lắm rồi! Đúng là đồ vô dụng! Được rồi tôi sẽ qua đó, một lát nữa, vậy nhé."

Amy nói rồi cúp điện thoại, sắc mặt không được tốt cho lắm. Cô ta nói: "Tôi phải đến công ty một chuyến, mời hai anh bảo vệ tôi, tiền tôi sẽ trả."

Tạ Nhất không có ý kiến gì, dù sao cũng là ba trăm nghìn Ơ rô mà.

Amy cần thay quần áo, nhưng cô ta không dám ở một mình trong phòng, nhất quyết đòi Thương Khâu và Tạ Nhất phải ở cạnh. Tạ Nhất quay lưng đi, nói nhỏ với Thương Khâu: "Amy này bị sao vậy? Tại sao lại phải nói dối?"

Thương Khâu giơ ngón trỏ và ngón giữa lên huơ huơ: "Nói dối lần thứ hai rồi, còn nhớ thẻ điện tử của Khang Chí không?"

Tạ Nhất dĩ nhiên là nhớ. Thẻ điện tử của Khang Chí vốn không có ghi nhận vào nhà ma. Bọn họ cũng đã vào nhà ma, cửa lớn của nhà ma là máy soát vé quẹt thẻ, nhân viên đi qua cũng cần quẹt thẻ, vậy nên nếu không quẹt thẻ điện tử thì không thể vào được. Khang Chí đáng lẽ chưa từng vào nhà ma, thế nhưng Amy lại nói họ bị lạc nhau trong đó, rõ ràng là nói dối.

Bây giờ Amy lại bắt đầu nói dối, không biết đang che giấu điều gì.

Lẽ nào là Amy đã ra tay với chồng chưa cưới của mình? Nhưng đứa trẻ kia thì sao?

Tạ Nhất cảm thấy mọi thứ rối như tơ vò, không thể gỡ ra được. Amy rất nhanh đã thay xong quần áo, rửa mặt xong xuôi, mọi người chuẩn bị xuất phát đến công ty.

Công ty ở ngay gần đó, đi bộ chỉ mất mười phút, nhưng Amy lại muốn lái xe đi. Thật ra cộng cả thời gian lấy xe và đỗ xe thì cũng mất hơn mười phút.

Tạ Nhất và Thương Khâu đi theo Amy vào công ty một cách thuận lợi. Vừa vào công ty, liền có một cô thư ký chạy tới, nói: "Giám đốc, bản hợp đồng này cần cô xem qua, khách hàng đã đợi ở phòng họp lớn rồi ạ. Tối nay còn có một buổi tiệc từ thiện, tháng trước giám đốc đã đồng ý tham gia, có cần chuẩn bị lễ phục dạ hội cho giám đốc không ạ?"

Tạ Nhất đứng bên cạnh nhìn, cảm thấy Amy này đúng là bận rộn thật. Xem ra làm một nhân viên quèn cũng có cái phúc của nhân viên quèn, ít nhất sẽ không bận tối mắt tối mũi như vậy.

Amy không thèm nhìn đã ký tên vào văn kiện rồi nói: "Tôi đi gặp khách hàng trước, tiệc từ thiện buổi tối vẫn như cũ, lễ phục cứ mặc bộ tôi mua tuần trước là được. À phải rồi, lấy hai bộ vest cho hai vị này, tối nay họ cũng sẽ tham gia tiệc."

Amy vừa nói vừa liếc nhìn Tạ Nhất và Thương Khâu.

Tạ Nhất nhướng mày, xem ra lịch trình buổi tối của họ đã được định sẵn rồi.

Amy dặn dò xong thì đi về phía phòng họp. Đến cửa phòng họp, cô ta dừng lại, nói: "Tôi phải vào họp, hai anh đợi ở phòng bên cạnh một lát."

Có lẽ là bí mật kinh doanh gì đó, không thể để Tạ Nhất và Thương Khâu nghe thấy. Tạ Nhất cũng vui vẻ được nhàn rỗi, liền gật đầu.

Amy lại nói với thư ký: "Đi gọi trợ lý Tôn tới đây, lát nữa họp xong tôi muốn gặp cậu ta."

"Vâng, thưa giám đốc."

Amy nhanh chóng đi vào phòng họp, còn thư ký thì dẫn Tạ Nhất và Thương Khâu đến phòng nghỉ bên cạnh. Bên trong rất sang trọng, một phòng nghỉ mà còn lớn hơn cả cái ổ chuột của Tạ Nhất. Sô pha da thật, máy pha cà phê, máy tính, ti vi, đầy đủ cả.

Cô thư ký mời họ nghỉ ngơi một lát. Chưa đầy năm phút sau, cô đã mang hai bộ vest tới, mời Tạ Nhất và Thương Khâu mặc thử. Nghe nói đây là quần áo cần mặc cho buổi tiệc tối.

Tạ Nhất chưa từng tham dự tiệc từ thiện nào, nhiều nhất cũng chỉ là tiệc tất niên cuối năm của công ty, dĩ nhiên phong cách đó cũng không thể gọi là tiệc tối được.

Cô thư ký mời họ thay quần áo rồi lui ra ngoài, chu đáo đóng cửa lại.

Tạ Nhất nhìn quần áo một chút, là hai bộ vest màu đen, chắc hẳn đắt tiền hơn bộ đồ mà Tạ Nhất thường mặc đi làm.

Tạ Nhất nhìn trái nhìn phải. Phòng nghỉ tuy rất lớn nhưng lại không có vách ngăn, chỉ có một không gian duy nhất. Hai người chỉ có thể cùng nhau thay quần áo, ít nhiều cũng có chút không tự nhiên.

Nhưng Thương Khâu lại chẳng có chút không tự nhiên nào, anh ta ung dung cởϊ áσ thun của mình ra. Anh ta ăn mặc rất đơn giản, một chiếc áo thun đen, bên dưới là quần thường. Thương Khâu giơ hai tay lên cao, chiếc áo thun liền được cởi ra, ném lên ghế sô pha. Ngay sau đó, anh ta lại cởi tiếp chiếc quần thường ra.
« Chương TrướcChương Tiếp »