Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Quán Ăn Đêm Khuya

Chương 35: Nội tạng (7)

« Chương TrướcChương Tiếp »
Amy đã thay một bộ váy ngủ. Vừa nãy cô ta mặc đồ ở nhà, còn bây giờ chắc chắn là đồ ngủ.

Đó là một bộ váy ngủ lụa hai dây mỏng manh màu hồng. Phần ngực, lưng và cả viền váy lại được thiết kế bằng ren khoét rỗng, chỉ có một mảnh lụa nhỏ không xuyên thấu che ở phần bụng. Nhìn tổng thể trông như một chiếc áo quây nhỏ, hở hang quá mức!

Tạ Nhất suýt nữa thì che mắt lại. Amy từ trong đi ra, lúc đi đường viền váy còn bị cuộn lên, gần như không che nổi gốc đùi, lượn lờ khiến Tạ Nhất nhìn mà nhức cả mắt.

Thương Khâu ở bên cạnh lại rất điềm tĩnh, anh ta chỉ nhìn Amy bước ra như thể cô ta chẳng có gì thay đổi.

Amy cười nói: "Thật là vất vả cho hai anh đã cất công chạy tới đây, lại còn phải bảo vệ tôi nữa. Hai anh muốn uống chút gì không, rượu vang? Sâm panh?"

Tạ Nhất vội xua tay: "Không cần đâu, không cần đâu."

Amy nói: "Hai anh đừng khách sáo."

Tạ Nhất và Thương Khâu ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách, định tìm hiểu thêm về tình hình. Amy đi tới, thế mà lại định ngồi vào giữa hai người. Khoảng trống ở giữa chẳng lớn chút nào, nếu cứ ngồi xuống, Tạ Nhất cảm thấy Amy chắc chắn sẽ ngồi lên đùi Thương Khâu mất.

"Reng reng reng..."

Nhưng đúng lúc này điện thoại của Amy lại reo. Amy nghiêng đầu liếc nhìn, nụ cười trên mặt lập tức biến mất. Cô ta vội chộp lấy điện thoại, ái ngại nói: "Tôi đi nghe điện thoại một lát."

Amy nhanh chóng cầm điện thoại đi vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại. Tuy đã đóng cửa nhưng bên trong vẫn vọng ra giọng nói của Amy. Giọng cô ta rất tức giận và đứt quãng.

"Cái gì? Công ty không phải là nơi nuôi báo cô... Loại người như mày, vơ một cái là được cả nắm. Mỗi tháng tao trả cho mày bao nhiêu lương mà mày chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao... Ngay cả chuyện này cũng không giải quyết nổi... Mày cứ đợi cuốn gói xéo đi là vừa! Tao cho mày cơ hội cuối cùng, tự mày liệu mà làm!"

Giọng của Amy đứt quãng, tuy không nghe được hết nhưng cũng có thể đoán ra, có lẽ là vấn đề công việc. Có người đã làm hỏng chuyện gì đó khiến Amy vô cùng tức giận.

Sau khi cuộc điện thoại bên trong kết thúc, cửa phòng ngủ mới được mở ra. Mặt Amy tức đến đỏ bừng. Cô ta vuốt lại tóc rồi cười nói: "Hai anh, tôi hơi buồn ngủ rồi, nhưng... nhưng một mình tôi không dám ngủ."

Cũng phải, trong nhà vừa có ma quấy phá, một mình đúng là không dám ngủ thật.

Amy lại nói: "Sáng mai tôi còn có một cuộc họp quan trọng, cần phải ngủ đủ giấc, vậy nên... vậy nên có thể mời anh... bảo vệ sát bên cạnh tôi được không?"

Vừa nói, Amy vừa e thẹn liếc nhìn Thương Khâu.

Sát bên...

Bảo vệ...

Tạ Nhất lập tức trợn mắt nhìn Thương Khâu, rồi lại nhìn Amy. Rõ ràng Amy đang muốn giăng câu trai trẻ đây mà!

Tạ Nhất vô cùng bất bình. Sao trước đây chẳng có ai câu mình, vậy mà sau khi hoán đổi thân xác, số lần bị câu lại tăng lên.

Amy lại ấp úng nói: "Tôi... tôi sợ Khang Chí sẽ quay lại. Anh có thể ở cạnh tôi... cùng ngủ với tôi được không? Ý tôi là... ở trong phòng ngủ cùng tôi, như vậy tôi sẽ không sợ nữa."

Rõ ràng là đang mời gọi.

Tạ Nhất thầm nghĩ, Thương Khâu là người đứng đắn, tuyệt đối sẽ không đồng ý chuyện bảo vệ sát bên gì đó đâu.

Tạ Nhất còn chưa nghĩ xong đã nghe Thương Khâu thản nhiên đáp: "Được."

Tạ Nhất: "..." Cái gì? Tai mình hình như vừa nghe nhầm.

Amy mừng rỡ nói: "Thật sao?"

Thương Khâu vẫn giữ vẻ thản nhiên, gật đầu nói: "Chúng tôi đến đây là để bảo vệ an toàn cho cô, dĩ nhiên là được."

Tạ Nhất: "..." Nói nghe đường hoàng quá nhỉ!

Amy lập tức đưa tay kéo tay Thương Khâu, lôi anh vào phòng ngủ. Tạ Nhất cũng muốn đi theo nhưng lại bị Amy chặn lại. Cô ta vội vàng chuẩn bị đóng cửa, ngăn bước chân của Tạ Nhất rồi cười nói: "Vị đại sư này, anh cứ ở phòng khách tầng một là được rồi."

"Cạch!"

Cửa phòng đóng lại, Amy kéo Thương Khâu đi vào trong, còn Tạ Nhất bị nhốt ở bên ngoài.

Tạ Nhất trợn mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, bên trong còn vọng ra tiếng cười của Amy. Không hiểu sao, Tạ Nhất lập tức cảm thấy đầu mình sắp bốc khói vì tức giận.

Tạ Nhất lẩm bẩm một mình: "Cái quái gì vậy?"

Anh đứng ngoài cửa phòng ngủ, đảo mắt một vòng rồi thầm nghĩ, hóa ra Thương Khâu cũng chẳng phải người đứng đắn gì, lẽ nào đã phải lòng Amy rồi?

Tuy Amy trông rất đáng ngờ, nhưng không thể không nói, cô ta đúng là một mỹ nhân, lại còn là mỹ nhân tóc vàng mắt xanh, thân hình bốc lửa, đã thế còn mặc bộ váy ngủ nóng bỏng như vậy, đúng là không nỡ nhìn thẳng.

Vừa nghĩ đến đây, lòng Tạ Nhất thấy là lạ, lại còn có chút chua chua, chua một cách khó hiểu.

Tạ Nhất cảm thấy bản thân hơi kỳ quặc, nhưng nghĩ lại thì cũng thông suốt. Chắc chắn là vì anh không muốn Thương Khâu mang thân xác của mình đi làm bậy.

Cửa phòng đóng chặt, bên trong vẫn có chút tiếng động. Tạ Nhất không cam tâm cứ thế xuống phòng khách tầng một thức đêm, anh đảo mắt một vòng rồi dứt khoát rón rén áp người lên cửa, ghé sát tai vào cánh cửa để cố gắng nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Tạ Nhất cố sức nghe một lúc, không thấy động tĩnh gì nữa. Anh ghé mắt nhìn qua khe cửa nhưng chẳng thấy gì cả. Một lúc sau, anh nghe thấy một tiếng "tách" rất khẽ.

Ánh sáng từ khe cửa thế mà lại vụt tắt. Phòng ngủ đã tắt đèn!

Tạ Nhất mở to mắt, thầm nghĩ không lẽ ngủ thật rồi chứ?

Tạ Nhất nhìn khe cửa tối om, cảm thấy sắp tức nổ phổi. Anh thật sự rất muốn đạp cho cánh cửa một cái, thầm nghĩ: "Thương Khâu, nếu anh thật sự dám mang thân xác của tôi đi trăng hoa, sáng mai tôi quyết sống mái với anh."

Tạ Nhất tức tối đi xuống lầu, ba bước lại ngoảnh đầu một lần. Anh đến phòng khách ở tầng một ngồi xuống. Phòng ngủ ở trên lầu, còn tầng một là mấy phòng chứa đồ, phòng khách, nhà bếp...

Tạ Nhất buồn chán đi xuống, ngồi trên sô pha trong phòng khách rồi xem đồng hồ. Đã hơn năm giờ, sắp sáu giờ sáng rồi, trời sắp sáng. Đợi đến hơn tám giờ, Tạ Nhất còn phải gọi điện đến công ty xin nghỉ.

Tạ Nhất sờ thấy một vật cứng cứng trên sô pha, cầm lên xem thì ra là điều khiển ti vi. Anh bèn buồn chán bấm bấm điều khiển, định xem ti vi một lát. Dù sao cũng chẳng còn mấy tiếng để ngủ, xem ti vi còn hơn.

Tạ Nhất bật ti vi lên. Giờ này đã quá muộn, về cơ bản chẳng có chương trình gì, bởi vì chẳng có ai xem vào khung giờ không đẹp này.

Tạ Nhất bấm ti vi, liên tục chuyển kênh. Đài truyền hình địa phương đang xen vào một bản tin. Tạ Nhất không thích xem tin tức, vốn định chuyển kênh khác, nhưng màn hình vừa lướt qua, anh dường như thấy được thứ gì đó quen thuộc nên lại bấm quay lại.

Chả trách thấy quen mắt, là công viên giải trí.

Công viên giải trí lại có người đi lạc nữa rồi. Lần này là một đứa trẻ, một đứa trẻ chưa đến mười tuổi. Mẹ của cậu bé khóc đến xé lòng, cầu xin những người tốt bụng giúp tìm lại con mình.

Người mẹ đưa con trai đến công viên giải trí chơi. Dù sao cũng sắp đến ngày tựu trường, trẻ con lại không thích đi học. Để dỗ dành con, người mẹ cũng phải tranh thủ thời gian mới đến công viên được một chuyến. Mọi chuyện đều rất bình thường. Cậu bé chơi mệt rồi thì ăn vạ nằm lì dưới đất không chịu đi. Người mẹ bèn bảo cậu bé ngoan ngoãn ngồi trên ghế, còn mình thì quay người đi mua hai cây kem ốc quế.

Chỉ trong một cái quay người đó, cậu con trai thế mà lại biến mất. Không ai thấy cậu bé chạy đi đâu, hay là bị ai đó dắt đi. Rất trùng hợp, nơi đó lại là điểm mù của camera giám sát, vậy nên cũng không ghi lại được gì.

Cậu bé đã mất tích mấy tiếng đồng hồ. Người làm mẹ vô cùng lo lắng, nhân viên công viên giải trí cũng đang giúp tìm kiếm, nhưng hoàn toàn không tìm thấy, không thu được kết quả gì.

Trong bản tin, người mẹ khóc lóc vô cùng đau khổ, cầu xin những người tốt bụng nếu thấy con trai bà thì hãy liên lạc với bà.

Ngay sau đó, màn hình hiện lên thông tin liên lạc của người phụ nữ và ảnh chụp chính diện không đội mũ của cậu con trai.

Đó là một cậu bé chưa đến mười tuổi, trông chừng khoảng học sinh lớp hai, lớp ba. Cậu bé có đôi mắt to long lanh. Mắt trẻ con trông đứa nào cũng rất lanh lợi, gương mặt đáng yêu, thuộc kiểu rất dễ khiến người khác thương mến.

Tạ Nhất nhìn bức ảnh chụp chính diện của cậu bé trên ti vi, trong lòng vẫn còn đang cảm thán. Dạo này hình như là một thời buổi lắm chuyện, công viên giải trí thế mà lại xảy ra nhiều sự cố đến vậy. Anh thật hy vọng cậu bé chỉ đi lạc thôi và sẽ sớm được tìm thấy.

Tạ Nhất vừa nghĩ vậy, bèn định chuyển kênh khác. Kết quả là ngay khoảnh khắc đó, chiếc ti vi phát ra tiếng "xè xè... xè xè..." rồi còn bị nhiễu hạt.

Tạ Nhất ngạc nhiên không biết nhà Amy dùng loại ti vi dỏm gì. Thời buổi này mà ti vi còn bị nhiễu hạt, có phải nên thay cái mới rồi không?

Tạ Nhất dùng điều khiển để chuyển kênh, kết quả là chiếc ti vi như bị hỏng thật, thế mà lại không bấm được. Hơn nữa, màn hình còn bị khóa chết ở ngay bức ảnh của cậu bé, không hề nhúc nhích, hệt như bị đứng hình.

Tạ Nhất vẩy vẩy cái điều khiển, lẩm bẩm một mình: "Cái điều khiển dỏm gì đây."

"Ha ha!"

Anh đang cúi đầu định tháo pin điều khiển ra lắp lại thử xem có phải hết pin hay bị lỏng gì không, thì bỗng nghe thấy tiếng cười của một đứa trẻ.

Tạ Nhất: "..."

Tạ Nhất rùng mình sởn gai ốc, lập tức ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn xung quanh. Xung quanh không có một bóng người, đèn đuốc vẫn sáng trưng. Amy đã bật hết đèn trong nhà lên và vẫn chưa tắt, không có gì bất thường cả.

"Ha ha! Ha ha ha!"

Nhưng đúng lúc này, tiếng cười của đứa trẻ lại vang lên lần nữa.

Tạ Nhất mở to mắt, đột nhiên nhìn chằm chằm vào màn hình ti vi đang bị treo. Trên màn hình, bức ảnh của cậu bé thế mà lại thay đổi.

Đôi mắt long lanh của cậu bé từ từ cong lên, khóe miệng cũng ngày càng nhếch cao, hai má bầu bĩnh hai bên cánh mũi cũng phồng lên.

Nó đang cười...

Bức ảnh của cậu bé trên ti vi đang cười!

"Hự!"

Tạ Nhất hít vào một hơi khí lạnh, đột ngột đứng dậy lùi về sau. Bức ảnh cậu bé đang cười thật. Theo nụ cười ngày càng ngoác ra của nó là tiếng cười "ha ha" trong trẻo ngây thơ, có sức xuyên thấu rất mạnh.

Tạ Nhất cố sức bấm điều khiển mấy lần nhưng hoàn toàn vô dụng, không chuyển kênh, cũng không tắt được. Trong khi đó, đứa trẻ trên ti vi lại càng cười càng vui vẻ.

Tạ Nhất sợ đến mức vội vàng bật dậy định bỏ chạy. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc đó, đứa trẻ trên ti vi đã cử động. Lần này không chỉ cười, mà là cử động thật.

Nó vặn vẹo thân mình, từ trong ti vi, từ trong bức ảnh đó... bò ra ngoài.

Vừa bò, nó vừa phát ra tiếng "tí tách... tí tách... tách...", một mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mặt. Tạ Nhất trơ mắt nhìn đứa trẻ đáng yêu ấy bò ra khỏi ti vi. Lúc bò ra còn kèm theo mùi máu tanh nồng đến nhức mũi. Nửa người trên của cậu bé đã bò ra ngoài, không còn là dáng vẻ long lanh đáng yêu nữa, mà là một bộ dạng toàn thân đẫm máu, không ngừng rỉ ra nước máu...

Tiếng hét kinh hãi của Tạ Nhất đều nghẹn lại trong cổ họng. Một cậu bé đáng yêu bò ra khỏi ti vi, nhưng lúc bò ra lại máu me be bét, bụng bị phanh ra, kéo theo cả bộ lòng trắng hếu...

Tạ Nhất nhanh chóng lùi về sau, "Rầm" một tiếng, anh bị chân ghế sô pha vấp ngã, "uỵch" một tiếng ngã sõng soài trên mặt đất. Anh muốn bò dậy chạy tiếp thì nghe thấy một tiếng "Xoảng" rất lớn.

Tất cả bóng đèn trên đầu trong nháy mắt đều nổ tung. Mảnh thủy tinh từ trên trời rơi xuống như mưa. Tạ Nhất vội vàng ôm lấy đầu mình, khuôn mặt của Thương Khâu đẹp trai như vậy, đừng để bị mảnh thủy tinh làm cho hủy dung mất.

Tạ Nhất ôm đầu, lúc này mới sực nghĩ ra, ma quỷ đầy nhà rồi, tại sao mình lại còn nghĩ đến chuyện Thương Khâu có đẹp trai hay không chứ!

Trong nháy mắt, bóng đèn nổ tung, xung quanh đột ngột tối sầm lại. Tầng một vốn đã kéo rèm nên không có một chút ánh sáng nào, chỉ có chiếc ti vi đang phát ra ánh sáng lạnh lẽo lờ mờ. Dưới ánh sáng âm u đó, cậu bé toàn thân bê bết máu đã bò ra khỏi ti vi, miệng cười "ha ha", kéo theo bộ lòng trắng hếu của mình, bò về phía Tạ Nhất.

Tạ Nhất sợ hãi bật dậy khỏi mặt đất, "Á" một tiếng, lòng bàn tay anh bị cái gì đó đâm vào. Xung quanh quá tối nên cũng không nhìn rõ, chắc chắn là bị mảnh thủy tinh đâm phải. Cơn đau khiến anh giật nảy mình, xuyên qua cả găng tay mà vẫn đâm vào được.

Tạ Nhất không kịp để ý đến lòng bàn tay, bật dậy là chạy ngay. Cậu bé phía sau đã bò tới nơi, vừa cười lớn, tốc độ lại còn khá nhanh, "xoèn xoẹt", trong nháy mắt đã suýt áp sát Tạ Nhất. Tạ Nhất sợ quá hét lớn một tiếng: "Mẹ kiếp! Thương Khâu!"

"Rầm" một tiếng, tiếng hét của Tạ Nhất vừa dứt, đã nghe thấy cửa phòng ngủ trên lầu hai bị ai đó tông bật ra. Cùng lúc đó, một bóng đen nhanh chóng lao ra, là Thương Khâu!

Anh ta không đi cầu thang, mà chống tay một cái, đột ngột lộn người qua lan can tầng hai, nhanh chóng nhảy xuống. "Bịch" một tiếng, anh ta đáp xuống nhẹ nhàng ngay giữa phòng khách tầng một, vừa vặn chắn trước mặt Tạ Nhất.

Tạ Nhất thở hổn hển, thấy Thương Khâu thì lập tức thở phào một hơi thật mạnh, vội nói: "Có ma, có ma! Là một đứa trẻ!"

Thương Khâu nhảy xuống với động tác gọn gàng. Cùng lúc đó, một luồng sáng lóe lên trong tay anh ta, chiếc móc khóa gỗ đào lập tức dài ra, biến thành một thanh kiếm gỗ đào. "Vυ"t" một tiếng, anh ta vung kiếm, từ trên cao chặn đứng con ma nhỏ đang bò tới.

Đồng thời, anh ta hơi nghiêng đầu, dưới ánh sáng lạnh lẽo của ti vi, Thương Khâu nheo mắt, khẽ cau mày, vẻ mặt ấy đẹp trai chết người, hóc môn như muốn bùng nổ.

Chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của Thương Khâu vang lên: "Lần sau gọi tôi, không cần thêm tiền tố vào đâu."

Tạ Nhất: "..." Bây giờ là lúc nói chuyện này sao?!

Con ma nhỏ dường như sợ hãi thanh kiếm gỗ đào của Thương Khâu. Có lẽ không có ma quỷ nào là không sợ gỗ đào. Nó lảng vảng không dám tiến lên, có chút run rẩy lùi về sau, cũng không cười nữa. Tạ Nhất thầm chửi trong lòng, rõ ràng là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh.

Đúng lúc này, phòng ngủ trên lầu hai lại có tiếng động. Amy từ trong đi ra, hỏi: "Có chuyện gì vậy? Dưới lầu có tiếng gì thế?"

"Ha ha!"

Con ma nhỏ đột ngột quay đầu lại, đôi mắt máu me be bét nhìn chằm chằm về phía Amy trên lầu hai. Trong khoảnh khắc, ánh mắt của Amy và con ma nhỏ chạm vào nhau.

"A a a a a! Ma, ma!"

Amy hét lên một tiếng thảm thiết, giọng cô ta vô cùng chói tai, sau đó người lảo đảo, dường như không chịu nổi kinh hách mà ngất đi.

"Không ổn rồi!"

Tạ Nhất hét lên một tiếng nhưng không chạy qua kịp. Amy lập tức mất đi ý thức, đột ngột lăn từ trên cầu thang xuống. Kèm theo tiếng "rầm rầm rầm", Amy như một quả bóng da, không chút ngập ngừng lăn xuống dưới, sau đó ngất lịm đi.

Con ma nhỏ "ha ha" cười một tiếng, liếc nhìn Amy đang ngất xỉu, nó vô cùng kiêng dè thanh kiếm gỗ đào của Thương Khâu. Ngay sau đó, nó nhanh chóng lùi về sau, khi lùi đến bên cạnh ti vi thì "vυ"t" một tiếng đã biến mất không còn tăm hơi, hệt như bị ti vi hút vào trong.

"Xè xè... xè xè..."

Chiếc ti vi lại bị nhiễu hạt, màn hình đang bị treo nhanh chóng hoạt động trở lại. Đã không còn là bản tin nữa, mà đang chiếu quảng cáo đồ uống.

Tạ Nhất vẫn còn hơi ngơ ngác. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, con ma nhỏ tự dưng bò ra khỏi ti vi, bây giờ lại tự dưng chạy mất.

Mà Thương Khâu chỉ nheo mắt lại, thế mà lại không ngăn cản con ma nhỏ đang bỏ chạy.

Tạ Nhất hỏi: "Sao vậy? Con ma nhỏ chạy rồi? Sao anh không cản nó lại?"

Trái ngược với một Tạ Nhất vừa kích động vừa hoang mang, Thương Khâu lại điềm tĩnh hơn nhiều. Anh ta múa một đường kiếm hoa, theo động tác đẹp trai của anh, "vụt" một tiếng, thanh kiếm gỗ đào lập tức thu nhỏ lại, biến về thành chiếc móc khóa, được Thương Khâu ung dung móc vào chiếc điện thoại dán hình mèo con.

Thương Khâu lúc này mới thản nhiên nói: "Hơi thở trên người con ma nhỏ đó rất trong sạch."

"Trong sạch?"

Tạ Nhất gãi gãi sau gáy, lại càng mơ hồ hơn.

Thương Khâu nói: "Nói cách khác, lúc còn sống nó không làm điều ác."

Tạ Nhất hỏi: "Vậy tại sao nó lại chạy đến đây? Nhầm nhà à?"
« Chương TrướcChương Tiếp »