Chương 34: Nội tạng (6)

Giọng nói của Thương Khâu không lớn nhưng lại trầm ấm và đầy nội lực, hệt như một chiếc búa giáng mạnh vào tim Tạ Nhất, khiến cả người anh chấn động.

Khang Chí vốn dĩ chưa từng vào nhà ma, trên thẻ điện tử không hề có bất kỳ ghi nhận soát vé nào!

Vậy tại sao Amy lại nói Khang Chí hẹn hò với cô ta trong nhà ma, sau đó gặp phải chuyện ma ám nên mới bị lạc mất?

Tim Tạ Nhất đập thình thịch, anh nói: "Vợ chưa cưới của Khang Chí... đang nói dối sao?"

Tạ Nhất có chút hoài nghi. Amy là vợ chưa cưới của Khang Chí, tại sao cô ta phải nói dối? Theo như thẻ điện tử của Khang Chí hiển thị, cậu ta vốn dĩ chưa từng vào nhà ma, thế nhưng Amy lại nói Khang Chí bị lạc mình trong đó.

Toàn bộ nhân viên nhà ma và cả nhân viên của công viên giải trí đều đang tìm kiếm Khang Chí. Thế nhưng Khang Chí lại chưa từng xuất hiện trong nhà ma. Rất trùng hợp là camera giám sát của nhà ma hôm đó lại gặp trục trặc, nên không thể chứng minh rốt cuộc Khang Chí có ở đó hay không.

Tạ Nhất nói: "Amy nói dối để làm gì? Chuyện này càng ngày càng kỳ lạ."

Ngay lúc anh đang nói thì điện thoại của Thương Khâu thế mà lại reo lên. Từ thứ Sáu đến Chủ nhật, Tạ Nhất đều trông quán ở quán ăn đêm cho đến khi đóng cửa, nói cách khác là bây giờ đã qua bốn giờ sáng rồi, vậy mà điện thoại của Thương Khâu vẫn có người gọi tới.

Đó là một số lạ. Nhạc chuông điện thoại rất đơn điệu, chỉ là âm thanh mặc định của máy. Điện thoại vừa reo, Tiểu Trương, nhân viên nhà ma đang sợ như chim sợ cành cong ở bên cạnh, liền giật nảy mình.

Thương Khâu bắt máy, giọng nói vô cùng lạnh lùng: "A lô."

Đầu dây bên kia nói câu gì đó mà Tạ Nhất không nghe rõ, nhưng có lẽ là giọng của một người phụ nữ. Ngay sau đó, Thương Khâu đặt điện thoại lên bàn rồi bật loa ngoài.

Âm thanh từ điện thoại lập tức lớn hơn. Giọng nói của người phụ nữ được phát ra ngoài, hóa ra lại là Amy, người mà họ vừa nhắc tới!

Giọng Amy vô cùng hoảng hốt: "Tôi nghe nói anh là pháp sư trừ tà, nhà tôi có ma, mời anh đến xem giúp! Tôi có tiền! Tôi có tiền! Anh muốn bao nhiêu cũng được!"

Tạ Nhất nghe thấy giọng của Amy thì kinh ngạc mở to mắt. Giọng tiếng Trung đó tuy không trôi chảy, nói còn vấp váp nhưng nghe vẫn khá rõ ràng.

Lúc ở công viên giải trí, rõ ràng Amy không biết nói tiếng Trung, còn phải tìm người phiên dịch, lúc nói chuyện với Thương Khâu cũng dùng tiếng Pháp.

Tạ Nhất lại càng thấy lạ hơn, Amy rõ ràng biết nói tiếng Trung, tại sao lại phải che giấu?

Tạ Nhất liếc nhìn Thương Khâu. Thương Khâu nheo mắt lại, không nói gì ngay. Bên kia, Amy rất sốt ruột: "Anh muốn bao nhiêu tiền, chỉ cần anh có thể bảo vệ an toàn cho tôi, anh muốn bao nhiêu tôi cũng đưa! Anh mau tới đây đi! Nhà tôi có ma! Có ma thật đó!"

Cuối cùng Thương Khâu cũng từ tốn lên tiếng, giọng anh ta khàn khàn trầm thấp: "Loại ma gì?"

Amy nghe thấy giọng Thương Khâu thì thở phào một hơi, vội vàng nói tiếp: "Là... là chồng chưa cưới của tôi, Khang Chí! Là Khang Chí!"

Khang Chí?

Tạ Nhất kinh ngạc liếc nhìn Thương Khâu lần nữa. Thương Khâu cau mày, lập tức ra hiệu im lặng, ngón trỏ đặt lên môi. Tiểu Trương ở bên kia nghe thấy tên Khang Chí thì suýt nữa hét toáng lên. May mà anh ta thấy được hiệu lệnh của Thương Khâu nên mới vội bịt miệng mình lại, sợ hãi mở to mắt.

Vừa rồi họ cũng đã thấy Khang Chí. Cậu ta kéo lê bộ lòng của mình, bò đến tìm Tiểu Trương đòi mạng. Thế nhưng Tiểu Trương chắc chắn mình không gϊếŧ người, anh ta còn chẳng quen Khang Chí, chỉ là hôm đi làm đó vô tình liếc nhìn cậu ta một cái mà thôi. Thậm chí anh ta còn không thể chắc chắn người cãi nhau với người khác trong khu tàu lượn mỏ có phải là Khang Chí hay không.

Thương Khâu nghe vậy bèn nói: "Nói cụ thể hơn đi."

Giọng Amy hoảng hốt và dồn dập: "Tôi... tôi đang ở nhà, trong nhà chỉ có một mình tôi... Sau đó, sau đó tôi thấy có người đi vào nhà, tôi không biết là ai. Tôi nghe thấy tiếng động nên đi ra... xem thử, kết quả là... trời ơi đáng sợ quá! Là Khang Chí! Anh ấy là chồng chưa cưới của tôi, làm sao tôi có thể không nhận ra chứ. Anh ấy về rồi! Anh ấy về rồi! Anh ấy còn bắt tôi đi theo anh ấy, làm... làm cô dâu ma của anh ấy! Cứu tôi với! Anh phải cứu tôi! Anh là pháp sư trừ tà mà!"

Thương Khâu và Tạ Nhất nhìn nhau. Tạ Nhất lại càng hoang mang hơn. Nói cách khác, Khang Chí vừa mới tấn công Tiểu Trương, đến tìm Tiểu Trương đòi lại nội tạng của mình, xong lại chạy đến nhà Amy đòi làm đám cưới ma với cô ta ư?

Tạ Nhất thầm nghĩ, Khang Chí này cũng có nhã hứng thật... Dù sao thì lối suy nghĩ cũng thật khó lường.

Giọng nói hoảng sợ của Amy lại không giống như đang giả vờ, cô ta vô cùng kích động: "Xin anh đấy! Mau đến cứu tôi! Anh làm vệ sĩ cho tôi, bảo vệ an toàn cho tôi, tôi... tôi có thể đưa anh rất nhiều tiền, anh muốn bao nhiêu cũng có! Cả đời này cũng không tiêu hết!"

Tạ Nhất nghe vậy thì nhướng mày, thầm nghĩ Thương Khâu chính là một đại gia ngầm, trong tủ của anh ta toàn là gạch tiền.

Thương Khâu nói chuyện rất chậm, cũng không dễ mở lời. Amy có vẻ rất nôn nóng: "Anh nói đi! Anh muốn bao nhiêu tiền! Tôi đều đưa cho anh! Mau đến bảo vệ tôi! Tôi sợ lắm! Hu hu hu... Trời ơi! Đáng sợ quá!"

Thương Khâu nghĩ một lát, ngày mai mình phải thay Tạ Nhất đi làm, dù sao mai cũng là thứ Hai rồi, xin nghỉ sẽ bị trừ lương, vậy nên phải làm một vụ đáng tiền mới được.

Thương Khâu thản nhiên nói: "Ba trăm nghìn..."

Amy lập tức đáp: "Được! Được! Ba trăm nghìn! Ba trăm nghìn! Tôi đưa anh! Đưa anh!"

Lúc này, Thương Khâu lại đột nhiên bật cười một tiếng, giọng điệu vô cùng dịu dàng: "Ơ rô."

Tạ Nhất: "..."

Nếu không lầm, bây giờ tỷ giá hối đoái của Ơ rô sang Nhân dân tệ, thấp nhất là 7.8, lúc cao đã vượt qua 7.92...

Bên kia quả nhiên Amy hét lên một tiếng: "Cái gì? Ơ rô! Anh... sao anh không đi ăn cướp luôn đi?"

Thương Khâu không nói gì, chỉ điềm tĩnh đáp: "Tôi còn những khách hàng khác, nếu không có gì thì tôi cúp máy đây."

"Khoan đã! Khoan đã! Chốt đơn! Ba trăm nghìn! Ba trăm nghìn!"

Amy vô cùng kích động nói: "Mau tới đây! Tôi sợ lắm! Địa chỉ tôi sẽ gửi vào điện thoại của anh, trong vòng nửa tiếng nhất định phải tới!"

Thương Khâu cười một tiếng, đáp: "Được."

Nói rồi anh ta cúp máy thẳng.

Tạ Nhất ngây cả người. Thương Khâu đúng là hét giá trên trời, một phát ba trăm nghìn Ơ rô. Đừng nói là bảo Tạ Nhất xin nghỉ một ngày, dù có bảo anh xin nghỉ cả tháng anh cũng vui lòng.

Bên kia, Tiểu Trương lại căng thẳng nói: "Không không, các anh không thể đi được, đừng bỏ tôi lại. Nếu con ma đó lại quay về đòi mạng thì tôi phải làm sao?"

Tạ Nhất nghe Tiểu Trương nói vậy cũng thấy có lý. Biết đâu lúc đó Khang Chí cũng đã nhìn thấy Tiểu Trương đang vội vã đi làm, hơn nữa khi đó Khang Chí đang gặp nguy hiểm, xem Tiểu Trương như cọng rơm cứu mạng, nhưng Tiểu Trương lại không để ý mà bỏ đi, vậy nên sau khi chết oán khí của Khang Chí không tan, muốn tìm người báo thù.

Nếu thật sự là vậy, Tiểu Trương cũng rất nguy hiểm.

Nhưng Thương Khâu lại chẳng lo lắng chút nào: "Tôi có cách."

Nói rồi anh mở cửa phòng, chuẩn bị xuống lầu. Tiểu Trương vội vàng hỏi: "Anh... anh đi đâu vậy?"

Thương Khâu đáp: "Xuống lầu, tìm người có thể bảo vệ cậu."

Anh nói xong liền đi thẳng ra ngoài. Tạ Nhất cũng vội đi theo, dặn dò Tiểu Trương cứ ở trong phòng, tuyệt đối đừng ra ngoài.

Tạ Nhất đi theo Thương Khâu vào thang máy, nghi hoặc hỏi: "Người có thể bảo vệ Tiểu Trương à? Nhϊếp Tiểu Thiện nhà bên cạnh không được sao?"

Thương Khâu lắc đầu. Tạ Nhất cũng cảm thấy có lẽ không đáng tin cậy lắm, dùng vại dưa muối của Nhϊếp Tiểu Thiện để muối dưa thì còn tạm được.

Nhϊếp Tiểu Thiện nhà bên cạnh tự dưng hắt xì một cái, không hiểu sao lại cảm thấy có người đang nói xấu mình.

Tạ Nhất lạ lùng hỏi: "Vậy chúng ta đi tìm ai? Bạn của anh à?"

Thương Khâu liếc nhìn Tạ Nhất một cái rồi nói: "Anh cũng quen."

"Tôi quen ư?"

Tạ Nhất chỉ vào mình, lập tức càng hoang mang hơn, không biết rốt cuộc là ai.

Hai người đi thang máy xuống lầu. Họ đến cửa hàng tiện lợi mua một túi thức ăn cho mèo và mấy hộp pate trước, sau đó đi ra vườn hoa của khu dân cư. Tạ Nhất thấy Thương Khâu đi về phía vườn hoa, cứ ngỡ anh ta lại định trốn việc đi cho mèo ăn.

Quả nhiên, anh thấy Thương Khâu đi tới, lấy bát ăn ra, đổ thức ăn vào rồi mở hộp pate. Rất nhanh sau đó, một đàn mèo con kêu "meo meo" chạy ra, vẫy đuôi, vẻ mặt ngây thơ đáng yêu súm lại ăn khuya.

Tạ Nhất lại càng ngớ người ra. Rõ ràng họ đang đi tìm người giúp đỡ, sao kết quả lại thành ra cho mèo ăn thế này?

Chỉ thấy Thương Khâu đưa tay ra xoa đầu mấy chú mèo con, giọng điệu bình tĩnh nói: "Tôi phải ra ngoài một chuyến, trên lầu có người cần được bảo vệ, các người giúp tôi trông chừng cậu ta."

Anh ta vừa dứt lời, mấy chú mèo con liền ngẩng cái đầu nhỏ lên, vểnh bộ râu con, kêu "Meo... meo..." hai tiếng.

Tạ Nhất: "..." Tình... tình hình gì thế này?

Thương Khâu gãi cằm cho một chú mèo, khiến nó kêu nghe càng ngọt hơn. Anh ta nói: "Được rồi, đi đi."

"Meo..."

Lũ mèo con lại kêu lên một tiếng, sau đó chúng xếp thành một hàng, con nọ nối đuôi con kia. Chúng ngoe nguẩy cái đuôi nhỏ, lắc lắc cái mông con, bước những bước duyên dáng của loài mèo, lon ton đi vào cửa tòa nhà. Từ góc nhìn của Tạ Nhất, anh vừa hay thấy cửa thang máy mở ra. Lũ mèo con xếp hàng đi vào trong. Sau đó, một con chồng lên một con, cứ thế chồng lên nhau, rất nhanh đã cao bằng một người trưởng thành. Chúng chồng lên nhau rồi dùng móng vuốt nhỏ "bép" một cái lên nút bấm tầng của thang máy, sau đó cửa thang máy từ từ đóng lại.

Tạ Nhất: "..." Mèo... mèo thành tinh rồi!

Thương Khâu thấy Tạ Nhất mắt tròn xoe, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn về phía cửa tòa nhà thì vỗ vai anh, nói: "Đi thôi."

Thương Khâu nói xong thì quay người bỏ đi. Tạ Nhất kinh ngạc đuổi theo, hỏi: "Kia... mấy con mèo đó? Không phải mèo hoang bình thường à?"

Thương Khâu liếc anh một cái: "Là mèo hoang, nhưng không bình thường."

Tạ Nhất lập tức cảm thấy thế giới quan của mình đã thay đổi hoàn toàn...

Địa chỉ Amy gửi tới là ở trung tâm thành phố, một khu tập trung của giới nhà giàu. Ở trung tâm thành phố không có biệt thự, nhưng khu dân cư đó toàn là nhà thông tầng, vô cùng sang trọng. Giao thông cũng thuận tiện, nằm sát các trung tâm mua sắm cao cấp và khu tài chính văn phòng.

Thương Khâu bắt một chiếc taxi đêm ở cổng khu dân cư. Tạ Nhất đi theo anh ta lên xe. Sau khi lên xe rồi anh mới ngẫm ra, Thương Khâu không tìm Nhϊếp Tiểu Thiện giúp đỡ mà lại tìm một đàn mèo con. Nói như vậy, Nhϊếp Tiểu Thiện còn không đáng tin bằng lũ mèo con nữa. Nghĩ đến đây, anh thật sự thấy buồn thay cho Nhϊếp Tiểu Thiện.

Không cần đến nửa tiếng, chỉ mười lăm phút sau hai người đã đến cổng khu dân cư. Khu nhà này vô cùng cao cấp, Tạ Nhất nhìn khu dân cư xa hoa ấy mà vô cùng ngưỡng mộ, nói: "Nhà ở đây đẹp thật."

Thương Khâu liếc nhìn anh: "Anh thích à?"

Tạ Nhất đáp: "Nhà đẹp ai mà không thích, có điều đắt quá thôi."

Hai người đi vào trong, tiến vào cửa tòa nhà, rồi đi thang máy. Rất nhanh sau đó, họ đã đến trước cửa nhà Amy. Cánh cửa cũng vô cùng lộng lẫy, trông đặc biệt xa xỉ.

Tạ Nhất nhấn chuông cửa, bên trong truyền ra một giọng nói đầy cảnh giác: "Ai đó?"

Thương Khâu liếc nhìn Tạ Nhất một cái. Tạ Nhất lập tức hắng giọng, nói: "Cô Amy, tôi là Thương Khâu."

Tiếng động bên trong dần lớn hơn, là tiếng bước chân đang đi tới. Ngay sau đó, cửa được mở ra. Trong phòng đèn đuốc sáng trưng. Có lẽ vì vừa mới gặp ma nên Amy không dám tắt đèn đi ngủ, khiến cho xung quanh vô cùng sáng sủa, tất cả đèn trong nhà đều được bật lên.

Tóc dài của Amy xõa tung, sắc mặt rất tiều tụy, quầng thâm mắt cũng rất đậm. Trông cô ta đúng là có vẻ đã bị âm khí ảnh hưởng, trong nhà có lẽ thật sự đã có ma quấy phá. Dáng vẻ này hoàn toàn khác với vẻ xa hoa kiều diễm ban ngày của cô ta.

Amy thấy họ thì vội nói: "Các anh nhất định phải bảo vệ tôi! Đáng sợ quá! Là... là Khang Chí về rồi! Trời ơi! Khang Chí! Anh ấy muốn tôi đi theo anh ấy, làm cô dâu ma của anh ấy! Trời ơi! Tại sao lại như vậy..."

Amy vừa nói vừa ngồi phịch xuống sô pha, ôm mặt khóc hu hu. Tạ Nhất sợ nhất là thấy phụ nữ khóc, nhưng cũng chẳng biết làm thế nào. Ai ngờ Amy kia lại vừa khóc vừa len lén nhìn Thương Khâu qua kẽ tay.

Tạ Nhất: "..." Tình hình gì đây?

Amy tuy đang khóc, nhưng lại vừa khóc vừa liếc trộm Thương Khâu, trong ánh mắt còn có chút e thẹn?

Thương Khâu dường như không để ý đến điều này, anh ta chỉ tìm hiểu qua tình hình rồi nói: "Cô có thể dẫn chúng tôi đi xem xung quanh được không?"

Amy vội nói: "Được, được, dĩ nhiên là được."

Vừa nói, cô ta vừa vuốt lại tóc cho gọn gàng. Tạ Nhất cảm thấy mình không nhìn lầm, Amy thế mà lại liếc mắt đưa tình với Thương Khâu!

Tạ Nhất mặt đầy kinh ngạc, nhưng Thương Khâu lại chẳng có biểu cảm gì đặc biệt, vẫn như thể không nhìn thấy gì. Tạ Nhất sờ sờ mặt mình, anh bây giờ đang mang thân xác của Thương Khâu. Tuy Tạ Nhất không muốn thừa nhận, nhưng theo gu thẩm mỹ của anh, rõ ràng bây giờ trông mình đẹp trai hơn một chút.

Phải biết rằng, trước đây Tạ Nhất chưa từng có bạn gái, cũng không có ai theo đuổi, trước giờ vẫn luôn là "quý tộc độc thân", vốn chẳng có duyên với phụ nữ.

Thật ra Tạ Nhất không có duyên với phụ nữ không phải vì anh trông không đẹp, mà là vì trong người anh âm khí quá nặng. Thế nhưng bây giờ, Thương Khâu, một người đầy dương khí, lại đang ở trong thân xác của Tạ Nhất, sức hấp dẫn của dương khí đó giống như một loại hóc môn đang bùng nổ.

Có rất nhiều người thắc mắc, rõ ràng có những người đàn ông hoặc phụ nữ trông không đẹp, nhưng khí chất hoặc cảm giác mà họ mang lại lại vô cùng gợi cảm và cuốn hút. Trong khi đó, có những người rõ ràng có vẻ ngoài xuất sắc tinh tế, tính tình cũng thân thiện, nhưng khi đứng giữa đám đông lại trở thành một gương mặt đại chúng, không chút nổi bật. Thật ra đây chính là vấn đề về khí âm dương.

Thương Khâu hiện tại đang ở trong một thân xác có ngoại hình không tệ, thậm chí là trên trung bình, bên trong lại chứa đựng dương khí vô hạn. Amy lại vừa mới gặp ma, bị âm khí ảnh hưởng, đang khao khát hơi ấm của loại dương khí này, vậy nên vừa nhìn đã phải lòng Thương Khâu cũng là chuyện bình thường.

Amy bảo họ đợi một lát, nói rằng mình phải đi thay bộ quần áo khác, bộ dạng bây giờ của cô ta không được lịch sự cho lắm. Thế là cô ta đi vào phòng ngủ trước, bảo họ cứ tự nhiên đi xem xung quanh.

Thương Khâu khoanh tay đứng nhìn xung quanh. Tạ Nhất sáp lại gần, nói nhỏ: "Lúc nãy anh có thấy không?"

Thương Khâu hỏi: "Thấy gì?"

Tạ Nhất nói nhỏ: "Amy đó, cái cô Amy vừa mới chết chồng chưa cưới, hôm qua còn hẹn hò với trai trẻ đó, vừa nãy liếc mắt đưa tình với anh đấy."

Thương Khâu quay đầu lại liếc nhìn Tạ Nhất một cái rồi nhướng mày cười. Tạ Nhất suýt nữa thì bị anh ta làm cho điện giật, một cảm giác tê rần chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận xương cụt, toàn thân như nhũn ra, chỉ cần chạm nhẹ là có thể tan thành từng mảnh. Tạ Nhất phải xin nhắc lại, cái lúc nãy của Amy vốn không thể gọi là liếc mắt đưa tình, Thương Khâu thế này mới gọi là liếc mắt đưa tình!

Nhưng Thương Khâu lại thản nhiên đáp: "Không thấy."

Tạ Nhất: "..."

Tạ Nhất lại hỏi: "Vậy anh thấy, có phải là hồn ma của Khang Chí đã đến không?"

Thương Khâu nghe anh nói câu này thì nhíu mày lại: "Đúng là có âm hồn đã đến, nhưng mà..."

Anh ta nói đến đây thì dừng lại. Tạ Nhất sốt ruột hỏi: "Nhưng mà sao?"

Thương Khâu đột nhiên rướn người qua, ghé vào tai Tạ Nhất thì thầm: "Không giống hơi của Khang Chí."

Tạ Nhất chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng phả vào tai mình, tê tê, mềm mại, mang theo nhiệt độ ấm áp, thổi thẳng vào trong tai, làm cho một nửa người Tạ Nhất tê liệt. Thương Khâu nói gì, anh gần như không nghe rõ nữa.

Tạ Nhất vội rụt cổ lại, xoa xoa tai, ho khan một tiếng. Anh vừa định hỏi không phải Khang Chí thì là ai...

"Cạch!"

Đúng lúc này, cửa phòng ngủ được mở ra. Amy từ trong bước ra, cô ta đúng là đã thay một bộ đồ khác, nhưng bộ đồ này... khá là hở hang.