- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 33: Nội tạng (5)
Quán Ăn Đêm Khuya
Chương 33: Nội tạng (5)
Cô gái chính là Amy, vị hôn thê của Khang Chí. Hôm qua, Khang Chí chết thảm ở công viên giải trí, mắt và nội tạng bị moi sạch, Amy khi ấy còn gào khóc kinh hoàng trước cảnh tượng máu me. Vậy mà hôm nay, cô ta đã tay trong tay với một gã trai trẻ khác, ung dung bước vào cửa hàng xe?
Tạ Nhất tò mò liếc nhìn cửa hàng xe. Xung quanh đều là cửa sổ kính sát đất nên có thể nhìn rõ mồn một bên trong. Amy đang khoác tay một anh chàng trẻ trung, cử chỉ của hai người vô cùng thân mật, họ còn hôn nhau một cái, rồi đang hào hứng xem xe.
Tạ Nhất lại càng thấy lạ hơn.
"Tạ Nhất."
Ngay lúc Tạ Nhất đang dán mắt vào cửa kính thì vai anh bị ai đó vỗ nhẹ. Anh quay đầu lại, thì ra là Thương Khâu đã đi về.
Tạ Nhất bảo Thương Khâu nhìn thử. Quả đúng là Amy, không phải anh nhìn lầm người. Thương Khâu cau mày nhưng không nói gì.
Chỉ trong một buổi sáng đã mua được xe ngon lành. Thương Khâu ra tay quả nhiên dứt khoát gọn gàng. Chiếc xe mà cả đời Tạ Nhất chỉ dám nhìn chứ không dám mua đã bị Thương Khâu chốt đơn chỉ bằng một câu nói.
Tạ Nhất cảm thấy rất ngại, dù nói là hai người cùng lái, nhưng tên chủ xe lại là tên của mình.
Tạ Nhất bèn nói: "Hay là thế này đi, tôi mời anh ăn cơm nhé, Thương Khâu."
Thương Khâu nhướng mày nhưng không từ chối. Tạ Nhất cố ý tìm một nhà hàng thật sang trọng gần đó. Đó là một nhà hàng món Tây, trông vô cùng lộng lẫy.
Mọi người bước vào, trong sảnh lớn đa số là bàn ăn cho hai người, trên bàn bày giá nến hoa hồng và hoa tươi, trông rất lãng mạn và ấm cúng.
Thanh Cốt đi theo họ vào rồi nói: "Này này, hai người định hẹn hò đấy à? Có nghĩ đến cảm nhận của một con ma như tôi không hả!"
Tạ Nhất: "..." Sao anh biết đây lại là một nơi như thế này chứ.
Nhưng đã đến rồi thì đành phải căng da đầu mà bước vào thôi. Người phục vụ dẫn họ đến một ghế sô pha có thể ngồi được bốn người. Thanh Cốt đặt mông ngồi ngay xuống cạnh Tạ Nhất, cười tủm tỉm nói: "Tôi muốn ngồi với Tạ Nhất, hít ké chút hơi thơm."
Tạ Nhất hơi bó tay, nhưng Thương Khâu cũng không ngăn cản. Thương Khâu bèn ngồi xuống đối diện Tạ Nhất, tiện tay lật xem thực đơn.
Thật ra bình thường Tạ Nhất không hay ăn món Tây, hôm nay thuần túy là muốn chọn chỗ đắt nhất để mời Thương Khâu một bữa.
Tạ Nhất hỏi: "Thương Khâu, anh thích ăn gì?"
Thương Khâu xem một lúc rồi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ lại để gọi món.
Món ăn đặc trưng của nhà hàng là gan ngỗng sốt rượu vang ăn kèm sốt táo việt quất.
Bánh táo, sữa lắc dâu tây, bánh flan caramel, panna cotta việt quất, bánh sô cô la tan chảy, bánh macaron hạt dẻ cười vị anh đào, tiramisu dâu tây phân tử...
Thương Khâu cũng không khách sáo, gọi một lèo rất nhiều món. Gân xanh trên trán Tạ Nhất lập tức muốn nổi lên. Sao... sao toàn là đồ ngọt thế này? Hình như họ còn chưa ăn trưa, chắc không phải là giờ trà chiều đâu nhỉ.
Tạ Nhất dường như đã phát hiện ra một chuyện kinh khủng: Thương Khâu có vẻ thích đồ ngọt.
Còn Thanh Cốt thì cau mày, vẻ mặt đầy chê bai nói: "Gọi nhiều đồ ngọt thế, anh ăn hết được không?"
Thương Khâu gọi xong những món mình muốn thì bảo họ cứ tự nhiên. Tạ Nhất gọi một phần món mặn để tránh bị ợ chua. Thanh Cốt có vẻ ngoài ngọt ngào nhưng ngược lại chẳng thích đồ ngọt chút nào, hắn cũng gọi cho mình món khác.
Đồ tráng miệng được mang lên rất nhanh. Chúng có màu sắc tươi tắn, tỏa ra mùi thơm béo ngậy của sữa, bày chật kín cả một chiếc bàn. Mấy vị khách bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào họ.
Tạ Nhất gãi gãi sau gáy. Tuy gọi nhiều món thế này có hơi ngại, nhưng vì Thương Khâu thích nên anh cũng đành ngượng ngùng cho qua vậy.
Thương Khâu lấy phần panna cotta việt quất trước. Anh ta dùng chiếc thìa nhỏ xinh xắn xắn một miếng panna cotta trắng nõn, mịn màng. Miếng bánh màu trắng sữa vô cùng đàn hồi, bị chiếc thìa cắt ra một góc tựa như một dải lụa.
Thương Khâu cầm chiếc thìa, quệt thêm một ít sốt việt quất óng ánh ngọt ngào bên cạnh rồi đưa vào miệng. Tạ Nhất có thể thấy đầu lưỡi anh ta nhẹ nhàng cong lên, liếʍ sạch phần sốt việt quất còn dính trên thìa.
Chỉ là một hành động đơn giản như vậy, "ực", thế mà Tạ Nhất lại nuốt nước bọt một cái rõ to. Anh bỗng cảm thấy hình như mình cũng đói rồi, lại còn thèm đồ ngọt một cách lạ thường. Cái mùi thơm ngọt ngào ấy len lỏi trong không khí, kí©h thí©ɧ khứu giác của Tạ Nhất.
Thương Khâu đột nhiên ngẩng đầu, vừa hay bắt gặp Tạ Nhất đang nhìn chằm chằm vào chiếc thìa của mình. Anh ta thản nhiên hỏi: "Anh cũng muốn ăn món này à?"
Tạ Nhất hơi ngượng, vội vàng lắc đầu: "Không không không, anh ăn đi."
Thương Khâu lại dùng chiếc thìa nhỏ xắn một miếng panna cotta khác, quệt thêm sốt việt quất. Nhưng lần này anh ta không đưa vào miệng mình, mà lại xoay chiếc thìa, đưa đến tận miệng Tạ Nhất.
Tạ Nhất giật mình, dù sao đó cũng là chiếc thìa Thương Khâu đã dùng, mà vừa rồi Thương Khâu còn... liếʍ nó một cái.
Tạ Nhất nhìn miếng panna cotta việt quất rung rinh trên thìa, bỗng thấy khô miệng khô lưỡi, tim cũng đập nhanh hơn. Hai má anh tự dưng đỏ bừng, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, chính anh cũng không hiểu mình bị làm sao nữa.
Dưới ánh nhìn điềm nhiên của Thương Khâu, Tạ Nhất từ từ mở miệng, ngậm lấy chiếc thìa. Anh bắt chước dáng vẻ của Thương Khâu lúc nãy, hút miếng panna cotta vào miệng, đầu lưỡi nhẹ nhàng cong lên, cuốn đi lớp sốt việt quất chua ngọt bên trên.
Cái hương vị ấy... khiến người ta hoảng hốt, tim đập loạn nhịp một cách khó tả.
Thấy anh ăn xong, Thương Khâu hỏi: "Ngon không?"
Tạ Nhất đỏ bừng cả mặt, lắp bắp đáp: "Ngon... ngon lắm..."
Nghe anh lại cà lăm, khóe miệng Thương Khâu hơi nhếch lên thành một nụ cười. Anh ta đột nhiên hơi rướn người về phía trước, đưa tay ra. Tay Thương Khâu nâng cằm Tạ Nhất lên, ngón cái nhanh chóng quệt nhẹ lên khóe miệng anh.
Tạ Nhất giật nảy mình, suýt nữa thì nhảy dựng lên. Dây thần kinh của anh căng như dây đàn, hai mắt mở to.
Trên ngón tay cái của Thương Khâu dính một ít sốt việt quất. Tạ Nhất vừa thấy thì xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu, mặt anh nóng ran như lửa đốt. Anh vội cầm lấy giấy ăn định lau cho Thương Khâu.
Ai ngờ động tác của Thương Khâu lại vô cùng trôi chảy, không chút ngập ngừng. Anh ta đưa thẳng ngón tay lên môi, nhẹ nhàng liếʍ một cái. Vị sốt việt quất chua ngọt ấy cứ thế được cuốn vào trong miệng Thương Khâu.
Tạ Nhất: "..."
Trong phút chốc, Tạ Nhất hoảng đến mức không biết phải nói gì, chỉ biết mở to mắt nhìn Thương Khâu chằm chằm. Khóe miệng Thương Khâu dường như còn vương lại một nụ cười vui vẻ, trông tâm trạng anh ta có vẻ rất tốt.
Thương Khâu thản nhiên nói: "Ngọt lắm."
"Ầm..."
Tạ Nhất cảm thấy đầu óc mình sắp bốc khói đến nơi rồi.
Thanh Cốt ngồi bên cạnh, nhìn họ bằng ánh mắt chán ghét rồi nói: "Này, hai người thật sự coi tôi chết rồi đấy à!"
Thương Khâu lúc này mới thu lại ánh mắt, liếc nhìn Thanh Cốt một cái rồi nói: "Ma không phải là người chết sao?"
Thanh Cốt: "..."
Mọi người đang ăn cơm thì nghe thấy giọng của người phục vụ: "Anh Tôn, cô Amy, mời đi lối này, chỗ ngồi ngắm cảnh đã được đặt trước ạ."
Đầu óc Tạ Nhất vẫn còn đang bốc khói, nghe thấy tiếng động, anh bất giác quay đầu lại. Hai người xem xe lúc nãy thế mà cũng đến đây ăn cơm.
Amy đang thân mật khoác tay anh Tôn, hai người vừa đi vào vừa nói cười vui vẻ. Họ nói tiếng Pháp nên Tạ Nhất không hiểu gì. Nhưng nhìn thái độ thì có thể thấy mối quan hệ của hai người này không hề tầm thường, lúc nãy họ còn hôn nhau cơ mà.
Hôn phu của Amy mới chết hôm qua, mà hôm nay cô ta đã đi hẹn hò với một anh chàng trẻ trung khác. Tạ Nhất cảm thấy chuyện này càng ngày càng kỳ lạ.
Amy và anh Tôn không nhìn thấy bọn họ. Hai người ngồi xuống chỗ ngắm cảnh rồi gọi một chai rượu vang. Họ vừa tán tỉnh nhau vừa uống rượu, thỉnh thoảng còn nắm tay, trông vô cùng mờ ám.
Tạ Nhất tò mò liếc nhìn họ hai cái rồi mới thu lại ánh mắt. Anh nói nhỏ: "Khang Chí mới chết hôm qua, mà vợ chưa cưới của anh ta hôm nay đã đi hẹn hò với người khác rồi sao?"
Ngay lúc họ đang xử lý hết đống đồ tráng miệng thì Amy và anh Tôn đã ăn xong trước. Hai người họ rời khỏi nhà hàng, không đi đâu xa mà vào thẳng khách sạn tình yêu ở đối diện.
Tạ Nhất lại càng chắc chắn hơn, Amy và anh Tôn kia chắc chắn có gian tình, hơn nữa còn là ngay sau khi chồng chưa cưới của cô ta vừa chết.
Mọi người ăn xong thì định trở về quán ăn đêm khuya để chuẩn bị mở quán vào buổi tối. Ngày mai lại là thứ Hai, Thương Khâu phải đi làm nên Tạ Nhất đặc biệt bảo anh ta đừng ở lại quá muộn, hãy về ngủ trước đi.
Tạ Nhất vẫn ở lại quán ăn đêm khuya để phụ giúp cho đến tận bốn giờ sáng quán mới đóng cửa. Anh định đưa Thanh Cốt về, nhưng hắn bắt đầu ăn vạ, muốn ở lại nhà A Lương.
A Lương tất nhiên là đồng ý, thậm chí là rất vui lòng. Thế nhưng Tạ Nhất lại thấy rất đau đầu. Anh kéo Thanh Cốt ra một góc rồi nói nhỏ: "Anh đừng có làm chuyện gì bậy bạ đấy."
Thanh Cốt ra vẻ đáng thương nói: "Sao lại thế được, người ta là ma ngoan mà, tôi không làm chuyện xấu đâu. Với lại, không phải anh cũng muốn nhanh chóng đổi lại với Thương Khâu sao?"
Tạ Nhất nói: "Tuy tôi muốn đổi lại thật, nhưng anh không được làm hại A Lương."
Thanh Cốt đáp: "Anh cứ yên tâm, tôi chỉ hít một chút tinh khí mà cậu ấy tỏa ra ở cự ly gần thôi, sẽ không làm chuyện gì kỳ quái đâu. Hơn nữa, trông tôi giống loại ma đói khát đến thế à?"
Tạ Nhất không nói gì, nhưng lại gật đầu một cách đầy quả quyết.
Cuối cùng, Thanh Cốt vẫn đi theo A Lương, ở nhờ nhà cậu. Tạ Nhất một mình đóng cửa quán ăn đêm khuya rồi đi về phía khu dân cư bên cạnh.
Lúc Tạ Nhất đi ngang qua cửa hàng tiện lợi ở cổng khu dân cư, có một người từ trong đi ra. Cánh tay người đó đang quấn băng. Tạ Nhất nhìn lướt qua lần đầu thì thấy hơi quen mắt, đến khi nhìn lại lần thứ hai thì lập tức nhớ ra. Hóa ra đó là nhân viên ở ngôi nhà ma, người tên Tiểu Trương.
Tiểu Trương đi ra, tay xách một chiếc túi ni lông, bên trong có lẽ là bia bọt gì đó. Anh ta ở cùng khu dân cư với Tạ Nhất, hai người một trước một sau cùng đi.
Tạ Nhất thầm nghĩ thật là trùng hợp, Tiểu Trương thế mà cũng ở đây sao?
Ngay lúc đó, "Vù" một tiếng, dường như có một cơn gió lạnh thổi qua. Bây giờ vẫn là cuối hạ, tuy ban đêm trời se se lạnh nhưng không đến mức rét buốt, ngược lại còn có cảm giác sảng khoái của đầu thu.
Thế nhưng cơn gió vừa rồi lại lạnh đến thấu xương, âm u đến rợn người.
"A a a a a!"
Khi cơn gió lạnh buốt ấy quét qua, Tạ Nhất liền nghe thấy tiếng Tiểu Trương ở phía trước đột nhiên hét lớn một tiếng. Chiếc túi ni lông và mấy lon bia rơi "loảng xoảng" xuống đất, có thứ gì đó đã hất văng Tiểu Trương ngã sõng soài.
Tiểu Trương hét lên một tiếng xé lòng. Tạ Nhất giật nảy mình, ngẩng đầu lên thì thấy một bóng người màu đỏ. Không, nói đúng hơn là một người toàn thân bê bết máu. Nó đang nhanh chóng bò tới, vừa bò vừa để lại một vệt máu nhớp nháp trên mặt đất. Bộ lòng lòi cả ra ngoài phát ra những tiếng sền sệt, rơi vãi xuống đất từng chút một, kéo thành một vệt dài.
Là Khang Chí!
"A... a... cứu mạng!"
Tiểu Trương điên cuồng gào thét, tay chân khua loạn xạ bò về phía trước, sợ đến mức mặt mày tái mét, toàn thân run rẩy.
Tạ Nhất thấy cảnh này, không nghĩ ngợi gì mà lao thẳng lên. Khang Chí toàn thân đẫm máu nghe thấy tiếng động phía sau thì đột ngột quay đầu lại.
"Hự!"
Trong khoảnh khắc, Tạ Nhất nhìn thấy rõ mặt của Khang Chí. Mặt cậu ta bê bết máu, vị trí hai con mắt là hai hốc đen ngòm, chảy ra những giọt lệ máu lẫn lộn thịt nát. Cứ mỗi lần cậu ta bò, bộ lòng trắng hếu lại bị ép lòi ra ngoài.
Cổ họng Khang Chí phát ra tiếng gầm gừ: "Trả lại đây... Trả lại đây! Nội tạng của tao! Các bộ phận của tao! Trả lại đây!"
Vừa nói, cậu ta vừa nhanh chóng bò về phía Tạ Nhất và Tiểu Trương.
Tiểu Trương sợ đến xanh cả mặt, hét lớn: "Cái gì! Mày nói gì! Tao không quen mày! Cứu mạng... cứu mạng!"
Ngay khi Khang Chí sắp bò tới nơi, đột nhiên có tiếng "Keng" vang lên. Một thanh kiếm gỗ đào màu nâu đỏ tức thì bay tới, cắm phập xuống ngay trước mặt Khang Chí, cách chưa đầy hai xăng ti mét.
Khang Chí bị thanh kiếm gỗ đào dọa cho lùi lại, dường như sợ hãi thứ gì đó. Cậu ta đột ngột lùi vào trong bóng tối bên cạnh rồi nhanh chóng biến mất.
"Thương Khâu?"
Tạ Nhất nhìn thấy thanh kiếm gỗ đào thì lập tức thở phào nhẹ nhõm. Quả nhiên anh nghe thấy tiếng bước chân "cộp cộp cộp", một bóng người mặc đồ đen đi tới. Anh ta sải bước rất dài, một tay rút thanh kiếm gỗ đào lên. "Vụt" một tiếng, thanh kiếm có kích cỡ bình thường lập tức thu nhỏ lại, biến thành một chiếc móc khóa.
Quả nhiên là Thương Khâu. Anh ta móc thanh kiếm gỗ đào trở lại chiếc điện thoại có dán hình mèo con rồi hỏi: "Có bị thương không?"
Tạ Nhất vội vàng lắc đầu, Thương Khâu đến quá kịp lúc, muốn bị thương cũng khó.
Tiểu Trương vẫn chưa hoàn hồn, sợ đến mức ngồi bệt dưới đất, thở hổn hển. Ánh mắt anh ta thất thần, vẻ mặt tràn đầy sự may mắn vì vừa thoát chết.
Thương Khâu nheo mắt lại, vẻ mặt lạnh lùng, từ trên cao nhìn xuống Tiểu Trương. Nếu bỏ qua chiếc điện thoại dán hình mèo con mà anh ta đang cầm trên tay, thì trông anh ta thật sự ngầu không ai sánh bằng...
Giọng Thương Khâu lạnh lùng cất lên: "Oan hồn của Khang Chí tại sao lại đến tìm cậu đòi mạng?"
Lời của Thương Khâu tuy là câu hỏi nhưng lại mang giọng điệu vô cùng chắc chắn. Tiểu Trương nghe thấy lời anh ta, dường như lúc này mới tỉnh táo lại, liền hét lớn: "Không! Tôi không biết! Tôi nói thật đấy! Tôi thật sự không biết! Trời ơi! Ma! Là ma..."
Tiểu Trương bị dọa đến mức tinh thần có chút hoảng loạn, nói: "Cứu tôi với, cứu tôi với, tôi thật sự không làm chuyện gì xấu xa mà!"
Thương Khâu nói: "Khang Chí là oan hồn, nó tìm đến cậu chắc chắn phải có lý do."
Tạ Nhất cũng nghi ngờ nhìn nhân viên nhà ma. Cánh tay anh ta bị gãy, đang ngồi bệt dưới đất, run lẩy bẩy nói: "Tôi thật sự không biết có chuyện gì, tôi hoàn toàn không quen anh ta... Khoan! Khoan đã, tôi... hình như tôi đã gặp anh ta rồi!"
Tạ Nhất hỏi: "Là sao?"
Tiểu Trương nhớ lại: "Đúng đúng, hình như tôi đã gặp anh ta. Nhưng lúc đó anh ta vẫn có mắt, vừa nãy đáng sợ quá nên tôi... nên tôi không nhận ra."
Hôm đó, Tiểu Trương đi xe đến công viên giải trí để làm việc. Sau khi xuống tàu điện ngầm, anh ta đổi sang xe đạp công cộng để đạp đến công viên, tuyến đường anh ta đi vừa hay đi ngang qua khu vực tàu lượn mỏ.
Lúc Tiểu Trương đi ngang qua khu tàu lượn mỏ thì lốp xe bị thủng. Anh ta cảm thấy rất xui xẻo, nhưng trong lòng lại thầm may mắn vì đây là xe đạp công cộng chứ không phải xe của mình. Từ khu tàu lượn mỏ đến nhà ma cũng không quá xa, nên Tiểu Trương đành phải tự đi bộ qua đó.
"Lúc đó... lúc đó tôi nghe thấy có người ở khu tàu lượn mỏ!"
Tạ Nhất ngạc nhiên hỏi: "Có người à?"
Tiểu Trương nói: "Lúc đó tôi không thấy lạ, cứ ngỡ là nhân viên bảo trì. Nhưng bên trong hình như có tiếng cãi vã. Tôi không để ý, vì sắp trễ giờ làm rồi nên vội vàng khóa xe định đi. Sau đó tôi nghe thấy một tiếng rầm rất lớn phát ra từ phía tàu lượn mỏ. Tôi quay đầu lại liếc nhìn một cái, chỉ là một cái liếc vội, ở ngay chỗ cửa sổ của đường hầm tàu lượn có một người đang đứng. Đó chính là người lúc nãy..."
Khang Chí đứng đối diện với cửa sổ, hai mắt nhìn Tiểu Trương chằm chằm. Vì khoảng cách không gần nên Tiểu Trương cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ ngỡ là đang bảo trì nên mới gây ra tiếng động lớn như vậy. Tiểu Trương chỉ liếc nhìn một cái, đến cả mặt mũi người kia cũng không nhớ rõ, rồi vội vàng chạy đi làm.
Tạ Nhất nghe anh ta nói xong thì cau mày: "Không đúng. Nếu Khang Chí lúc đó đã xảy ra chuyện thì thời gian không khớp. Cậu nói trước khi đi làm đã thấy Khang Chí ở khu tàu lượn mỏ? Nhưng không phải Khang Chí mất tích sau khi vào nhà ma sao?"
Tiểu Trương kích động nói: "Không! Tôi không nói dối! Tôi tuyệt đối không nói dối, xin các anh hãy cứu tôi!"
Thương Khâu không nói gì, nhưng lại đột nhiên cau mày, dường như đang suy nghĩ điều gì đó. Anh ta nói: "Đi."
Nói rồi anh ta cất bước đi thẳng. Tạ Nhất vội đuổi theo, còn Tiểu Trương vì sợ hãi nên cũng vừa lết vừa bò đuổi theo họ.
Thương Khâu lên lầu, đẩy cửa nhà đi thẳng vào trong. Tạ Nhất vội đi theo, Tiểu Trương cũng sợ hãi đi theo vào.
Thương Khâu mở máy tính xách tay, lấy chiếc thẻ điện tử nhặt được ở bên cạnh thùng rác trong công viên giải trí hôm đó ra. Anh ta nhanh chóng mở trang web chính thức của công viên giải trí rồi nhập số sê ri của chiếc thẻ vào.
Tên chủ thẻ... Khang Chí.
Tạ Nhất kinh ngạc nói: "Thẻ điện tử của Khang Chí?"
Tại sao thẻ điện tử của Khang Chí lại bị vứt ở cạnh thùng rác bên ngoài khu tàu lượn mỏ, trông có vẻ rất vội vàng.
Thương Khâu lướt xem lịch sử các trò chơi trên thẻ, tiếng chuột máy tính kêu "lách cách lách cách", rồi đột nhiên "cạch" một tiếng dừng lại. Thương Khâu ngẩng đầu lên, chỉ vào màn hình máy tính, giọng nói u ám: "Trên thẻ điện tử của Khang Chí không có ghi nhận đã soát vé vào nhà ma."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Ẩm Thực
- Quán Ăn Đêm Khuya
- Chương 33: Nội tạng (5)