Chương 3

Quán vừa mới vãn khách, A Lương đang nhanh tay dọn dẹp những chiếc bàn trống. Với tư cách là chủ quán, Tạ Nhất vội vàng bước ra chào hỏi.

Vị khách đầu tiên là một mỹ nữ, trông chỉ độ mười sáu, mười bảy tuổi. Tạ Nhất thề rằng anh chưa từng gặp cô gái nào xinh đẹp đến thế. Nét đẹp ấy vừa dịu dàng uyển chuyển, lại phảng phất vẻ tinh nghịch, hàng mi cong vυ"t chỉ cần chớp nhẹ một cái cũng đủ làm tim người ta tan chảy.

Chỉ có điều, cô gái này lại khoác trên mình một bộ y phục cổ trang bằng sa mỏng màu tím đen, dáng đi phiêu diêu tựa như lướt trên mặt đất. Mái tóc dài được búi lỏng, để lộ làn da trắng đến độ gần như trong suốt. Và kỳ lạ hơn cả, trong lòng cô, cô đang ôm một vật gì đó đen thui.

Là một hũ tro cốt!

Tạ Nhất cứng cả người, máy móc mời mỹ nữ ngồi xuống, bụng thầm nghĩ mở quán một năm, khách hàng kỳ quặc thế nào cũng gặp rồi, nhưng ôm cả hũ tro cốt vào quán ăn thì đúng là lần đầu tiên trong đời.

Keng leng, keng leng.

Ngay lúc đó, chuông gió lại vang lên lần nữa. Rõ ràng hôm nay là Chủ nhật, mai ai cũng phải đi làm, vậy mà qua mười hai giờ đêm rồi khách vẫn kéo đến không ngớt. Mấy vị khách mới bước vào, thoáng chốc đã lấp đầy những chỗ trống vừa được dọn dẹp.

Tạ Nhất vội ra đón khách. Một người trông như thanh niên hai mươi mấy, mặc vest đi giày da, ra dáng một tinh anh công sở vừa tan ca muộn. Anh ta dáng người cao lớn, tướng mạo anh tuấn, nhưng không hiểu sao nhìn kỹ lại có cảm giác gương mặt hao hao mỏ nhọn má khỉ.

Đi cùng anh ta là một cậu bé chừng bốn, năm tuổi. Cậu nhóc đầu trọc lóc, tròn xoe, mặc một bộ đồ hình thỏ đáng yêu, cứ nhảy tưng tưng theo sau, hai tay mũm mĩm giơ lên đòi người đàn ông dắt đi.

"Đại Thánh! Đại Thánh!" Cậu bé vừa nhảy vừa gọi bằng giọng non nớt.

Người đàn ông kia vội bế cậu bé đặt lên ghế, dỗ dành: "Đã bảo con đừng gọi ta là Đại Thánh rồi. Là con nằng nặc đòi đến quán ăn trần gian đấy nhé, không ngoan là ta đưa về ngay."

Cậu bé dường như không nghe thấy, mắt sáng rỡ nhìn vào thực đơn, nói liến thoắng như một cái máy: "Đại Thánh ơi, xem cái này này! Cái này có ngon không? Đại Thánh, kia là gì thế? Đại Thánh, tôm hùm đất vị cay ngon không? Người ăn bao giờ chưa? Đại Thánh."

Nghe cuộc đối thoại của họ, mí mắt Tạ Nhất giật giật. Anh quyết định lẳng lặng rời đi, để họ xem thực đơn một lát rồi quay lại. Vừa xoay người, anh nghe người đàn ông mặc vest hét lớn: "Giang Lưu Nhi, quay lại cho Lão Tôn! Còn chạy nữa Lão Tôn đánh mông con bây giờ!"

Tạ Nhất: "!" Chắc là cosplay rồi.

Đêm nay quán tuy đông, nhưng toàn những vị khách không bình thường. May mà cậu nhân viên A Lương bẩm sinh đã thiếu mất một dây thần kinh, chỉ biết cười ngô nghê rồi thoăn thoắt làm việc. Còn Tạ Nhất, anh giữ vững nguyên tắc "mắt không thấy, tai không nghe", chỉ cần họ ăn xong trả tiền rồi đi là được.