Chương 25: Da thịt tái sinh (2)

Tạ Nhất nhìn về phía Thương Khâu. Thương Khâu cũng không trả lời anh mà chỉ đăm chiêu suy nghĩ.

Tạ Nhất đành ngơ ngác hỏi: "Đại... đại nhân nào cơ?"

Người đàn ông trẻ tuổi kia nhìn Thương Khâu một lúc lâu rồi lại đột nhiên lẩm bẩm một mình: "Không đúng, không đúng, không đúng. Không thể nào... Chắc chỉ là trông hơi giống mà thôi."

Mấy người "đặc vụ áo đen" đi sau cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Anh chàng "Ngưu Đầu Ca" lúc nãy lên tiếng hỏi: "Cậu chủ, sao thế ạ?"

Người đàn ông trẻ tuổi lại lấy lại vẻ mặt như cũ rồi nói: "Không có gì, chỉ là chợt nhớ đến một người quen cũ."

Anh ta vừa nói vừa giơ tay lên. "Đàn em" đứng sau lưng vội đưa chiếc cặp táp của anh ta tới. Người đàn ông trẻ tuổi lấy từ bên trong ra một chiếc hộp đựng danh thϊếp bằng vàng nạm đá quý. Anh ta mở hộp, rút ra một tấm danh thϊếp đưa cho họ rồi cười tủm tỉm nói: "Thật ngại quá, hôm nay tôi ra ngoài quên không đổi tiền. Bây giờ trên người tôi không có loại tiền các vị đang dùng ở đây. Đây là danh thϊếp của tôi, sáng mai cửa hàng vừa mở cửa là tôi sẽ cho người mang tiền đến trả, các vị thấy có được không?"

Người trẻ tuổi kia nói năng rất lịch sự, nhưng Tạ Nhất lại cứ thấy cảnh này quen quen. Anh cầm lấy tấm danh thϊếp xem thử, trời ạ, lại càng thấy quen hơn.

Hãng bảo hiểm cổ phần (Tập đoàn) XX, Người đứng đầu hãng con thứ sáu, Tất Bắc.

Người đàn ông trẻ tuổi tên Tất Bắc này chắc chắn là cùng một hãng với ông Nguyệt Lão lẩm cẩm lúc trước. Tạ Nhất không ngờ hãng bảo hiểm của họ lại làm ăn lớn đến vậy, lại còn có nhiều hãng con đến thế.

Tạ Nhất xem xong danh thϊếp vẫn còn hơi mơ hồ. Anh chỉ cảm thấy người này đặc biệt giàu có, đến cái hộp đựng danh thϊếp cũng là vàng nạm đá quý, trông cứ như nhà giàu mới nổi. Anh ta chắc không phải kiểu người không trả nổi tiền, có lẽ là quên mang thật.

Chỉ là mấy ngày nay người đến mua chịu hơi nhiều, mà ai nấy đều kỳ kỳ quái quái, nên Tạ Nhất vẫn còn hơi ngần ngại.

Nào ngờ Thương Khâu đứng bên cạnh lại vươn tay cầm lấy tấm danh thϊếp liếc nhìn một cái rồi nói: "Không thành chuyện."

Anh ta vừa nói xong, người đàn ông trẻ tuổi tên Tất Bắc kia liền cười nói: "Được, được, sảng khoái. Anh là ông chủ ở đây đúng không? Người bạn này của anh tôi kết thân chắc rồi. Vậy ngày mai tôi lại đến."

Tất Bắc vừa nói vừa vẫy tay với đám đàn em. Thế rồi, anh ta dẫn đám vệ sĩ áo đen của mình bước ra khỏi cửa quán ăn đêm với dáng vẻ kẻ trước người sau hộ tống. Anh ta vừa ra khỏi cửa, một chiếc xe sang màu đen dáng dài liền đỗ ngay trước mặt. Một tên đàn em đeo găng tay trắng mở cửa xe mời Tất Bắc ngồi vào. Cái vẻ ấy có lẽ là cái cảm giác sướиɠ rơn của kẻ lắm tiền mà cả đời này Tạ Nhất cũng không thể nào hiểu được.

Tạ Nhất nhìn kẻ lắm tiền kia rời đi, trong lòng vừa thấy lạ vừa có chút ngạc nhiên. Anh quay lại nói với Thương Khâu: "Cái người của hãng bảo hiểm này, anh có quen không? Trông giàu có như vậy mà sao còn ăn chịu tiền cơm chứ."

Thương Khâu nheo mắt nhìn tấm thϊếp rồi nói: "Không chỉ một mình tôi biết đâu."

A Lương đi dọn bàn. Thương Khâu dẫn Tạ Nhất quay lại sau quầy hàng, đưa tấm thϊếp cho Tạ Nhất rồi nói: "Anh cất cái này đi, mai còn dùng để đòi nợ."

Tạ Nhất vội vàng nhận lấy, cất đi cẩn thận rồi hỏi: "Anh vẫn chưa nói, rốt cuộc anh ta là ai vậy? Trông có vẻ oai phong lắm."

Thương Khâu mỉm cười nói: "Thật ra chắc anh cũng từng nghe qua rồi, cũng coi như là người mà nhà nhà đều biết."

Tạ Nhất ngạc nhiên hỏi: "Người nổi tiếng à?"

Thương Khâu lại mỉm cười nhưng rồi lắc đầu. Anh ta cất giọng khàn khàn nói: "Diêm Vương gọi ngươi canh ba chết, nào ai dám giữ đến canh năm."

Tạ Nhất tự dưng thấy da đầu tê rần. Anh nuốt nước bọt, ngập ngừng hỏi: "Diêm... Diêm Vương?"

Tạ Nhất chỉ nói bừa vậy thôi, bởi anh đâu phải người trong giới đó. Anh đã sống hơn hai mươi năm, bây giờ mọi thứ bỗng chốc bị đảo lộn hết cả khiến anh thật sự có chút khó chấp nhận.

Thế nhưng Thương Khâu lại gật đầu, tỏ ý khẳng định lời nói của Tạ Nhất.

Tạ Nhất nhất thời thấy đầu óc quay cuồng. Anh cảm thấy cái quán nhỏ của mình vậy mà lại đón được cả Phật lớn, mà vị Phật lớn này còn ăn chịu tiền cơm, chuyện này càng làm đảo lộn mọi hiểu biết của Tạ Nhất.

Thương Khâu nói tiếp: "Xem ra lời Nhϊếp Tiểu Thiến nói là thật rồi, cửa Quỷ Môn không đóng lại được, mười vị vua cai quản âm phủ đều đã ra ngoài xem xét tình hình. Chuyện lần này e là không nhỏ đâu."

Tạ Nhất vẫn còn hơi mơ màng, anh nói: "Vậy... cái hãng bảo hiểm kia..."

Diêm Vương vậy mà lại mở hãng bảo hiểm, đúng là gần gũi với người đời quá. Hãng bảo hiểm này chắc sẽ hốt bạc đầy túi cho mà xem, đầu óc buôn bán thật là giỏi.

Thương Khâu rất bình thản nói: "Cõi âm có cả thảy mười vị vua cai quản, lúc nãy anh ta cũng nói rồi, là Mười vị vua cõi Âm. Xem tấm thϊếp của anh ta thì hẳn là vị vua thứ sáu, Biện Thành Vương Tất."

Tạ Nhất vội ngồi ngay ngắn lại, lắng nghe Thương Khâu kể cho mình biết thêm. Trước đây anh cũng từng nghe qua những chuyện kể dân gian này. Người ta nói cõi âm không chỉ có một Diêm Vương, trong đó vị vua thứ năm mới được gọi là Diêm La Vương. Thật trùng hợp là vị Diêm La Vương này chính là Bao Thanh Thiên Bao Chửng thời Bắc Tống mà họ vừa mới đi thăm thú một vòng về.

Chín vị vua còn lại đều có danh xưng riêng. Ví dụ như vị vua thứ nhất hiệu là Tần Quảng Vương, vị thứ hai hiệu là Sở Giang Vương, vị thứ ba hiệu là Tống Đế Vương và cứ thế tiếp nữa. Cũng bởi vì danh tiếng của Diêm La Vương Bao Chửng là lừng lẫy nhất, nên nhiều người hay gọi chung cả mười vị vua là Diêm La Vương.

Thương Khâu nói tiếp: "Vị vua thứ sáu Biện Thành Vương cai quản đáy biển lớn ở phương Bắc, nơi có ngục thét gào."

Tạ Nhất nghe mà càng thêm mơ hồ lạ lẫm, anh ngạc nhiên hỏi: "Thét... thét gào?"

Thương Khâu biết ngay là anh không hiểu. Anh ta liếc nhìn anh một cái rồi giải nghĩa: "Nơi đó người đời thường gọi là thành chết oan."

Tạ Nhất liền nói: "Cái này thì tôi hiểu!"

Thương Khâu đáp lại nhàn nhạt: "Không dễ dàng gì."

Tạ Nhất im lặng, cảm giác như mình vừa bị coi thường.

Hai người họ đang nói chuyện thì nghe thấy cửa chính của quán ăn đêm kêu một tiếng "RẦM". Âm thanh đó nghe như sắp nổ tung, cánh cửa đã bị ai đó một cước đá văng ra. Người không biết chuyện còn tưởng có kẻ đến phá quán.

Một người đàn bà từ bên ngoài bước vào. Cô ta có dáng người hơi mập mạp nhưng không thể nói là quá béo. Cô ta một cước đá tung cánh cửa quán ăn đêm, làm chiếc chuông gió treo trên cửa kêu lên "leng keng leng keng", suýt chút nữa thì làm vỡ cả tấm kính.

Người đàn bà vừa bước vào, trên người đã nồng nặc mùi rượu khó ngửi, trông có vẻ đã uống quá nhiều. Cô ta vào đến cửa liền gân cổ lên hét lớn: "Mười chai bia! Nhanh lên!"

Cô ta vừa nói vừa ngồi thẳng xuống một chiếc bàn trống, rồi đập bàn nói tiếp: "Bia! Nhanh lên, bia!"

Ở quán của mình, Tạ Nhất chẳng thiếu những vị khách uống say rồi gây chuyện. Anh đã mở quán lâu đến thế, nên có chuyện gì mà chưa từng thấy qua. Đến cả Diêm Vương mà anh còn gặp rồi cơ mà!

Thế nhưng, Tạ Nhất lại thật sự chưa từng gặp vị khách nào vừa bước chân vào cửa đã say khướt và sẵn sàng gây chuyện.

Tạ Nhất vội vàng vẫy tay ra hiệu cho A Lương đưa chai bia cho người đàn bà ấy, cốt để cô ta uống cho xong rồi đi cho nhanh.

Quán ăn đêm lúc nào cũng mở cửa đến tận bốn giờ sáng. Người đàn bà ấy vào quán rồi thì cứ uống mãi, cô ta đã uống hết chừng mười chai. Cô ta vừa uống vừa làm đổ bia ra ngoài, cứ thế uống đến hơn ba giờ. Lúc này, khách trong quán cũng đã vơi đi gần hết, mà người đàn bà ấy vẫn cứ mơ màng uống tiếp rồi gào khóc không ngớt.

Quán ăn đêm một lát nữa là đóng cửa. Tạ Nhất vào bếp sau sửa soạn làm hai món ăn, anh định làm một bữa ăn đêm để khao Thương Khâu và A Lương vì đã vất vả cả một buổi tối. Anh xào nhanh hai món mặn.

Người đầu bếp còn lấy món nhắm mới muối ra cho họ nếm thử. Tạ Nhất vừa bưng đồ ăn ra thì nghe thấy người đàn bà kia vẫn đang gào khóc, tiếng khóc của cô ta khiến những người khách khác phải bịt cả tai lại.

A Lương cũng đành bó tay, cậu đã khuyên rồi nhưng chẳng ăn thua. Cậu nói với Tạ Nhất: "Anh Thương, hay là anh qua đó khuyên cô ấy thử xem?"

Tạ Nhất: "..." Anh suýt nữa thì quên mất mình vẫn đang ở trong thân xác của Thương Khâu. Thảo nào lúc nãy người đầu bếp cứ nhìn mình xào nấu với ánh mắt như thể vừa tìm ra một vùng đất mới.

Tạ Nhất cũng chẳng còn cách nào khác. Chỉ một giờ nữa là quán đóng cửa rồi, anh không thể cứ đứng nhìn người đàn bà ấy làm ồn đuổi hết khách đi được.

Thế là Tạ Nhất đành liều mình bước tới, anh nói: "Thưa cô, cô có thể vui lòng... nói nhỏ tiếng một chút được không ạ? Xin cô đừng làm phiền đến những người khách khác."

Người đàn bà ấy nghe Tạ Nhất nói vậy thì liền ngẩng đầu lên. Ánh mắt của cô ta trông mới dữ tợn làm sao, làm Tạ Nhất giật cả mình. Nào ngờ ngay sau đó, người đàn bà đột nhiên giơ chai bia trong tay lên rồi dúi vào lòng Tạ Nhất. Cô ta nói: "Lại đây! Uống đi! Uống đi!"

Tạ Nhất chạy cũng không thoát. Người đàn bà ấy cứ kéo tay anh lại không cho đi, cô ta nhất quyết bắt Tạ Nhất phải ngồi xuống uống cùng mình.

A Lương đứng một bên nhìn mà ngạc nhiên, cậu nói: "Vẫn là anh Thương có duyên với đàn bà con gái nhất, còn ông chủ thì chẳng có chút duyên nào."

Thương Khâu: "..."

Thật ra Tạ Nhất chẳng có số đào hoa gì cả. Dù bây giờ Tạ Nhất đang ở trong thân xác của Thương Khâu, trông bảnh bao và có dáng dấp thật đấy, nhưng khí lạnh trong người anh quá nặng. Đàn bà con gái phần nhiều cũng nặng vía âm, nên người ta hay gọi đùa Tạ Nhất là "bạn của các bà các cô". Người đàn bà kia vừa nhìn đã biết là người lòng dạ u uất, muốn tìm ai đó để dốc bầu tâm sự, thế là trông trúng Tạ Nhất ngay.

Tạ Nhất bị người đàn bà ấy giữ lại. Cô ta vừa khóc vừa kể khổ, nhưng vì có Tạ Nhất ngồi nghe nên tiếng của cô ta cũng nhỏ đi nhiều.

Người đàn bà ấy vừa uống bia vừa nước mắt nước mũi giàn giụa. Cô ta tay này quệt nước mắt, tay kia chùi nước mũi, mếu máo khóc lóc: "Anh không biết đâu, anh không biết đâu... Thằng bạn trai của tôi, nó là một thằng khốn, một thằng tồi!"

Người đàn bà ấy hình như đã gặp phải một gã chẳng ra gì, cô ta vừa bị gã đó đá xong. Vì thất tình lại vô cùng không cam lòng, nên cô ta mới đi khắp nơi tìm rượu giải sầu.

Người đàn bà ấy tên là Phùng Oánh, cô ta có một người bạn trai. Anh chàng đó là bạn học của em trai cô ta, hai người họ yêu nhau nhưng chẳng được ai coi trọng. Chuyện tình chị em này vấp phải vấn đề tuổi tác trước tiên, dù người ta hay nói gái hơn ba tuổi thì mang vàng về nhà, nhưng thật ra rất nhiều người vẫn để bụng chuyện này.

Hơn nữa, nhà của Phùng Oánh và nhà bạn trai cô ta lại không môn đăng hộ đối. Nhà cậu bạn trai nhỏ tuổi của Phùng Oánh nghèo lắm, nghe nói ngày trước cậu ta còn từng bị bắt vào đồn vì tội ăn cắp. Nhưng vì tuổi còn quá nhỏ nên chỉ bị dạy dỗ qua loa, lai lịch như vậy khiến người nhà Phùng Oánh chẳng ưa chút nào.

Vậy mà hai người họ vẫn qua lại với nhau suốt nhiều năm. Bạn trai của Phùng Oánh đối với cô ta phải nói là răm rắp nghe lời, chiều chuộng hết mực. Phùng Oánh cũng vì biết nhà bạn trai không có của ăn của để, nên mỗi lần hai người hẹn hò đều là cô ta trả tiền. Cô ta còn hay mua đồ tặng bạn trai. Lúc mẹ của cậu ta đổ bệnh phải nằm viện, Phùng Oánh còn đem cả trang sức quý giá của mình đưa cho bạn trai đi bán lấy tiền.

Hai người họ vẫn luôn rất tốt đẹp. Sau này, cậu bạn trai nói với Phùng Oánh rằng mình có một dịp được ra nước ngoài học lên cao, có thể vào làm ở một hãng lớn của nước ngoài, con đường phía trước rất rộng mở.

Phùng Oánh vừa khóc vừa nói: "Anh ta nói nghe hay lắm. Anh ta bảo mình không xứng với tôi, rằng nhà chúng tôi không hợp cảnh. Anh ta còn nói nếu mình được ra nước ngoài ăn học, sau này làm nên chuyện thì sẽ về cưới tôi làm vợ!"

Nhưng cảnh nhà người yêu cô ta chẳng khá giả gì, không lo nổi cho cậu ta ra nước ngoài ăn học. Bởi lẽ, tiền nong để đi học ở xứ người tốn kém lắm.

Bấy giờ, Phùng Oánh đã đi làm rồi. Công việc của cô ta rất tốt, kiếm được bộn tiền, mỗi tháng cũng được mấy chục ngàn tệ nên chẳng phải lo chuyện ăn mặc.

Phùng Oánh nghe vậy liền xiêu lòng ngay. Cô ta muốn đưa người yêu ra nước ngoài, chỉ cần đợi vài năm là họ có thể cưới nhau rồi. Đến lúc đó người yêu cô ta đã nên người, người nhà cô ta cũng sẽ không ngăn cản nữa.

Phùng Oánh nói nhỏ: "Tôi... tôi đã bán hết túi xách và đồ nữ trang trước đây của mình, gom góp tiền lương mấy tháng, được cả thảy mấy chục vạn. Tôi đã đưa hết cho anh ta! Tôi cho anh ta đi ăn học, anh ta còn thề thốt với tôi rằng sau khi nên người nhất định sẽ quay về cưới tôi, sẽ không bao giờ phụ bạc tôi!"

Tạ Nhất lắng nghe, dường như đã đoán được đoạn cuối của câu chuyện. Gã trai tồi này đích thị là một Trần Thế Mỹ rồi.

Quả đúng như vậy, Phùng Oánh vừa khóc vừa kể: "Anh ta đi bao nhiêu năm nay, lúc đầu còn thư từ qua lại với tôi. Về sau, anh ta cứ kiếm cớ bận bịu, không có lúc nào rảnh... Tôi vì đưa cho anh ta một món tiền lớn mà người nhà đã giận tôi, chúng tôi đã cãi nhau một trận to. Chỉ vì anh ta mà tôi đã phải bỏ ra biết bao nhiêu! Vậy mà kết quả thì sao, kết quả thì sao chứ!"

Tạ Nhất không biết nên khuyên cô thế nào. Phùng Oánh cầm chai rượu lên tu một hơi, sau đó đặt mạnh chai rượu xuống bàn kêu "ầm" một tiếng rồi nói: "Kết quả ư! Kết quả là anh ta đúng là đã nên người rồi, nghe nói được công ty nào đó để mắt tới. Con gái rượu của một chủ hãng lớn ở nước ngoài đã để ý anh ta. Anh ta vào làm trong hãng, được ngồi sẵn vào ghế lớn, lại còn sắp cưới cô con gái rượu kia nữa!"

Đúng là một Trần Thế Mỹ...

Chuyện này Phùng Oánh đều không hề hay biết. Bởi lẽ, người yêu cô ta vẫn luôn lừa dối cô ta, nói rằng mình bận, không có lúc rảnh để nói chuyện, cũng chẳng gọi điện, thường thì cũng chẳng có tin tức qua lại gì trên mạng.

Sau này, trên đường đi làm, Phùng Oánh tình cờ gặp lại người yêu cũ và cả "vợ sắp cưới" của cậu ta.

Phùng Oánh vốn chẳng hề hay biết người yêu mình đã về nước. Họ đúng là chạm mặt nhau trên đường hẹp. Lúc ấy, gã người yêu đang đi dạo phố cùng vợ sắp cưới của cậu ta. Khi Phùng Oánh đi ngang qua, hai người kia đang quấn quýt lấy nhau, đứng giữa đường mà hôn nhau say đắm.

Trong một thoáng, Phùng Oánh tức muốn nổ tung. Cô ta xông lên nói lẽ với gã người yêu. Gã người yêu lúc đầu còn có chút đuối lý, nhưng vì có vợ sắp cưới ở ngay bên cạnh nên cậu ta phải cố tỏ ra cứng rắn, thế là cậu ta bèn chối bay chối biến.

Phùng Oánh khóc đến nấc cả lên, nói: "Anh ta đúng là một thằng khốn nạn từ đầu đến cuối! Anh ta chối bay chối biến, không chịu nhận là quen tôi. Vợ sắp cưới của anh ta cũng làm nhục tôi, nói một người đàn bà vừa xấu vừa mập như tôi sao có thể là bạn gái của chồng sắp cưới của cô ta được, đúng là chuyện hão huyền!"

Phùng Oánh nói đến đây thì càng khóc to hơn, cô ta nói: "Tôi nhận là mình mù quáng. Tôi đưa tiền cho anh ta ra nước ngoài là do tôi mù quáng, là tự tôi chuốc lấy, chẳng trách được ai, là do tôi không nhìn ra anh ta là một thằng tồi, một thằng khốn! Nhưng dựa vào đâu mà anh ta mắng tôi! Dựa vào đâu mà anh ta làm nhục tôi!?"

Tạ Nhất nghe vậy, chỉ biết thở dài. Những lời của gã trai tồi và vợ sắp cưới của cậu ta đã làm tổn thương lòng tự trọng của Phùng Oánh, vì thế cô ta mới chán nản chè chén say sưa như vậy.

Tạ Nhất cũng không biết dỗ dành cô ta thế nào cho phải, trong lòng có chút sốt ruột. Đúng lúc này, bỗng có người vỗ nhẹ lên vai của Tạ Nhất.

Tạ Nhất ngẩng đầu lên nhìn, thì ra Thương Khâu đã lặng lẽ bước đến từ lúc nào. Anh ta đi lại như mèo, chẳng hề gây ra tiếng động, cứ như một cái bóng sau lưng vậy.

Thương Khâu đưa cho Tạ Nhất một tờ giấy ăn. Tạ Nhất lúc này mới sực tỉnh, vội vàng đưa tờ giấy ăn cho Phùng Oánh.

Phùng Oánh dù đã say mèm, khóc đến mức đầu óc không còn tỉnh táo, nhưng cô ta vẫn nhận lấy tờ giấy ăn và nói: "Cảm ơn."

Tạ Nhất vội xua tay nói: "Không có gì, không có gì đâu. Một gã trai tồi như vậy không đáng để cô phải khóc vì anh ta. Uống… uống nhiều rượu thế này không tốt cho người đâu, cô đừng uống nữa."

Tạ Nhất chưa từng dỗ dành con gái bao giờ, anh cảm thấy mình hơi vụng về. Phùng Oánh lại nói: "Cảm ơn anh, nói ra được thấy nhẹ lòng hơn nhiều rồi."

Trong quán ăn đêm, ngoài bàn của Phùng Oánh ra, vẫn còn vài bàn khách ăn ngồi rải rác. Nhiều người ăn đã nghe được câu chuyện của cô ta vì Phùng Oánh vừa nói khá to.

Một người ăn ở bàn trong góc lên tiếng: "Trời ạ, cái thằng khốn nạn này đáng bị moi tim móc phổi, đày xuống tầng ngục sâu nhất!"

Một người ăn khác cũng nói vào: "Đúng rồi, đúng rồi, cái hình phạt đó gọi là gì ấy nhỉ, dùng cọc đồng rỗng, lấy xích trói tay chân cho ôm lấy cọc, rồi nổi lửa đốt cho cháy cả tim gan!"

Tạ Nhất nghe, thấy hơi rợn người.

Một bàn khách bên cạnh cũng nghe, liền tham gia vào cuộc bàn tán, buôn chuyện: "Ê, thật ra cô gái kia muốn phản đòn thì dễ mà, tìm Triệu Phi Yến mua một ít Tức Cơ Hoàn đi, cái viên gì mà giúp đốt mỡ giảm cân, làm đẹp da, lại còn thơm tho nữa ấy."

"Đúng rồi, Triệu Phi Yến kia, chẳng phải làm Lưu Ngao mê mẩn sao? Tôi nghe nói Triệu Phi Yến còn xin đăng ký bản quyền Tức Cơ Hoàn ở Âm Phủ đấy, đang chống hàng giả, gần đây Âm Phủ chống hàng giả nghiêm lắm, đã xử lý một lô tiểu thương rồi."

"Tức Cơ Hoàn gì, đó là đồ của Âm Phủ, mấy người nhìn xem cô gái này rõ ràng là người sống, đừng đưa ra ý tưởng quái đản thế chứ!"

"Chà, mua hàng hộ thôi! Thời nay mua hàng hộ tiện lợi mà, Âm Tào Địa Phủ nhận mua hàng hộ toàn cầu, hoàn thuế miễn phí vận chuyển, cái Tức Cơ Hoàn kia nghe nói hai hôm nay còn có giá khuyến mại lớn nữa đấy!"

Tạ Nhất: "..." Những gì họ nói đều là lời người, nhưng gộp lại thì anh lại không hiểu nổi.

Phùng Oánh trút bầu tâm sự xong, thanh toán tiền ăn, rồi chuẩn bị rời đi. Lúc cô ta đi, còn cảm ơn Tạ Nhất.

Tạ Nhất nhìn tiền ăn Phùng Oánh trả, bỗng thấy xúc động. Lần này không còn là tiền âm phủ, cũng chẳng phải Phương Thiên họa kích, lại càng không là hũ tro cốt, mà là tiền mặt thật sự, Tạ Nhất cảm thấy vô cùng an ủi.

Tạ Nhất nhìn bóng lưng Phùng Oánh rời đi, vẫn cảm thấy cô ta thật đáng thương, nói: "Cô gái này tốt như vậy, sao lại gặp phải một tên sở khanh thế chứ?"

Thương Khâu liếc Tạ Nhất một cái, nhẹ nhàng nói: "Bữa khuya nguội rồi."

Tạ Nhất nghe xong, vội vàng đi theo Thương Khâu ăn bữa khuya, cảm kích nói: "Mấy người vẫn đợi tôi à, đúng là anh em tốt!"

A Lương cười híp mắt, nói: "Anh Thương khách sáo gì chứ?"

Thương Khâu: "..."

Ba người ngồi một bàn ăn bữa khuya, Tạ Nhất còn uống hai ly bia, cảm thấy cuộc sống nhỏ này cũng tốt, ngoại trừ một số chuyện kỳ quái, khách kỳ quái, và cả việc trao đổi thân xác kỳ quái giữa anh và Thương Khâu nữa chứ!

Tuy nhiên, việc anh và Thương Khâu trao đổi thân xác, nghĩ thế nào thì cũng là anh có lời, vì Thương Khâu đẹp trai biết bao. Đời này được làm trai đẹp một lần, thật quá đáng giá!

Tạ Nhất gắp con ốc biển nhỏ mới muối của người nấu bếp, dùng tăm khều một cái, thịt ốc lập tức ra ngay. Thịt ốc kia được ướp rất thấm, thấu vị vô cùng! Thịt ốc ăn vào giòn sần sật, hoàn toàn không có một hạt cát nào, rất tươi mát, không hề làm răng bị ê chút nào.

Tạ Nhất nếm thử là biết ngay, bên trong còn cho thêm chút rượu, thơm lừng cả miệng. Đừng coi thường thịt ốc này hơi nhỏ, nhưng ăn lại rất thỏa mãn.

Tạ Nhất nói: "Ốc này muối tuyệt thật, ngon đặc biệt, muối được mấy ngày rồi mà thấm thế này à?"

A Lương cười nói: "Nói gì chứ, thật ra không muối được mấy ngày đâu. Ông đầu bếp nói, là nhờ cái vại muối dưa tốt, cũng chẳng biết có phải chất lượng tốt không, mà ăn vào thấm vị ghê."

Tạ Nhất ăn ngon lành, bỏ thịt ốc biển vào miệng, còn uống một ngụm bia lớn, cảm thấy thật tuyệt vời. Bia lạnh chảy xuống họng tuyệt cú mèo đến tận trong bụng, thật sướиɠ khủng khϊếp.

Thương Khâu thì bỗng nhiên nhíu mày, nói giọng trầm: "Vại gì cơ?"

Tạ Nhất mặt mơ hồ, A Lương cười nói: "Chính là cái đó... cái vại muối dưa mà chủ quán anh hôm đó nợ tiền mang về ấy, màu đen, lớn thế này, giống hũ tro cốt ấy..."

"Phụt!"

Lời của cậu còn chưa dứt, Tạ Nhất đã phun hết ngụm bia ra, suýt phun vào mặt Thương Khâu. A Lương mặt ngơ ngác nhìn hai người kia. Sắc mặt Tạ Nhất thay đổi hoàn toàn, vừa nãy còn vẻ hạnh phúc thỏa mãn, bỗng nhiên biến thành trắng bệch, còn xanh xao, cổ họng cuộn lên muốn nôn.

Thương Khâu thì mau chóng đứng dậy, đi thẳng vào bếp sau, sau đó là tiếng vòi nước mở, hình như đang súc miệng.

A Lương vẫn không hiểu, gãi gáy mình, tiếp tục ăn ốc biển nhỏ, còn nói: "Ê, hai anh không ăn nữa à? Có phải uống bia nhanh quá, bị say rồi không?"

Thương Khâu đi súc miệng, còn Tạ Nhất thì đi nôn. Hai người bước ra sau đó sắc mặt đều không tốt lắm.

Cái gì mà giống hũ tro cốt, đó rõ ràng là hũ tro cốt của Nhϊếp Tiểu Thiện!

Bận rộn cả ngày, đúng bốn giờ sáng, quán ăn đêm chính thức đóng cửa. Tạ Nhất nôn đến mệt rã rời, anh đi theo Thương Khâu về nhà, chuẩn bị đi ngủ.

Ngày mai là thứ Bảy, không cần dậy sớm, hai người vừa về đến cổng thì gặp Nhϊếp Tiểu Thiện. Nhϊếp Tiểu Thiện là cú đêm, vì là ma cô hồn nên cô ta thường lẩn trốn vào ban ngày và ra ngoài vào ban đêm. Thấy họ về, cô ta còn bước tới chào hỏi.

Nhϊếp Tiểu Thiện ngạc nhiên nói: "Hai công tử sao mặt lại tiều tụy thế này?"

Tạ Nhất thầm nghĩ, vì vừa ăn ốc biển muối trong hũ tro cốt của cô ta chứ sao, không tiều tụy mới là lạ...

Tạ Nhất theo Thương Khâu vào nhà, hai người chuẩn bị tắm rửa đi ngủ.

Tạ Nhất lấy áo choàng tắm định vào phòng tắm, Thương Khâu bỗng nhiên nắm lấy cổ tay Tạ Nhất, làm Tạ Nhất giật mình, nói: "Sao... sao thế?"

Thương Khâu liếc anh một cái, không có biểu cảm gì đặc biệt, nói: "Găng tay, đừng quên ba điều đã giao kèo."

Tạ Nhất mới nhớ ra, tắm không được tháo găng tay. Anh đã hứa với Thương Khâu trước rồi, vội vàng gật đầu nói: "Biết rồi, biết rồi."

Khoảnh khắc vừa nãy, Tạ Nhất còn tưởng Thương Khâu muốn tắm cùng mình cơ chứ...

Tạ Nhất vào phòng tắm, đóng cửa lại, nhìn vào găng tay của mình. Tắm mà không tháo găng tay, đây là lần đầu tiên trong đời. Nhưng vì đã hứa rồi, Tạ Nhất vẫn phải thực hiện.

Tạ Nhất thầm nghĩ, không cho xem bên dưới găng tay thì thôi, tắm thì phải cởϊ qυầи áo chứ, xem cơ thể thì chắc không sao đâu nhỉ? Dù sao cũng là đàn ông cả.

Tạ Nhất nghĩ thế, liền mau chóng cởϊ qυầи áo ra, nhưng trong lòng hơi lo lắng, cứ như mình không cởϊ qυầи áo của mình, mà là của người khác vậy.

Trán anh toát mồ hôi nóng, Tạ Nhất run rẩy cởϊ qυầи áo xong, rồi ngẩng đầu nhìn vào gương. Nhìn cái này thì hay rồi, quá trực diện, sự tác động về thị giác này thật khủng khϊếp. Tám múi bụng, cơ ngực cũng không nhỏ, trông đúng kiểu mặc áo thì thon gọn nhưng cởϊ áσ thì đầy đặn, rõ ràng khi mặc quần áo trông rất cao ráo, thật là một ảo giác.

Quan trọng là chỗ kia nữa...

Tạ Nhất tê dại cả đầu, cái này rốt cuộc là ăn gì mà lớn thế, quá uy nghi rồi.

Tạ Nhất sờ cằm mình, nghĩ thầm đợi đổi lại thân xác, liệu mình có nên đi tập gym không nhỉ? Nếu không thì tổn thương lòng tự trọng quá.

Thương Khâu đợi Tạ Nhất tắm xong, thì mình cũng chuẩn bị vào tắm. Cửa phòng tắm "cạch" một tiếng mở ra, Tạ Nhất bước ra từ trong, nhưng mặt anh đỏ bừng. Vì sao đỏ bừng, chính anh cũng không hiểu, chắc là vì khi tắm bị tự xấu hổ suốt quá, nên mới đỏ mặt thế chăng?

Thương Khâu lạ lùng liếc Tạ Nhất một cái, còn giơ tay lên thử trán anh. Khoảnh khắc lưng bàn tay Thương Khâu chạm vào trán anh, Tạ Nhất suýt nhảy dựng lên, mắt mở trừng trừng, vẻ mặt như thấy ma.

Thương Khâu thì nói: "Anh ốm à? Mặt đỏ lắm."

Tạ Nhất vội vàng nói: "Không, không, nước hơi nóng thôi."

Ngày hôm sau không phải đi làm, buổi chiều mới tới quán ăn đêm. Hai người dậy xong thì chuẩn bị ra ngoài đi dạo. Tạ Nhất quyết định đi siêu thị, mua một ít đồ tiếp tế cho nhà Thương Khâu, nếu không thì toàn mì gói, ăn hoài không khỏe.

Thương Khâu cũng không từ chối, anh ta vừa hay nhân tiện đi mua một ít thức ăn cho mèo về.

Hai người thế là đi bộ đến siêu thị gần đó. Thứ Bảy, trước cổng siêu thị rất đông đúc, còn có nhiều người phát tờ rơi quảng cáo.

"Anh đẹp trai, tập gym không?"

"Bơi lội, tập gym, Yoga, Latin!"

"Anh đẹp trai, phòng gym mới mở, ngay bên cạnh siêu thị này, tiện lắm, làm một cái thẻ tập đi!"

Dù thời nay tập gym rất thịnh hành, Tạ Nhất cũng rất ngưỡng mộ cơ bụng của Thương Khâu, nhưng Tạ Nhất là người hơi thích ở nhà, lại còn lười nữa. Nghĩ đến tập gym thì được, chứ bảo anh tập thì khó lắm.

Tạ Nhất vội vàng từ chối, rồi đi theo Thương Khâu vào siêu thị. Đúng lúc này, anh trông thấy người quen, chính là cô gái Phùng Oánh say rượu tối qua, nói chính xác là bóng lưng của cô ta.

Phùng Oánh cầm một tờ quảng cáo phòng gym trên tay, rồi bước vào phòng gym bên cạnh siêu thị.

Tạ Nhất cũng không để ý lắm, anh cùng Thương Khâu vào siêu thị. Mục đích của anh là đồ dùng hàng ngày và đồ tiếp tế, còn mục đích của Thương Khâu chỉ là thức ăn cho mèo và pate mèo, Thương Khâu đúng là một người yêu mèo điển hình.

Đúng lúc hôm nay siêu thị đang giảm giá. Thương Khâu mua một chồng thức ăn cho mèo, làm Tạ Nhất phải há hốc mồm.

Hai người ra khỏi siêu thị, về nhà rồi Tạ Nhất làm bữa trưa. Họ ăn xong gần năm giờ chiều, sắp phải đến quán ăn đêm làm việc rồi.

Thương Khâu cầm hai túi thức ăn cho mèo và pate mèo, cùng Tạ Nhất đi xuống nhà. Vẫn như thường lệ, họ đến công viên tiểu khu, lấy bát ăn ra từ dưới ghế dài.

Tạ Nhất cũng đã quen tay rồi, nửa tháng Thương Khâu vắng mặt đều là anh cho mèo ăn. Tạ Nhất cũng giúp Thương Khâu mở hộp pate.

Mấy chú mèo nhỏ mau chóng "meo meo" kêu lên rồi chạy đến. Tất cả quây lại, vẫy cái đuôi nhỏ mà ăn thức ăn cho mèo.

Thương Khâu nhìn mấy chú mèo nhỏ, vẻ mặt dường như thư giãn, anh ta cười nhẹ một cái.

Tạ Nhất cũng học theo Thương Khâu mà vuốt ve mấy chú mèo nhỏ, nhưng mấy chú mèo nhỏ vẫn không hợp tác. Dù Tạ Nhất đang mang thân Thương Khâu, nhưng bên trong thân anh vẫn âm khí quá nặng, mèo nhỏ hơi sợ Tạ Nhất.

Tạ Nhất vuốt hai lần, đều bị các cô chú mèo né đi khéo léo. Thương Khâu thấy anh vẻ mặt thất vọng, liền lắc đầu, rồi đưa tay ra, nắm lấy lưng bàn tay Tạ Nhất, cầm tay Tạ Nhất, nhẹ nhàng vuốt ve chú mèo nhỏ.

Chú mèo nhỏ lần này không tránh nữa, còn cọ cọ vào lòng bàn tay Tạ Nhất.

Tạ Nhất cười nói: "Dễ thương quá, còn làm nũng nữa chứ... Chú mèo nhỏ này cũng đủ thông minh để phân biệt chúng ta rồi."

Thương Khâu gật đầu, nói: "Người luôn tự cho mình là thông minh nhất."

Anh ta vừa nói đến đây, bỗng nhiên dừng lại, đứng dậy nhìn lại phía sau. Tạ Nhất cũng đứng dậy theo, quay lại nhìn, hóa ra có người đến, nhưng anh lại không nghe thấy tiếng bước chân nào.

Người kia cười híp mắt bước tới, mặc một bộ vest, tay còn chống gậy dành cho quý ông. Phía sau là một đám tay sai mặc vest đen đeo kính râm, ra oai rất đầy đủ.

Đó chính là vị... Diêm Vương hôm qua xin ghi nợ.

Tất Bắc bước tới, cười híp mắt nói: "Nói hay lắm, nói hay lắm. Tuy nhiên người sống mới tự cho mình là thông minh nhất, người chết thì không nghĩ thế đâu."

Tất Bắc nói, rồi giơ tay lên, đám tiểu đệ phía sau vội vàng đưa qua một cái thùng. Tất Bắc nhận lấy rồi đưa cho họ, cười híp mắt nói: "Tiền ăn đây."

Tạ Nhất nhận lấy thùng, mở ra xem, suýt nữa "oang" một tiếng làm đổ xuống đất. Bên trong đầy ụ là tiền, từng cục tiền lớn, từng tờ tiền xếp chồng lên nhau, rồi được hút chân không đóng thành từng cục tiền, đầy ngập cả thùng.

Tạ Nhất chỉ từng thấy cảnh này trong phim cờ bạc, anh còn tưởng mình đi nhầm phim trường rồi chứ.

Thương Khâu mau chóng giơ tay, "Bốp" một tiếng đỡ lấy cái thùng đen kia, không để cho các cục tiền bên trong bị đổ ra.

Mắt Tạ Nhất suýt rớt ra ngoài, ngạc nhiên nói: "Tiền ăn ư? Nhiều thế này cơ á? Cái này nhiều quá rồi."

Tất Bắc cười híp mắt nói: "Không nhiều đâu, không nhiều đâu. Tôi khá thích đồ ăn của quán ăn đêm các cậu, sau này sẽ thường xuyên đến. Số tiền này cứ để ở chỗ cậu, sau này ghi sổ là được, khỏi phải mỗi lần đến tôi lại phải mang mấy thứ tiền không thực tế này. Tôi nói thật nhé, chỗ các cậu thế mà lại không dùng tiền âm phủ, tiền âm phủ giờ là tiền tệ quốc tế rồi đấy. Cậu trai trẻ, cứ để dành đi, sau này sẽ dùng đến đó."

Tạ Nhất: "..." Sao nghe mà kì cục thế cơ chứ!

Tất Bắc lại đến ăn rồi. Dù sao tiền cũng đã trả, Tạ Nhất tự nhiên là hoan nghênh. Mọi người bước vào quán ăn đêm, vì còn sớm nên còn rất nhiều chỗ trống. Tất Bắc chọn một bàn rồi ngồi xuống. Sau đó khách cũng dần dần đến.

Hiện tại mới sáu giờ hơn, quán mới mở không lâu, cũng chưa phải nửa đêm, nên những người đến là người thường bình thường, chẳng có khách nào kì lạ cả.

"Đing đang", cửa quán ăn đêm lại được mở ra. Một trai một gái bước vào, hai người ăn mặc rất thời trang. Người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, nhưng trông hơi giống một gã đa tình.

Người phụ nữ là người nước ngoài, tóc vàng mắt xanh, dáng người thon thả, nhưng vòng một hơi lép, thẳng tuột một đường. Tuy nhiên vì giàu có, nên ăn diện rất thời thượng, mặc toàn đồ hàng hiệu đắt tiền.

Hai người bước vào, người phụ nữ hơi khinh miệt nói gì đó. Đó là tiếng nước ngoài, Tạ Nhất thì không hiểu, nhưng biểu cảm thì anh hiểu, trông cô ta rất khinh thường.

Người đàn ông có vẻ là bạn trai cô ta, vội vàng lấy khăn giấy lau sạch sẽ từ trong ra ngoài cả bàn ghế. Lau xong mới đỡ cô ta ngồi xuống.

Tạ Nhất: "..." Thương Khâu có bệnh sạch sẽ còn chưa chê quán ăn của mình ấy chứ!

Hai người ngồi yên, người đàn ông liền nói: "Nhìn gì thế, menu đâu rồi, dịch vụ ở đây thật là quá đáng, cẩn thận tôi khiếu nại các anh đó!"

Tạ Nhất đưa menu tới. Người phụ nữ thấy anh, dường như mắt sáng lên, nhìn mấy lần. Tạ Nhất cảm thấy cô ta hình như còn liếc mắt đưa tình với mình.

Bạn trai cô ta thấy thế, liền nói: "Cút cút cút, đừng đứng đây làm vướng chuyện!"

Tạ Nhất liếc mắt trắng một cái rồi quay lưng đi. Người đàn ông và người phụ nữ bắt đầu nói chuyện bằng tiếng nước ngoài. Không phải tiếng Anh, Tạ Nhất cũng không hiểu nổi, chỉ cảm thấy họ chắc chắn là không nói lời hay, vì ai cũng vẻ mặt khinh miệt.

Tạ Nhất đi về chỗ, nghe họ nói qua nói lại, tò mò nói: "Họ rốt cuộc nói gì thế?"

Thương Khâu đang chơi điện thoại bên cạnh. Anh ta không còn chơi trò ăn đậu nữa, mà đang nuôi một con mèo điện tử trên điện thoại, đang tắm cho cô chủ mèo ấy. Thế là trò chơi nuôi thú cưng bỗng chốc biến thành trò chơi bạo lực máu me, điện thoại liên tục phát ra tiếng kêu thét chói tai "Meo meo meo", cứ như đang ngược đãi động vật vậy, làm Tạ Nhất phải giật giật mắt.

Thương Khâu vừa tắm cho cô chủ mèo, vừa nói: "Tiếng Pháp, họ nói quán ăn của anh vừa nhỏ vừa bẩn."

Tạ Nhất liền rất tức giận, nói: "Vừa nhỏ vừa bẩn mà họ vẫn đến à?"

Thương Khâu lại nói: "Chắc là đang đợi ai đó."

Anh ta vừa nói, thì nghe thấy "đing đang" một tiếng, cửa lớn quán ăn đêm lại được mở ra. Một người phụ nữ bước vào.

"Phùng... Phùng Oánh?"

Mắt Tạ Nhất suýt lồi ra ngoài, anh kinh ngạc nhìn người phụ nữ bước vào. Vì sao kinh ngạc đến thế cơ chứ?

Tạ Nhất tối qua vừa nghe Phùng Oánh than thở xong, sáng nay còn thấy cô ta, dù chỉ là bóng lưng. Giờ gặp lại, Tạ Nhất suýt không nhận ra, vì thay đổi quá lớn.

Phùng Oánh hôm nay mặc một chiếc váy liền ôm sát người, cổ chữ V, hơi hạ ngực. Chiếc váy rất gợi cảm và quyến rũ, cô ta sơn móng tay đỏ, cầm một chiếc túi xách nhỏ màu đen, chân đi giày cao gót quai ngang, tóc dài buông xõa, trang điểm nhẹ, son bóng mượt mà căng mọng nước...

Tất cả cái đó không quan trọng, điều quan trọng là, Phùng Oánh... dáng người thướt tha, đúng là nảy nở hết sức. Không chỉ vòng một tự hào, cô ta còn có vòng eo nhỏ nhắn chuẩn A4, đúng là một đường cong chữ S sống động.

Theo tiếng "lóc cóc" nhanh chóng của giày cao gót, Phùng Oánh cười tươi tắn bước vào từ ngoài, có thể nói là mỹ nhân lưu luyến mọi ánh nhìn, tỷ lệ quay đầu hai trăm phần trăm, không ai là không nhìn cô ta bằng ánh mắt ngạc nhiên.

Tạ Nhất cũng nhìn cô ta, nhưng sự ngạc nhiên thì nhiều hơn. Bởi vì sáng nay họ vừa thấy Phùng Oánh, cô ta đi vào một phòng gym, dáng người vẫn hơi mũm mĩm. Dù không quá béo, nhưng chỉ nửa ngày mà đã biến thành thân hình ma quỷ, cái này quá là "kỳ ảo" rồi!

Phùng Oánh bước vào, cười rạng rỡ chào Tạ Nhất, nói: "Anh trai, anh còn nhớ tôi không, hôm qua thật sự cám ơn anh."

Phùng Oánh gầy đi trông quá xinh đẹp, có thể sánh ngang với Tiểu Thiện. Quan trọng là cái dáng người kia, đúng là kiểu đàn ông thích nhất, dù gầy nhưng chỗ cần có thịt thì vẫn có thịt. Phùng Oánh cười với Tạ Nhất, làm Tạ Nhất còn ngượng ngùng, vội vàng cười ngu ngốc nói: "Không có gì, không có gì..."

Anh vừa nói, thì nghe thấy bên cạnh "khụ!" một tiếng. Quay đầu nhìn, Thương Khâu ho hai cái, liếc anh một cái. Tạ Nhất vội vàng rút ánh mắt về, rồi cũng ho một tiếng theo.

"Phùng Oánh?"

Người đàn ông khinh khỉnh kia kinh ngạc hét lên một tiếng, cậu ta vụt đứng dậy, ngây người nhìn Phùng Oánh, nói: "Tiểu Oánh! Đây... thật là em sao?"

Tạ Nhất giật giật mắt, anh cảm thấy kiểu gì cũng sắp có một vở kịch cẩu huyết diễn ra tới nơi rồi.

Phùng Oánh chào Tạ Nhất xong, cô ta quay đầu nhìn người đàn ông kia, rồi bước tới. Người đàn ông hơi kích động. Người phụ nữ bên cạnh tức giận lườm cậu ta một cái, rồi nói một tràng tiếng Pháp.

Phùng Oánh bước tới, ngồi xuống trước bàn họ, cô ta cười híp mắt nói: "Xin lỗi, tôi không đến để nối lại tình xưa với anh. Một tên sở khanh như anh, tôi mắt mù mới giữ lại ăn Tết sao? Nhưng hai người đúng là trai tài gái sắc, sinh ra để dành cho nhau ấy."

Người đàn ông kia dường như là bạn trai cũ của Phùng Oánh, không, phải nói là người yêu cũ mới đúng. Cậu ta nhìn cũng được, nhưng nhìn cái là biết tên sở khanh ngay.

Người đàn ông liền nói: "Tiểu Oánh, em nghe anh nói đã!"

Phùng Oánh cười khẩy một tiếng, nói: "Không cần, tôi không có thời gian nghe anh nói nhảm. Tôi hẹn hai người đến đây hôm nay, ngoài việc chúc phúc hai người, còn là để nói cho anh biết một chuyện."

Người đàn ông nói: "Tiểu Oánh, em vẫn chưa quên được anh mà, anh biết mà... Anh với cô ta chỉ là giả vờ thôi, em biết mà, người anh thật lòng yêu vẫn là em..."

Tạ Nhất không nhịn được mà nói: "Đúng là tên sở khanh mà, anh ta có phải đang ăn hϊếp vợ sắp cưới không biết tiếng Trung không vậy?"

Phùng Oánh vẻ mặt khó chịu ngăn lời người đàn ông, cô ta nói: "Tôi chỉ muốn nói cho anh biết, anh mập và xấu xí không phải lỗi của anh, nhưng nhân cách anh không tốt mà còn ra ngoài làm người ta hãi hùng thì là lỗi của anh rồi."

Người đàn ông nghe xong, liền như nuốt phải một con ruồi chết vậy. Hóa ra Phùng Oánh hôm nay đến không phải để xin nối lại tình cũ, mà là để "trả thù". Tạ Nhất vẫn còn nhớ tối qua Phùng Oánh say rượu, khóc lóc nói người đàn ông và vợ sắp cưới cậu ta sỉ nhục cô ta, nói cô ta vừa mập vừa xấu xí.

Sắc mặt người đàn ông xấu xí tột độ. Phùng Oánh nói xong, cười híp mắt đứng dậy định đi, cô ta nói: "Thôi, chúc hai người tân hôn hạnh phúc nhé."

Cô ta nói xong, liền cất bước muốn rời đi. Giày cao gót phát ra tiếng "lóc cóc" giòn tan, nghe thật vui vẻ. Phùng Oánh mặt đầy nụ cười, chắc cô ta cảm thấy rất hả dạ.

Người đàn ông kia lại nuốt không trôi cục tức này. Mặc dù quán ăn đêm lúc này không đông người, nhưng vì quán không lớn, nên rất nhiều người đã nghe được chuyện buôn gần này. Người đàn ông cảm thấy quá mất mặt, lúc này vợ sắp cưới cậu ta còn dùng tiếng Pháp nói vài câu, chắc chắn là đang mắng cậu ta, sắc mặt người đàn ông càng khó coi hơn.

Người đàn ông bỗng "Bốp" một tiếng đập bàn đứng dậy, cậu ta bước nhanh tới, giật mạnh tay Phùng Oánh, nói: "Khoan đã! Cô đừng đi! Cô..."

Người đàn ông vẻ mặt như muốn đánh nhau xông tới. Tạ Nhất thấy vậy, lòng hơi bồn chồn, anh không biết tên sở khanh kia có thật sự động tay chân không, liền vội vàng muốn bước qua.

Kết quả là lúc này, người đàn ông bỗng nhiên "A a a a" hét lên một tiếng thật lớn, không có một dấu hiệu nào trước đó, làm các vị khách giật mình thảng thốt.

Người đàn ông kéo Phùng Oánh, hai người đối mặt với nhau. Nhưng vì góc nhìn, nên Tạ Nhất không thể thấy mặt Phùng Oánh, bị lưng người đàn ông che mất. Tuy nhiên người đàn ông thì thấy rất rõ.

Cậu ta kéo cánh tay Phùng Oánh, vừa kéo cô ta lại, còn chưa kịp nói hết một câu, thì tiếng hét đã nghẹn lại ở cổ họng vì sợ hãi. Khoảnh khắc Phùng Oánh quay đầu lại, khuôn mặt kia không còn là vẻ đẹp gợi cảm làm người ta mê mẩn nữa, mà là một khuôn mặt xương xẩu lốm đốm loang lổ!

Vừa mới còn là một người đẹp khiến ai cũng trầm trồ, trong một khoảnh khắc thịt trên mặt cô ta như bùn đất, da thịt biến thành bụi phấn, rụng xuống "rào rào" như bị long ra. Ngay lập tức, cả khuôn mặt biến thành xương sọ trắng bệch, hốc mắt đen ngòm, mũi lõm vào, và một cái miệng rộng ngoác chỉ còn răng, cái miệng rộng ngoác kia còn đang há ra khép lại.

Kèm theo tiếng hét của người đàn ông, trước tiên là thịt trên mặt, rồi đến cổ, sau đó là ngực và cánh tay. Trong chớp mắt, da thịt của toàn bộ cơ thể Phùng Oánh biến thành bụi phấn, chỉ còn lại bộ xương trắng trơn.

Người đàn ông vẫn đang nắm cánh tay của bộ xương, sợ hãi đến mắt trắng dã, hai mắt mất thần, tay run rẩy từ từ buông ra.

"Rắc rắc!"

Khi người đàn ông buông tay, bộ xương không còn da thịt kia liền đổ sầm xuống đất...

Tạ Nhất trơ mắt nhìn một người sống sờ sờ, huyết nhục bay mất, bỗng nhiên biến thành bộ xương, một cơn lạnh lẽo ập lên đầu anh, đồng tử co rút dữ dội, anh khó khăn nói: "Chuyện gì... chuyện gì thế này?"

Thương Khâu nắm lấy tay anh, vỗ nhẹ hai cái, giọng trầm xuống, dường như đang an ủi anh, nói: "Bình tĩnh đi, đừng để bị âm khí ảnh hưởng."