Nhϊếp Tiểu Thiện ngơ ngác nhìn bọn họ. Cô ta cứ cảm thấy cuộc nói chuyện của hai người này đặc biệt kỳ lạ. Hôm nay phong thái của Thương Khâu có vẻ ngoan ngoãn, Tạ Nhất ngược lại thì trở nên lạnh lùng khó gần.
Nhϊếp Tiểu Thiện hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Cả Thương Khâu và Tạ Nhất đều không để ý đến cô ta. Tạ Nhất thật ra cũng muốn biết rốt cuộc đây là chuyện gì!
Anh chỉ nhớ mình đã bị Cánh Chim Vàng đâm vào tay, bị chảy máu rồi bỗng dưng hoa mắt chóng mặt. Sau đó anh không còn ý thức nữa. Lúc tỉnh lại lần nữa thì đã từ phủ Khai Phong của thời Bắc Tống trở về. Chỉ là...
Chỉ là dường như có một chút sự cố ngoài ý muốn. Tại sao mình lại ở trong thân thể của Thương Khâu, còn Thương Khâu lại ở trong thân thể của mình?
Thương Khâu ở trong thân thể của Tạ Nhất, vẻ mặt rất lạnh lùng. Tạ Nhất vốn dĩ là một chàng trai ấm áp, vậy mà bây giờ lại có mấy phần lạnh nhạt. Dáng vẻ nheo mắt của anh ta vô cùng nghiêm nghị, còn toát ra một luồng khí uy nghiêm.
Tạ Nhất thầm nghĩ, chính mình cũng không phát hiện ra, hóa ra mình trông lại uy nghiêm như vậy ư?
Thương Khâu ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Vấn đề có lẽ nằm ở Cánh Chim Vàng, những chuyện khác tạm thời chưa nghĩ ra."
Tạ Nhất lập tức nói: "Có phải là... là lúc xuyên không trở về đã xảy ra sự cố ngoài ý muốn gì đó không?"
Thương Khâu gật đầu nói: "Có thể lắm. Anh muốn xuyên không thêm một lần nữa không?"
Tạ Nhất vừa nghe vậy liền lập tức lắc đầu lia lịa, tay cũng xua liên tục. Anh đang ở trong khuôn mặt của chàng trai lạnh lùng đẹp như mộng là Thương Khâu, vậy mà lại trợn tròn hai mắt, làm ra vẻ mặt dễ thương. Thương Khâu nhìn mà đành lắc đầu, vẻ mặt như thể chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Tạ Nhất vội vàng nói: "Không cần đâu, không cần đâu, chúng ta nghĩ cách khác đi."
Thương Khâu dường như cũng ngầm đồng ý với lời của Tạ Nhất. Dù sao thì Cánh Chim Vàng rốt cuộc có đặc tính gì, không một ai trong số họ biết được. Nếu liều lĩnh sử dụng Cánh Chim Vàng, có thể sẽ chuốc lấy tai họa, cũng không được an toàn cho lắm.
Nhϊếp Tiểu Thiện ngẩn cả người ra. Cô ta nhìn hai người họ, phải một lúc lâu mới phản ứng lại được rồi nói: "Hai người... hai người hợp thể rồi à?"
Tạ Nhất: "..."
Tạ Nhất ôm mặt mình nói: "Cái này gọi là hoán đổi, hợp thể cái gì chứ?"
Thương Khâu thì không nói gì, nhưng lại đảo mắt một cái, trong lòng chắc chắn cũng đã cạn lời lắm rồi.
Nhϊếp Tiểu Thiện cười nói: "Aiya, đều giống nhau cả thôi, đều giống nhau cả."
Tạ Nhất buồn rầu nói: "Bây giờ thì hay rồi, cũng không biết làm thế nào mới có thể đổi lại được. Tôi còn phải đi làm, chuyện này phải làm sao đây?"
Nhϊếp Tiểu Thiện cười với vẻ mặt chỉ sợ thiên hạ không loạn, cô ta nói: "Dễ thôi mà, để Thương Khâu đi làm thay anh, không phải là được rồi sao?"
Tạ Nhất lập tức cảm thấy lưng mình hơi lạnh toát. Bởi vì anh không thể tưởng tượng ra được mình mang bộ mặt lạnh lùng khó gần đi làm thì có dọa sợ bạn làm chung không nữa?
Thương Khâu thì rất bình tĩnh khoanh tay lại nói: "Tôi có thể đi làm thay anh. Nhưng chúng ta cần phải có giao kèo ba điều."
Tạ Nhất ngạc nhiên hỏi: "Giao kèo ba điều?"
Giao kèo ba điều của Thương Khâu thật ra rất đơn giản. Không được dùng thân thể của anh ta để làm chuyện kỳ quái. Không được nói chuyện với người kỳ quái.
Thật ra hai điều này đều là vì muốn tốt cho Tạ Nhất. Dù sao thì Tạ Nhất bây giờ đang ở trong thân thể của Thương Khâu, nhưng cơ địa vẫn là của chính Tạ Nhất, thuộc về loại cơ địa cực âm, dễ gây chuyện phiền phức.
Điều cuối cùng...
Thương Khâu điềm nhiên liếc nhìn Tạ Nhất một cái. Ngay sau đó, anh ta nhìn chăm chú vào đôi tay của anh rồi nói giọng trầm xuống: "Không được tháo găng tay ra."
"Găng tay?"
Không chỉ Tạ Nhất thấy lạ mà Nhϊếp Tiểu Thiện cũng thấy lạ. Dưới găng tay rốt cuộc có thứ gì, Tạ Nhất là người biết rõ. Thương Khâu ngay cả lúc tắm rửa, rửa bát cũng đều đeo găng tay, đi ngủ cũng không tháo ra.
Thương Khâu chỉ nói câu đó rồi không nói thêm gì nữa, một câu cũng không chịu tiết lộ. Tạ Nhất lại càng thấy lạ hơn. Thế nhưng đây thuộc về chuyện riêng tư của Thương Khâu, cho nên Tạ Nhất dù có tò mò đến mấy cũng đã đồng ý.
Tạ Nhất thì chẳng có giao kèo ba điều gì cả. Anh chỉ xin Thương Khâu giúp mình đi làm, đừng để bị đuổi việc là được rồi...
Sau khi hai người giao kèo ba điều xong, Tạ Nhất bỗng nhớ ra một chuyện. Anh ngạc nhiên nói: "Sao cô vẫn còn ở đây? Quỷ Môn Quan không phải đã đóng rồi sao?"
Nhϊếp Tiểu Thiện vuốt tóc mình, cười tủm tỉm nói: "Đúng vậy, nhưng Tiểu Thiện vốn là cô hồn dã quỷ, Quỷ Môn Quan có mở hay không, Tiểu Thiện cũng đều lang thang ở cõi dương cả."
Tạ Nhất gật đầu. Nhϊếp Tiểu Thiện lại nói tiếp: "Nhưng có một tin không tốt lắm, đó là... Quỷ Môn Quan hình như không đóng lại được nữa rồi."
"Không đóng lại được?"
Tạ Nhất có vẻ mặt mơ hồ. Không phải nói là mở từ ngày rằm tháng bảy đến cuối tháng bảy sao? Tại sao bỗng dưng lại không đóng lại được?
Thương Khâu cũng nheo mắt lại, nhìn về phía Nhϊếp Tiểu Thiện.
Nhϊếp Tiểu Thiện nói: "Tiểu Thiện cũng không biết vì lý do gì. Quỷ Môn Quan vốn dĩ phải đóng lại rồi, nhưng lại cứ mở mãi không đóng. Cô hồn dã quỷ lộng hành, gây hại khắp cõi dương. Thập Điện Diêm Vương đều đã phải ra mặt để điều tra kỹ lưỡng chuyện này rồi!"
Tạ Nhất càng nghe càng thấy rùng rợn, anh nói: "Chuyện... chuyện này rất nghiêm trọng ư?"
Nhϊếp Tiểu Thiện gật đầu. Cô ta vừa định nói Thập Điện Diêm Vương đều đã phải ra mặt xem xét, đương nhiên là nghiêm trọng rồi. Chỉ là cô ta còn chưa kịp nói thì Thương Khâu đã bình tĩnh nói: "Đi ngủ."
Tạ Nhất: "..."
Nhϊếp Tiểu Thiện: "..."
Vẫn là Thương Khâu bình tĩnh nhất. Mọi người rất nhanh đều đi ngủ. Đương nhiên là Nhϊếp Tiểu Thiện ở lại nhà của Tạ Nhất, còn Tạ Nhất đi theo Thương Khâu sang nhà bên cạnh.
Tính ra thì họ đã bị Cánh Chim Vàng mang đi. Rõ ràng họ đã trải qua rất nhiều ngày. Thế nhưng không gian và thời gian bị Cánh Chim Vàng lay động dường như đã bị xoắn vặn lại. Đợi đến lúc Tạ Nhất thật sự tỉnh lại, anh vậy mà chỉ mới trải qua có mấy phút ngắn ngủi. Trời vẫn còn đang tối.
Tạ Nhất đi theo Thương Khâu về ngủ. Sáng sớm hôm sau, Tạ Nhất còn chưa tỉnh ngủ thì đã nghe thấy tiếng sột soạt. Anh mơ màng mở mắt ra thì thấy có người đang thay quần áo ở bên giường mình.
Tạ Nhất chưa tỉnh ngủ hẳn, đầu óc còn chưa hoạt động lại được. Anh bỗng dưng nhìn thấy khuôn mặt của mình thì giật nảy mình, suýt nữa thì hét lên. Anh nhìn kỹ lại, lúc này mới nhớ ra, thì ra đó là Thương Khâu đang ở trong thân thể của mình.
Thương Khâu đang thay quần áo. Tạ Nhất nhìn anh ta một lúc. Thương Khâu quay đầu lại liếc nhìn anh một cái rồi nói: "Vẫn còn sớm, anh ngủ đi, lát nữa tôi đi làm."
Tạ Nhất gật đầu, mơ mơ màng màng rồi ngủ thϊếp đi. Anh cảm thấy giọng nói trầm thấp của Thương Khâu nghe rất hay, có tác dụng ru ngủ, lại còn có một chút dịu dàng nữa. Vì thế anh ôm lấy gối rồi lại ngủ tiếp.
Thương Khâu thay quần áo xong liền nghe thấy tiếng Tạ Nhất ngáy. Anh ta quay đầu lại nhìn thì thấy Tạ Nhất lúc này đang ở trong thân thể của chàng trai lạnh lùng đẹp như mộng là Thương Khâu, nằm sấp trên giường. Anh hé miệng, phát ra những tiếng ngáy nho nhỏ, thậm chí còn sắp chảy cả nước miếng.
Thương Khâu có vẻ mặt chê bai. Mí mắt anh ta giật giật hai cái. Thế nhưng anh ta vẫn bước tới đắp chiếc chăn mỏng lên người anh. Sau đó, anh ta mới rời khỏi phòng ngủ rồi nhanh chóng ra ngoài.
Tạ Nhất mơ mơ màng màng ngủ một giấc no nê. Lúc anh tỉnh lại thì đã gần trưa. Tạ Nhất vò đầu, nhìn đồng hồ, đã mười một giờ rồi!
Lúc này Tạ Nhất mới nhớ ra, Thương Khâu đã đi làm rồi. Người ta thì đi làm thay mình, còn mình thì lại ở đây ngủ nướng. Nghe thật là tệ hại quá đi.
Tạ Nhất vội vàng lật người dậy, nhanh chóng đi rửa mặt một lượt rồi xông vào bếp. Anh định bụng sẽ làm bữa trưa cho Thương Khâu, lát nữa sẽ mang qua đó. Anh sợ cái miệng kén ăn của Thương Khâu. Tạ Nhất vừa nghĩ vừa cảm thấy mình thật là chu đáo quá đi.
Bởi vì không có đủ thời gian để làm món cầu kỳ, cho nên Tạ Nhất đành phải làm một món cơm hộp. Anh cũng không biết khẩu vị của Thương Khâu thế nào nên đã chọn một món an toàn nhất, cơm gà Cung Bảo.
Tạ Nhất rất nhanh đã bận tối mắt tối mũi. Đừng nhìn tủ bếp trong nhà Thương Khâu rất cao. Bây giờ Tạ Nhất đang có một thân hình cao lớn, phải nói là tự hào vô cùng, chỉ cần vươn tay một cái là có thể với tới tất cả.
Tạ Nhất nhanh chóng cắm cơm, sau đó bắt đầu rửa rau thái thịt. Động tác của anh phải gọi là vô cùng thành thạo. Chẳng mấy chốc món gà Cung Bảo đã ra khỏi chảo.
Tạ Nhất tìm một cái hộp cơm, cho cơm vào trong rồi rưới món gà Cung Bảo đã làm xong lên trên. Nước sốt cay thơm rưới lên cơm. Gà thái hạt lựu, lạc rang và hành lá được bao bọc bởi lớp nước sốt đậm đà, lập tức tỏa ra một mùi thơm nức mũi khiến người ta thèm chảy nước miếng.
Tuy chỉ là một món cơm hộp bình thường nhưng Tạ Nhất vẫn rất tự tin.
Tạ Nhất vội vàng đóng hộp cơm lại, ra ngoài bắt xe buýt đi đến công ty, định bụng sẽ mang cơm cho Thương Khâu.
Hôm nay là ngày đầu tiên Thương Khâu đi làm, nhưng anh ta không hề bị lộ tẩy. Chỉ là các đồng nghiệp ít nhiều cũng cảm thấy "Tạ Nhất" có chút khác lạ.
Còn về khác lạ ở chỗ nào thì họ lại không nói ra được. Trong mắt các nữ đồng nghiệp, sức hút của "Tạ Nhất" dường như đã tăng vọt, vô cùng thu hút người khác, rất nhanh đã trở thành chàng trai đẹp nhất công ty.
Thật ra dung mạo của Tạ Nhất không tệ, hơn nữa còn thuộc tuýp chàng trai ấm áp dịu dàng. Thân hình không thể nói là cao lớn nhưng cũng cao ráo, còn có một đôi chân dài. Ngày thường anh cũng được lòng mọi người. Theo lẽ thường thì anh phải thuộc kiểu người được yêu thích mới đúng.
Chỉ là cơ địa của Tạ Nhất quá âm hàn. Cơ địa của phụ nữ thường cũng nghiêng về âm hàn, vì thế họ "không có cảm giác" với Tạ Nhất. Bây giờ Thương Khâu lại đang ở trong thân thể của Tạ Nhất. Thương Khâu lại là kiểu người có dương khí dồi dào. Thêm vào đó khuôn mặt và vóc dáng của Tạ Nhất cũng không tệ. Vì thế, Tạ Nhất bỗng dưng trở nên được săn đón.
Tạ Nhất xuống xe buýt, vừa hay đúng vào giờ ăn trưa. Anh còn chưa kịp chạy đến công ty thì đã thấy mấy người đang qua đường, đi từ công ty đến cửa hàng tiện lợi ở bên kia đường để mua đồ.
Đó chính là mấy người đồng nghiệp của Tạ Nhất, cùng với cả Thương Khâu!
Thương Khâu được mọi người vây quanh như sao vây quanh trăng. Những nữ đồng nghiệp ngày thường không mấy khi nói chuyện với Tạ Nhất đều vây quanh Thương Khâu. Thái độ của họ vô cùng sốt sắng. Tạ Nhất nhìn mà ngẩn cả người, chuyện gì thế này?
Tạ Nhất vội vàng đi theo qua đường rồi bước vào cửa hàng tiện lợi.
Hôm nay là ngày đầu tiên Thương Khâu đi làm. Buổi trưa các đồng nghiệp ra ngoài mua cơm trưa, Thương Khâu liền đi cùng. Anh ta bước vào, không để ý đến những người đồng nghiệp đang ríu rít bên cạnh. Anh ta cũng không nhìn đến đồ ăn trưa mà lại chú ý đến một cái giá hàng ở góc cửa hàng tiện lợi.
Trên giá hàng có đặt rất nhiều hình dán hoạt hình. Có hình của Conan, Thủy thủ Mặt Trăng, còn có cả mèo Chi và Nyanko-sensei nữa. Thương Khâu lập tức đi tới, cầm hình dán mèo Chi và Nyanko-sensei lên xem.
Lúc Tạ Nhất bước vào, anh liền thấy Thương Khâu đang đứng trước giá hàng. Vẻ mặt anh ta nghiêm nghị, hơi chau mày, nheo mắt lại, vô cùng nghiêm túc và cẩn trọng... nhìn mấy tấm hình dán mèo. Dường như anh ta đang so sánh xem rốt cuộc mèo Chi đáng yêu hơn một chút, hay là thầy mèo trong "Natsume"s Book of Friends" đáng yêu hơn một chút.
Mấy nữ đồng nghiệp bên cạnh cũng nhìn thấy. Tạ Nhất lập tức muốn ôm mặt, không biết có bị cười nhạo không nữa. Nào ngờ mấy nữ đồng nghiệp đó liền nói: "Tạ Nhất, anh cũng thích mèo à? Tốt quá rồi, em cũng thích. Em... nhà em có nuôi mèo, hay là... hay là hôm nay tan làm anh đến nhà em chơi nhé!"
Tạ Nhất: "..." Như vậy cũng được sao? Kia chính là nữ thần được cả công ty công nhận, vậy mà lại chủ động mời Thương Khâu ư?
Thương Khâu chỉ lạnh nhạt cầm lấy năm tấm hình dán mèo Chi và năm tấm hình dán Nyanko-sensei, đi đến quầy thu ngân để tính tiền. Anh ta lạnh lùng nói: "Hôm nay tôi có việc rồi."
Anh ta nói xong liền bỏ đi. Tạ Nhất thật sự toát cả mồ hôi thay cho anh ta, không biết có bị đồng nghiệp nói là lạnh lùng khó gần không nữa? Dù sao thì cô nữ thần kia ngày thường hình như cũng hơi mong manh dễ vỡ.
Nào ngờ Tạ Nhất lại nghe thấy cô nữ thần kia ôm mặt, vẻ mặt si mê nói: "Ngầu quá đi! Đẹp trai quá!"
Tạ Nhất: "..."
Tạ Nhất vội vàng qua đưa cơm cho Thương Khâu. Anh ta có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn nhận lấy hộp cơm rồi nói: "Tối về tôi sẽ coi quán cùng anh."
Tạ Nhất gãi gãi sau gáy, cười nói: "Ban ngày anh đã đi làm rồi, tối lại còn coi quán nữa, sao tôi nỡ chứ, hì hì."
Thương Khâu tính tiền xong, cùng Tạ Nhất đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi. Anh ta chỉ điềm nhiên liếc nhìn Tạ Nhất một cái rồi nói: "Đừng có cười ngây ngô."
Tạ Nhất vội ho một tiếng, rất muốn đảo mắt một cái. Đây là nụ cười tuấn tú của mình đó!
Sau khi tan làm, Thương Khâu đi thẳng đến Quán ăn đêm. Quán ăn đã mở cửa bán hàng chính thức vào lúc sáu giờ. Nhưng bây giờ người vẫn chưa đông lắm. Tạ Nhất đang bận rộn trong quán.
Thương Khâu vừa bước vào quán, Tạ Nhất đã nhìn thấy anh ta. Ngoài Tạ Nhất ra, A Lương, người làm công trong quán, cũng thấy anh ta. Cậu liền vẫy tay nói: "Ông chủ! Sao hôm nay lại đến vậy?"
Thương Khâu bước vào, tay cầm chiếc điện thoại màu đen. Hình dán ở mặt sau điện thoại đã được đổi từ con mèo đen nhỏ thành Nyanko-sensei. Nyanko-sensei đang ôm một vò rượu lớn, mặt đỏ bừng vì say.
Vẻ mặt của Thương Khâu rất bình tĩnh. Anh ta gật đầu. A Lương có vẻ mặt sửng sốt nói: "Hôm nay ông chủ trông có phong thái quá, không biết có phải là ảo giác của tôi không nữa."
Sau mười hai giờ, người trong quán ăn ngày một đông hơn. Quả nhiên giống như lời Nhϊếp Tiểu Thiện đã nói, Quỷ Môn Quan hình như đã không đóng lại được nữa, ma quỷ đều chạy ra ngoài hóng gió cả rồi. Có khá nhiều người, không, Tạ Nhất không thể chắc chắn đó có phải là người không, đang vừa ăn thịt xiên vừa uống bia, bàn tán về chuyện này.
Vừa qua mười hai giờ, trong Quán ăn đêm chỉ còn lại một vài vị khách kỳ lạ. Họ đang ngồi ở chỗ bàn tròn mười người trong góc.
Rõ ràng đây là một cái bàn tròn mười người, thế nhưng người ngồi lại chỉ có một người đàn ông trẻ tuổi. Người đàn ông đó có vóc người cao ráo, mặc âu phục đi giày da, tay còn chống một cây gậy của quý ông. Trông anh ta giống như một quý ông thuộc dòng dõi quý tộc. Anh ta có gương mặt sáng sủa tinh tế, mắt hoa đào, toát lên hình ảnh của một kẻ đào hoa tệ bạc.
Phía sau người đàn ông trẻ tuổi này có bảy tám người đàn ông cao lớn mặc vest đen đeo kính râm đứng đó. Trông họ giống như vệ sĩ, ai nấy đều như đặc vụ áo đen. Rõ ràng đã là nửa đêm rồi mà họ cũng không tháo kính râm ra. Họ đứng thành một hàng ngang, khí thế hùng hổ bảo vệ người đàn ông trẻ tuổi kia.
Người đàn ông trẻ tuổi kia vừa nhìn là biết rất giàu có. Anh ta gần như đã gọi hết tất cả các món ăn ở đây. Anh ta vẫy tay nói: "Tiểu nhị, tính tiền!"
A Lương vội vàng chạy qua. Tạ Nhất thì đang ngồi sau quầy thu ngân. Một lát sau, anh liền nghe một tiếng "Bộp". Người đàn ông trẻ tuổi kia đập một tờ tiền màu xanh lá cây siêu lớn lên bàn. Anh ta vô cùng hào phóng nói: "Hai mươi tỷ, không cần thối lại đâu!"
Tạ Nhất: "..." Tình hình gì thế này, không phải là gặp phải đồ điên rồi chứ?
Vẻ mặt của A Lương cũng vô cùng khó xử, bởi vì tờ tiền bị đập lên bàn kia rõ ràng là... tiền âm phủ.
Trên tờ tiền âm phủ đó còn in cả ảnh chân dung của người đàn ông trẻ tuổi kia nữa. Thế nhưng đó không phải là phiên bản mặc âu phục, mà là phiên bản mặc đồ cổ trang, với hình ảnh đang đội một chiếc mũ miện.
Một người đàn ông cao lớn đứng sau người đàn ông trẻ tuổi nói: "Thưa ngài, ở cõi dương này hình như không dùng được tiền âm phủ của chúng ta."
Người đàn ông trẻ tuổi ngạc nhiên nói: "Cái gì? Không dùng được? Tại sao lại không được, ở Minh Kinh Thập Vương, Thập Điện Diêm La, có ai mà không biết chứ, bây giờ tiền âm phủ của chúng ta cũng là tiền tệ có giá trị trên toàn cõi rồi!"
Một người vệ sĩ khác nói: "Đúng vậy thưa ngài, anh Ngưu Đầu nói đúng đó, ở đây hình như đều dùng tiền tệ lưu hành của cõi dương."
Tạ Nhất nghe cuộc nói chuyện bên kia thì không giữ được vẻ mặt. Anh vội đứng dậy để đi xem sự việc ra sao. Thương Khâu nhíu mày rồi cũng bước theo.
Người đàn ông trẻ tuổi kia vẫn đang giải thích rằng tiền giấy vàng mã là một thứ tiền có giá trị ở khắp nơi. Anh ta còn nói biết đâu ngày nào đó bạn sẽ dùng đến nó.
A Lương nghe mà chỉ muốn trợn ngược mắt lên. Cậu thấy ông chủ đến liền túm lấy Thương Khâu rồi vội vàng nói: "Ông chủ, họ muốn trả bằng tiền giấy vàng mã."
Thương Khâu bị A Lương túm lấy, bèn nhẹ nhàng gạt tay cậu ra rồi còn dùng khăn giấy lau tay mình. Tạ Nhất thấy vậy thì cứ túa mồ hôi lạnh. Anh thầm nghĩ thói ở sạch của Thương Khâu cũng ghê gớm thật. Mình đã ngủ trên giường của anh ta, không biết anh ta có thay luôn ga giường không nữa...
Người đàn ông trẻ tuổi ngẩng đầu lên nhìn Thương Khâu và Tạ Nhất đang bước tới. Ánh mắt anh ta chợt run lên rồi nhìn chằm chằm vào Tạ Nhất. Vẻ mặt anh ta dường như có chút xúc động và ngạc nhiên, rồi bỗng lao vọt tới.
Tạ Nhất giật nảy mình. Nếu người lao tới là một cô gái đẹp như hoa như ngọc thì anh còn suy nghĩ xem có nên đứng yên hay không. Nhưng người này lại là một gã đàn ông chính hiệu, mặt mày đằng đằng sát khí lao đến, Tạ Nhất làm sao mà không sợ cho được.
Người đàn ông trẻ tuổi kia lao đến một bước, định chộp lấy Tạ Nhất. "Bốp" một tiếng, Thương Khâu đứng bên cạnh đã giơ tay lên chặn lại.
Người đàn ông trẻ tuổi chẳng buồn để ý đến Thương Khâu. Anh ta chỉ nhìn Tạ Nhất chằm chằm, giọng nói có vẻ không chắc chắn nhưng đầy xúc động: "Đại nhân?"
Tạ Nhất ngơ ngác cả mặt. Lát sau anh mới nghĩ ra mình đang ở trong thân xác của Thương Khâu nên bèn quay đầu nhìn anh ta. Thương Khâu thì đang nheo mắt lại, chẳng biết đang suy tính điều gì...